Thành phố cảng những ngày giữa hè lộng gió, nhưng không khí bên trong khán phòng của khách sạn sáu sao bậc nhất Hải Phòng lại nóng hơn bao giờ hết. Đêm nay là tiệc kỷ niệm ba năm ngày cưới của Tần Phong và Thẩm Uyển, đồng thời cũng là buổi lễ kêu gọi đầu tư chiến lược cho siêu dự án đô thị thông minh Nam Hải.
Khắp nơi trong sảnh tiệc treo đầy những bức ảnh cưới phóng to của hai người. Trong ảnh, Thẩm Uyển cười rạng rỡ, khoác trên mình chiếc váy cưới "Hồng Sa Vũ" đính kim cương lấp lánh năm nào, tay trong tay cùng vị Chủ tịch trẻ tuổi tài ba Tần Phong.
Dưới ánh đèn sân khấu hoa lệ, Tần Phong mặc một bộ vest sang trọng, đứng trên bục phát biểu dõng dạc về tình yêu sắt son dành cho vợ, về những hoài bão đưa Tần Thị vươn tầm quốc tế. Thẩm Uyển đứng bên cạnh gã, rạng rỡ như một nữ hoàng hào môn, tận hưởng vô số lời tán dương, xu nịnh từ các phu nhân thượng lưu dưới khán đài.
"Đại diện tối cao của Quỹ đầu tư Phoenix Capital từ New York — cô Evelyn Thẩm đã đến!"
Tiếng loa giới thiệu của MC thình lình vang lên dõng dạc, cắt ngang bầu không khí náo nhiệt. Cánh cửa lớn dát vàng của sảnh tiệc từ từ mở ra.
"Tần Chủ tịch khách khí rồi," giọng Thẩm Dao qua thiết bị chỉnh âm nhẹ gắn dưới mặt nạ trở nên trầm khàn, ma mị, khác hẳn giọng nói trong trẻo ngày xưa. "Tôi đến đây hôm nay, ngoài việc khảo sát dự án, còn là vì muốn tận mắt chứng kiến tình yêu 'sắt son' mà Tần Chủ tịch luôn ca ngợi trên truyền thông."
Lúc này, Thẩm Uyển bước lên một bước, cố tình khoe khéo sợi dây chuyền kim cương đắt giá trên cổ, cười giả lả: "Evelyn cô quá khen rồi. Tình yêu của chúng tôi vốn là thiên trường địa cửu. Nhìn chiếc mặt nạ của cô thật đặc biệt, không biết tại sao một quý cô xinh đẹp như Evelyn lại phải che giấu dung nhan của mình vậy?"
Thẩm Dao nhìn xoáy vào mắt Thẩm Uyển, tiến lại gần cô ta một bước. Khoảng cách gần đến mức Thẩm Uyển có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo tỏa ra từ người cô — một mùi hương quen thuộc đến mức khiến da đầu Thẩm Uyển thình lình tê dại.
"Bởi vì..." Thẩm Dao khẽ cười, giọng nói thì thầm nhưng đủ để ba người nghe thấy. "Gương mặt của tôi từng bị một kẻ vô ơn tạt nước bẩn, đôi tay của tôi cũng từng bị rắn độc cắn nát dưới lớp áo cưới màu đỏ. Tôi sợ dung nhan thật của mình sẽ khiến những kẻ làm điều ác phải kinh hồn bạt vía ngay trong đêm vui."
Lời nói vừa dứt, sắc mặt của cả Tần Phong và Thẩm Uyển lập tức trắng bệch như người chết lâm sàng.