Màn 'đóng kịch' dưới sảnh hầm diễn ra trôi chảy đến mức kinh ngạc. Tae-jun nhập vai người bạn trai hoàn hảo một cách xuất sắc: Anh lễ phép chào hỏi mẹ Ji-won, chủ động xách túi giúp bà, thậm chí còn tâm lý dặn dò tài xế quen thuộc đưa bà về tận nhà an toàn.
Sự chu đáo, lễ độ và khí chất chuẩn quý ông của anh khiến mẹ Ji-won đổ gục hoàn toàn. Bà liên tục nắm tay cô dặn dò: "Nhất định phải giữ chặt lấy cậu này nghe chưa con!"
Thế nhưng, vừa thoát được ải thứ nhất thì ải thứ hai lập tức xuất hiện. Ngay tối hôm đó, mẹ của Tae-jun lại ra "thiết quân luật": Bà muốn kiểm tra xem hai người có thực sự nghiêm túc hay không bằng cách gọi điện video (video call) trực tiếp vào lúc 10 giờ đêm.
"Bà muốn thấy chúng ta đang ở cùng nhau trong không gian riêng tư," Tae-jun thở dài qua điện thoại với Ji-won khi cô vừa về đến nhà. "Nếu em không xuất hiện trong khung hình ở căn hộ của anh tối nay, mẹ anh sẽ biết ngay tấm ảnh trước đây là dàn dựng."
Không còn cách nào khác, 9 giờ 30 phút tối, Ji-won phải đeo khẩu trang, đội mũ lụp xụp, lén lút như một kẻ trộm để đi lên căn hộ cao cấp của Tae-jun ở khu Yongsan.
Căn hộ penthouse của anh mang tông màu xám trắng tối giản, không gian rộng lớn, ngăn nắp và tràn ngập hương gỗ tuyết tùng dễ chịu. Ji-won vụng về ngồi trên chiếc sofa da đắt tiền, hai tay siết chặt lấy nhau, liên tục chỉnh lại gấu áo thun vì ngượng ngùng.
"Uống chút nước ấm đi," Tae-jun đưa cho cô một ly nước. "Còn 5 phút nữa mẹ anh sẽ gọi."
Đúng 10 giờ, chuông video call vang lên. Tae-jun nhanh tay ấn nghe, rồi bất ngờ kéo Ji-won ngồi sát vào lòng mình trên sofa. Anh tự nhiên vòng một tay qua vai cô, để đầu cô tựa nhẹ vào lồng ngực anh – một tư thế vô cùng親密 (thân mật) của các cặp đôi đang trong giai đoạn mặn nồng.
[Tae-jun à! Ôi, Ji-won con cũng ở đó sao?] Mẹ Tae-jun ở đầu dây bên kia reo lên vui mừng khi thấy hai người chung một khung hình.
"Vâng ạ, chúng con vừa cùng nhau xem xong một bộ phim," Tae-jun đáp bằng giọng điệu dịu dàng, ngọt ngào đến mức Ji-won nghe mà nổi hết cả da gà.
Anh quay sang nhìn Ji-won, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mềm mại của cô: "Ji-won hôm nay làm việc ở công ty hơi mệt nên con bảo cô ấy sang đây nghỉ ngơi một chút."
Ji-won cố gắng nén sự ngượng ngùng đang bùng nổ trong lòng, nở nụ cười dịu dàng chuẩn mực: "Dạ, con chào bác ạ... Dạo này công việc hơi nhiều nên chúng con tranh thủ gặp nhau buổi tối."
[Thế thì tốt quá! Mẹ yên tâm rồi. Hai đứa cứ tự nhiên nhé, mẹ không làm phiền không gian riêng tư nữa đâu!] Mẹ anh cười ẩn ý rồi vội vã cúp máy.
Màn hình điện thoại tối đen. Không gian trong căn hộ rộng lớn lập tức chìm vào sự im lặng tờ tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy rì rầm.
Ji-won như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, vội vã nhích người ra để thoát khỏi vòng tay ấm áp của Tae-jun.
Nhưng do quá vội vàng và cuống quít, gót chân cô vấp phải cạnh chiếc bàn trà bằng kính, khiến cô mất thấu cân bằng và ngã nháo bào về phía trước.
"Cẩn thận!" Tae-jun phản ứng nhanh như chớp, đưa hai tay chộp lấy eo cô, kéo mạnh cô về phía mình để đỡ lấy.
*Rầm!*
Cả hai cùng ngã nhào xuống chiếc sofa rộng lớn. Ji-won nằm đè hoàn toàn lên ngực Tae-jun, hai tay chống hai bên vai anh. Khoảng cách giữa hai gương mặt lúc này chỉ còn tính bằng milimet.
Cô có thể nghe thấy rõ nhịp tim đập dồn dập, mạnh mẽ của Tae-jun ngay dưới lồng ngực mình, hòa cùng hơi thở nóng hổi của cả hai.
Ánh mắt Tae-jun tối sầm lại. Sự đùa giỡn, cợt nhả thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh nhìn sâu thẳm, cuộn trào sóng gió. Tay anh vẫn siết chặt lấy vòng eo mảnh dẻ của cô, không hề có ý định buông ra.
"Trưởng nhóm Cha..." Giọng Tae-jun trở nên khàn đục, thấp trầm đến kỳ lạ. "Em có biết là... hành động này của em đang vi phạm nghiêm trọng Điều khoản số 3 không?"
"Tôi... tôi vô tình vấp ngã mà!" Ji-won lắp bắp, gương mặt nóng bừng như phát sốt, gò má đỏ gõm. "Anh buông tay ra mau!"
"Nếu anh nhất quyết không buông thì sao?" Tae-jun nhướng mày, ngón tay khẽ miết nhẹ qua vùng eo của cô qua lớp áo mỏng. "Trong trận chiến hợp đồng này, hình như em là người gục ngã và rung động trước rồi thì phải?"
Ji-won cắn chặt môi, nhịp tim đập loạn nhịp liên hồi đến mức cô không thể nào giấu nổi nữa. Ranh giới giữa một bản hợp đồng giả và những cảm xúc thật sự... dường như đã hoàn toàn sụp đổ trong căn phòng này.