Cả phòng họp tầng 18 rơi vào trạng thái chết chóc. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía ba người.
Ji-won trố mắt nhìn Tae-jun, trái tim cô như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực vì sự táo bạo đến mức điên rồ của anh. Cô vội vã siết chặt lấy gấu áo anh, khẽ giật mạnh, nói qua kẽ răng: "Kang Tae-jun! Anh điên rồi à? Anh đang làm cái trò gì trước mặt mọi người vậy hả?!"
Tae-jun hoàn toàn phớt lờ lời thì thầm của cô. Anh thản nhiên nắm lấy cổ tay Ji-won, dùng một lực vừa đủ nhưng kiên quyết kéo cô bước thẳng ra khỏi phòng họp, để lại sau lưng những tiếng xì xầm bàng hoàng của đồng nghiệp và gương mặt hoàn toàn biến sắc của Si-woo.
Tae-jun kéo cô đi phăm phăm qua dãy hành lang, hướng thẳng về phía phòng làm việc riêng của cô. Ngay khi cánh cửa kính mờ đóng sập lại, Ji-won lập tức dùng hết sức giật mạnh tay mình ra khỏi nắm tay của anh.
"Kang Tae-jun! Anh bị phát điên thật rồi sao?!" Ji-won gào lên, gương mặt đỏ gay vì tức giận và xấu hổ. "Anh có biết mình vừa làm cái trò gì trước mặt Ban Giám đốc và toàn thể nhân viên không?
Chúng ta đã thỏa thuận rất rõ ràng ở Điều khoản số 1: Tuyệt đối giữ bí mật trên văn phòng! Anh có biết hành động bốc đồng vừa rồi sẽ khiến cả tập đoàn đồn ầm lên về mối quan hệ giữa chúng ta không?!"
Hai từ "HỢP ĐỒNG GIẢ" thốt ra từ miệng Ji-won giống như một gáo nước băng tạt thẳng vào mặt Tae-jun, làm dập tắt hoàn toàn ngọn lửa ghen tuông đang bùng cháy trong anh.
Tae-jun đứng khựng lại. Bàn tay anh đang đặt bên cạnh eo cô dần thả lỏng rồi buông thõng xuống. Sự giận dữ trên gương mặt anh nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một vẻ chua chát, hụt hẫng đến đau lòng.
"Phải rồi... Hợp đồng giả," Tae-jun gật đầu nhẹ, giọng nói bỗng trở nên trầm lắng và xa cách đến đáng sợ. "Là do anh quá ảo tưởng, là anh tự cho mình cái quyền đó."
Anh lùi lại hai bước, giữ một khoảng cách an toàn với cô. Ánh mắt anh nhìn cô không còn sự trêu đùa ranh mãnh, cũng không còn sự chiếm hữu cuồng nhiệt, mà chỉ còn là sự lạnh lẽo của một đồng nghiệp xa lạ.
"Xin lỗi vì đã làm phiền Trưởng nhóm Cha," Tae-jun chỉnh lại tay áo vest, cất giọng thản nhiên: "Nếu em cảm thấy bản hợp đồng này quá rắc rối và phiền phức, vậy thì tối nay chúng ta kết thúc nó tại đây đi. Tôi sẽ tự mình giải thích với mẹ tôi. Còn về dự án 'Làn Da Ánh Dương'... Đội 2 sẽ rút lui. Tôi nhượng lại toàn bộ quyền chỉ đạo cho Đội 1 của em."
Nói xong, Tae-jun xoay người, dứt khoát mở cửa bước ra ngoài mà không một lần quay đầu nhìn lại.
Cánh cửa phòng làm việc đóng lại với một tiếng *cạch* khô khốc, trả lại sự yên tĩnh trống trải cho căn phòng.
Ji-won đứng ngơ ngác một mình giữa phòng làm việc rộng lớn. Lẽ ra khi đạt được mục đích, giành trọn quyền chỉ đạo chiến dịch lớn nhất năm mà không tốn chút sức lực nào, cô phải cảm thấy vui mừng và đắc thắng mới đúng. Thế nhưng lúc này, lồng ngực trái của cô lại nhói lên từng hồi đau đớn nghẹn ngào.
Nhìn qua vách kính mờ hướng về phía bàn làm việc trống trải của Tae-jun ở Đội 2, Ji-won gục đầu xuống bàn, nước mắt chực trào ra. Cô bàng hoàng nhận ra một sự thật cay đắng: Tờ giấy hợp đồng kia có thể là giả, nhưng sự xuất hiện của Kang Tae-jun trong trái tim cô từ bao giờ... đã hoàn toàn là thật.