"Evelyn cô... cô có ý gì?" Giọng Thẩm Uyển thình lình run lên, một nỗi sợ hãi vô hình từ sâu trong tiềm thức dội lên khiến cô ta lùi lại nửa bước, bấu chặt lấy cánh tay của Tần Phong.
"Tôi chỉ đùa một chút thôi, Thẩm phu nhân sao lại căng thẳng thế?" Thẩm Dao khẽ nhấc ly rượu, quay sang Lục Tuân. "Lục tổng, xem ra phu nhân của Tần Chủ tịch có vẻ nhút nhát hơn tôi nghĩ."
Lục Tuân bật cười trầm thấp, ánh mắt gã nhìn Tần Phong đầy vẻ giễu cợt: "Tần tổng, dự án đô thị Nam Hải rất tốt, nhưng Phoenix Capital chỉ đầu tư vào những doanh nghiệp có nội bộ trong sạch và không có vết nhơ đạo đức. Bản hợp đồng đầu tư trị giá 500 triệu USD này, Evelyn sẽ là người toàn quyền quyết định."
Nghe đến con số 500 triệu USD — chiếc phao cứu sinh duy nhất có thể cứu Tập đoàn Tần Thị khỏi bờ vực phá sản do dòng tiền bị đóng băng, Tần Phong lập tức gạt phắt mọi sự nghi ngờ trong lòng. Gã quay sang trừng mắt nhìn Thẩm Uyển, ra hiệu cho cô ta im miệng, rồi khúm núm cười nói:
"Evelyn cô đừng để ý, nhà tôi vốn tính tình nhạy cảm. Chúng ta sang phòng VIP bên cạnh để bàn chi tiết về điều khoản giải ngân được không?"
"Được chứ," Thẩm Dao khẽ mỉm cười dưới lớp mặt nạ. "Nhưng trước khi bàn chuyện làm ăn, tôi có một món quà nhỏ muốn gửi tặng cho lễ kỷ niệm ngày cưới của hai người. Hy vọng hai người sẽ thích."
"Tắt đi! Đứa nào guồng máy? Mau tắt đi cho tao!" Tần Phong điên cuồng gào thét, mặt gã đỏ gay vì nhục nhã và giận dữ, gã lao lên sân khấu muốn giật đứt dây nguồn của màn hình LED nhưng bị bảo vệ của khách sạn (vốn đã được Lục Tuân mua chuộc) ngăn lại.
"Không... không phải tôi! Cái này là giả! Có kẻ muốn hãm hại chúng tôi!" Thẩm Uyển hoảng loạn khóc lóc, cô ta cố gắng che mặt trước hàng loạt ánh đèn flash đang nháy liên tục vào mặt mình. Hình tượng "phu nhân hào môn lương thiện, thánh khiết" mà cô ta dày công xây dựng suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ chỉ trong vòng chưa đầy năm phút.
Thẩm Dao đứng trong góc tối của sảnh tiệc, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt bằng ánh mắt lạnh lùng vô cảm. Cô khẽ ghé sát tai Lục Tuân, thì thầm:
"Đây mới chỉ là phát súng cảnh cáo đầu tiên thôi. Tôi muốn chúng phải nếm trải cảm giác bị cả thế giới phỉ nhổ, bị dồn vào đường cùng trước khi tôi tự tay lột da, rút xương bọn chúng."
Lục Tuân khẽ siết nhẹ vai cô, ánh mắt gã phản chiếu ánh sáng hỗn loạn của khán phòng: "Rất xuất sắc, phượng hoàng của tôi. Bước tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu rút cạn dòng tiền của Tần Thị."