Sau cuộc tranh cãi chấn động ở tầng 18, Kang Tae-jun bắt đầu giữ đúng lời hứa của mình: Anh hoàn toàn rút lui khỏi dự án "Làn Da Ánh Dương", đồng thời giữ khoảng cách đúng nghĩa của một đồng nghiệp xã giao với Cha Ji-won.
Trên văn phòng, anh không còn đưa mắt nhìn cô đầy trêu ghẹo, không còn những màn cà khía trêu ngươi trong giờ nghỉ trưa, và tuyệt nhiên không xuất hiện xung quanh tầm mắt cô nữa. Đội 2 nhanh chóng bàn giao toàn bộ tệp dữ liệu nghiên cứu cho Đội 1 dưới sự chỉ đạo độc tôn của Ji-won.
Sự biến mất đột ngột của "đối thủ" không mang lại cho Ji-won cảm giác chiến thắng. Ngược lại, nó giống như việc rút cạn toàn bộ không khí khỏi căn phòng làm việc của cô. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy những buổi họp Đội 1.
Mỗi lần nhìn sang góc bàn trống trải của Đội 2, lòng Ji-won lại nhói lên một nỗi trống hẫng vô hình.
Thậm chí, khi Giám đốc Sáng tạo Pyo Si-woo tiếp tục tìm cách tiếp cận, mang hoa và hẹn cô ăn tối, Ji-won đều thẳng thừng từ chối. Cô nhận ra trái tim mình đã lấp đầy hình bóng của người đàn ông kiêu ngạo, cơ hội nhưng lại vô cùng ấm áp kia từ lúc nào không hay.
Và rồi, đêm trước ngày diễn ra Lễ công bố sản phẩm mới – sự kiện quyết định sự thành bại của chiến dịch – một sự cố nghiêm trọng đã xảy ra.
10 giờ đêm, khi toàn bộ nhân viên tập đoàn đã về hết, Ji-won vẫn một mình tăng ca ở văn phòng để rà soát lần cuối các mẫu bao bì thử nghiệm.
"Ji-won! Ji-won! Em có trong đó không?!"
Tiếng gọi khàn đục của anh vang vọng trong không gian tối om. Nhìn thấy Ji-won đang co quắp dưới đất, mặt cắt không còn một giọt máu, Tae-jun lập tức lao tới ôm chật lấy cô vào lòng.
"Không sao rồi, có anh ở đây rồi!" Tae-jun xoa đầu cô, giọng nói run rẩy vì lo sợ.
Ji-won như người chết đuối vơ được cọc. Cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, òa khóc nức nở như một đứa trẻ, giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo anh:
"Đồ tồi... Sao bây giờ anh mới đến... Anh có biết tôi sợ thế nào không hả?!"
Tae-jun siết chặt vòng tay, vùi mặt vào mái tóc thơm ngát của cô: "Anh xin lỗi... Anh xin lỗi..."
Giữa không gian tăm tối của kho hàng, Ji-won ngước mặt lên, đôi mắt mờ lệ nhìn thẳng vào gương mặt đầy lo âu của anh. Sự kiêu hãnh, lớp vỏ bọc sắc bén và những quy tắc cứng nhắc của bản hợp đồng hoàn toàn sụp đổ.
"Anh bảo giữa chúng ta là hợp đồng giả đúng không?" Ji-won nghẹn ngào, bàn tay run rẩy chạm vào gò má anh. "Nhưng em không muốn làm giả nữa! Em ghét cảm giác anh phớt lờ em, ghét cảm giác anh xa cách em... Em thích anh thật rồi, Kang Tae-jun! Anh có nghe rõ không hả đồ ngốc?!"
Tae-jun đứng hình mất ba giây. Ánh mắt anh bừng sáng lên một cảm xúc mãnh liệt. Không để cô nói thêm một lời nào nữa, anh cúi đầu, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn và cuồng nhiệt.
Nụ hôn chứa đựng tất cả sự nhớ nhung, ghen tuông, kiềm chế và tình yêu đốn ngộ của cả hai suốt thời gian qua. Giữa kho hàng tối om và lạnh lẽo, chỉ còn lại sự ấm áp từ hai trái tim đang đập cùng một nhịp đập mãnh liệt.