Mùa đông năm 2026 chính thức gõ cửa thành phố bằng những đợt gió mùa đông bắc tràn về buốt giá. Nhưng đối với học sinh khối 12 trường Trọng điểm, cái lạnh của thời tiết chẳng thấm tháp vào đâu so với bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt của những ngày đếm ngược đến kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia. Áp lực bài vở, những đề thi thử dày cộp và những đêm thức trắng cày cuốc khiến gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi.
An Nhiên cũng không ngoại lệ. Mặc dù có sự kèm cặp nhiệt tình và vô cùng "bá đạo" từ Lục Minh, nhưng thể lực vốn dĩ của cô vẫn là một điểm trừ lớn. Sau một buổi chiều làm bài thi thử môn Toán bị điểm kém do tính toán nhầm một công thức tích phân, An Nhiên thất vọng ngồi thừ người ra bàn học, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt chực trào ra.
Lục Minh đi mua nước ấm quay lại lớp, vừa bước vào cửa đã thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô đang run rẩy dưới ánh đèn huỳnh quang leo lắt của phòng học lúc cuối ngày. Anh xót xa vô cùng, lập tức sải bước dài đi tới, đặt ly nước ấm vào lòng bàn tay cô, rồi dịu dàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
"Lại làm sai chỗ nào rồi, đưa tôi xem xem." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh chữa lành kỳ diệu.
"Lục Minh... Tớ thật sự ngốc lắm đúng không?" An Nhiên ngước đôi mắt ngập nước nhìn anh, giọng nói nghẹn ngào đầy tự ti. "Cậu giỏi giang như vậy, tương lai rộng mở như vậy, còn tớ... chỉ một bài toán đơn giản thế này cũng làm sai. Trịnh Thư Dao nói đúng, tớ ở bên cạnh cậu chỉ là một gánh nặng, cản trở tiền đồ của cậu thôi."
Nghe đến cái tên Trịnh Thư Dao, đôi mắt Lục Minh thình lình tối sầm lại, hằn lên những tia máu đáng sợ. Anh đột ngột vươn tay, xoay bả vai của An Nhiên lại để cô đối diện thẳng với mình. Đôi bàn tay thon dài, rộng lớn với vết sẹo hình ngôi sao trên mu bàn tay trái siết nhẹ như muốn dùng tất cả sự kiên định của mình truyền sang cho cô.
"An Nhiên, em nghe cho rõ đây." Lục Minh gằn từng chữ, giọng nói trầm thấp nhưng dứt khoát như đinh đóng cột. "Bất kể kẻ nào, kể cả bố mẹ tôi hay Trịnh Thư Dao, nếu ai còn dám nói với em một câu nào về việc 'gánh nặng' hay 'tiền đồ', tôi dứt khoát sẽ khiến họ phải hối hận. Tiền đồ của tôi do tôi tự quyết định, và trong cái tiền đồ ấy, nếu không có cái tên An Nhiên, thì đó là một tương lai vô nghĩa."
Anh dịu dàng dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt vương trên mi cô, ánh mắt thâm tình bỗng chốc trở nên mềm mại: "Em không ngốc. Đề này là đề nâng cao của khối tự nhiên, em học chuyên Văn làm được đến bước này đã là rất giỏi rồi. Đừng khóc, có tôi ở đây, tôi sẽ dắt em đi qua kỳ thi này một cách thuận lợi nhất."
Đúng lúc đó, từ phía cửa lớp học vắng vẻ, một người đàn ông trung niên mặc bộ âu phục đen cắt may thủ công đắt đỏ, phía sau là bốn vệ sĩ đô con thình lình xuất hiện. Sự hiện diện của ông ta mang theo một luồng áp lực tài phiệt ngột ngạt, làm đóng băng cả không khí lạnh giá trong phòng học.
Đó chính là Lục chấn Phong — bố ruột của Lục Minh, Chủ tịch của tập đoàn tài chính Lục thị có trụ sở tại Singapore.
"Nói hay lắm, Lục Minh." Giọng nói của ông Lục trầm khàn, uy nghiêm và đầy sự giễu cợt. "Thằng con trai độc nhất của Lục gia ta, tốn mười năm khổ luyện ở nước ngoài để biến thành một kẻ hoàn hảo, nay lại quỳ gối dưới chân một đứa con gái nghèo nàn thế này sao?"
Lục Minh thình lình đứng bật dậy, anh sải bước bước lên trước, dùng thân hình cao lớn 1m85 của mình chắn hoàn toàn An Nhiên ở phía sau. Ánh mắt anh nhìn bố ruột không hề có một chút sợ hãi hay kính cẩn, mà chỉ có sự lạnh lùng, tuyệt tình tột độ.
"Ông đến đây làm gì? Việt Nam không phải là địa bàn của Lục thị." Lục Minh lạnh giọng hỏi.
Ông Lục chấn Phong bước vào phòng, ném một xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn: "Đây là hồ sơ nhập học của Đại học Quốc gia Singapore (NUS) và giấy chuyển nhượng 5% cổ phần tập đoàn trị giá ba trăm triệu đô la Mỹ đứng tên con, với điều kiện duy nhất: Tối nay thu dọn hành lý theo ta về Singapore, đính hôn với Thư Dao. Còn nếu con vẫn ngoan cố..." Ông ta liếc mắt nhìn An Nhiên bằng ánh mắt khinh miệt. "...Ta dứt khoát sẽ khiến gia đình đứa con gái này không thể sống yên ổn ở cái thành phố này quá ba ngày."
Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. An Nhiên đứng phía sau Lục Minh, nghe thấy lời đe dọa tàn nhẫn của vị tài phiệt kia mà toàn thân run rẩy, hai tai ù đi vì sợ hãi. Cô biết sức mạnh của đồng tiền có thể bóp chết một gia đình bình thường dễ dàng đến mức nào.
Thế nhưng, Lục Minh lại thản nhiên nở một nụ cười nửa miệng, đầy sự khinh bỉ. Trước mặt bố ruột và đám vệ sĩ, anh cầm lấy xấp tài liệu ba trăm triệu đô kia, không một chút do dự, dùng lực đôi tay xé toạc nó ra làm đôi, làm tư, rồi ném thẳng vào không trung. Những mảnh giấy trắng bay lả tả giữa văn phòng như trận tuyết rơi mười năm trước.
"Ba trăm triệu đô của ông, hay cả cái vương quốc Lục thị đó, đối với tôi chỉ là một cái xiềng xích thối nát." Lục Minh tiến lên một bước, đối đỉnh trực diện với bố mình, khí thế của anh lúc này còn mạnh mẽ, áp đảo hơn cả vị Chủ tịch lão luyện. "Mười năm trước ông dùng quyền lực ép tôi rời xa em ấy, tôi chịu đựng vì lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi yếu ớt béo ú. Nhưng mười năm sau của hiện tại, Lục Minh tôi có đủ năng lực để tự gầy dựng giang sơn riêng cho mình. Ông dám động đến một sợi tóc của An Nhiên, tôi dứt khoát sẽ dùng toàn bộ số liệu bảo mật của Lục thị mà tôi nắm giữ trong tay để kéo cả cái tập đoàn của ông xuống địa ngục cùng tôi. Thử xem ai nhanh hơn!"
Lời tuyên bố tuyệt tình, ngông cuồng nhưng đầy sức nặng của Lục Minh khiến gương mặt lão luyện của ông Lục chấn Phong bỗng chốc tái mét vì tức giận lẫn kinh ngạc. Ông ta không ngờ đứa con trai mình tự tay nuôi dưỡng nay lại biến thành một con sói đầu đàn hung dữ, sẵn sàng cắn ngược lại chủ nhân chỉ vì một cô gái bình thường.