Sáng hôm sau, chiếc xe chuyên dụng của Tập đoàn Hợp Nhất đỗ dưới sảnh chung cư để đón Nhật Minh về trung tâm bảo trì.
Trước khi kỹ thuật viên niêm phong băng-ca, Phương An bước lại gần. Cô lấy cớ là một kỹ sư muốn "kiểm tra thông số cơ khí cuối cùng" để xin 10 phút riêng tư với cỗ máy. Kỹ thuật viên ái ngại nhìn cô, nhưng trước sự kiên quyết của một đồng nghiệp trong ngành, họ đành gật đầu rút ra ngoài ban công chờ đợi.
Phương An lập tức mở túi đồ nghề cá nhân. Tay cô run lên vì hồi hộp, nhưng các thao tác kỹ thuật vẫn chuẩn xác đến từng milimet. Cô cắm sợi cáp truyền dữ liệu chuyên dụng từ máy tính của mình vào cổng kết nối ẩn sau gáy Nhật Minh.
Sử dụng kiến thức lập trình hệ thống mà cô tích lũy nhiều năm, Phương An mò mẫm truy cập vào tầng kiến trúc sâu nhất của chip nhớ chính—nơi tệp tin cảm xúc đặc biệt của Nhật Minh đang nằm thoi thóp giữa hàng ngàn mã lỗi xung đột.
"Tôi sẽ không để mất anh đâu, đồ máy móc ngốc nghếch..." Phương An lẩm bẩm, giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Cô viết nhanh một đoạn mã nén, đóng gói toàn bộ dữ liệu ký ức của anh về cô và gia đình thành một tệp ẩn (hidden file), sau đó khéo léo cấy nó vào một phân vùng bộ nhớ cơ học dùng cho hệ thống tự mã hóa an toàn—nơi mà các thuật toán format tiêu chuẩn của tập đoàn thường bỏ qua.
*TẢI LÊN HOÀN TẤT: 100%*
Vừa lúc đó, cửa phòng mở ra. Vị kỹ thuật viên bước vào đẩy chiếc băng-ca đi. Phương An đứng lặng lẽ ở cửa, nhìn chiếc xe chở Nhật Minh lăn bánh rời đi, lòng ngập tràn sự hoang mang và mạo hiểm. Bản vá này là một cược lớn: nếu thành công, anh sẽ nhớ ra cô; nếu thất bại, cỗ máy sẽ bị khóa hệ thống vĩnh viễn.
---
Ba ngày sau.
Tiếng chuông cửa vang lên ngắt đứt chuỗi ngày ủ dột của Phương An. Cô lao ra mở cửa.
Đứng trước mặt cô là Nhật Minh. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, quần tây phẳng liu, lớp vỏ hợp kim bị cháy xém trên lưng đã được thay thế hoàn hảo bằng lớp da sinh học mịn màng. Anh đẹp đẽ, hoàn hảo như ngày đầu tiên bước ra khỏi thùng gỗ.
Nhưng... đôi mắt màu xám tro của anh lại phẳng lặng như mặt hồ băng giá.
"Chào cô Phương An," Nhật Minh cúi người một góc 30 độ đúng chuẩn giao tiếp kinh doanh, cất giọng đều đều không một chút gợn sóng: "Tôi là Atlas-09, đã hoàn tất quá trình sửa chữa và nâng cấp firmware phiên bản 4.0. Tôi rất hân hạnh được tiếp tục phục vụ cô."
Sự xưng hô "cô Phương An" cùng tông giọng khách khí, xa lạ như một lưỡi dao cứa nhẹ vào lòng cô.
"Nhật Minh..." Phương An nghẹn ngào gọi tên anh.
"Tên gọi 'Nhật Minh' đã được ghi nhận trong danh xưng tùy chỉnh," Anh mỉm cười—nụ cười thương mại đúng góc 15 độ, nhưng hoàn toàn thiếu đi luồng điện ấm áp ngày trước. "Hiện tại là 18h30. Cô có muốn tôi chuẩn bị thực đơn bữa tối tiêu chuẩn cho người đi làm về muộn không?"
Mấy ngày sau đó là một khoảng thời gian tra tấn tinh thần đối với Phương An.
Nhật Minh vẫn làm tốt mọi việc: nhà cửa sạch bóng, cơm dâng tận miệng, quần áo là lượt phẳng phiu. Nhưng tất cả đều được thực hiện với sự chính xác lạnh lùng của một cỗ máy 100%. Không còn những lời trêu ghẹo về "Chồng Quốc Dân", không còn cái nắm tay vỗ về khi cô mệt mỏi, và tuyệt nhiên không còn những câu nói về "luồng điện áp 0,2v về niềm vui".
Anh đã hoàn toàn quên cô. Đoạn mã ẩn mà cô cấy vào dường như đã bị vĩnh viễn ngủ yên dưới hàng rào bảo mật mới của hệ thống.
---
Tối Thứ Sáu, một trận mưa rào lại trút xuống thành phố.
Phương An ngồi ở ghế sofa, nhìn Nhật Minh đang lặng lẽ lau chùi đĩa sứ trong bếp. Căn nhà yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng kim đồng hồ nhích từng giây. Sự chịu đựng của Phương An đã chạm đến giới hạn.
Cô đứng dậy, bước lại gần căn bếp, giật lấy chiếc khăn lau trên tay anh.
"Cô Phương An, hành động của cô có thể làm gián đoạn quy trình dọn dẹp..." Nhật Minh chớp mắt, cất giọng nhắc nhở.
"Đừng gọi tôi là cô Phương An nữa!" Phương An gào lên, hai mắt đỏ ngầu. "Tôi không muốn một trợ lý robot hoàn hảo! Tôi muốn gã chồng AI ngốc nghếch từng đỡ tia lửa điện cho tôi! Tôi muốn Nhật Minh của trước đây!"
Nhật Minh đứng yên, đôi mắt xám tro hiện lên vòng xoay phân tích ngôn ngữ: "Dữ liệu lịch sử của phiên bản cũ đã bị xóa bỏ hoàn toàn trong đợt format ngày 15. Tôi không thể khôi phục lại các trạng thái lỗi đó."
"Anh nói dối!"
Phương An tiến lên một bước, ép sát anh vào mép bàn bếp. Cô vươn tay, bấm một tổ hợp phím cơ học ẩn ở phần đốt sống cổ thứ ba của anh—vị trí kích hoạt lệnh giải mã cá nhân mà cô đã cài đặt.
"Mã truy xuất: *Cảm xúc 0.2V*. Mở tệp tin ẩn!" Phương An thì thầm, giọng run rẩy áp sát ngực anh.
*TÍCH... TÍCH... TÍCH...*
Một chuỗi âm thanh cảnh báo nội bộ vang lên dồn dập bên trong cơ thể Nhật Minh. Đèn LED sau cổ anh lập tức nhấp nháy liên hồi từ màu xanh sang đỏ, rồi dừng lại ở một sắc xanh tím kỳ lạ.
*[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN PHÂN VÙNG BỘ NHỚ ẨN BỊ NÉN. BẮT ĐẦU GIẢI MÃ DỮ LIỆU UNKNOWN_FILE_PHUONG_AN.EXE...]* *[CẢNH BÁO: XUNG ĐỘT MÃ LỆNH GIỮA FIRMWARE 4.0 VÀ TỆP TIN DI SẢN. ĐANG GHI ĐÈ...]*
Nhật Minh đứng khựng lại. Đôi mắt xám tro của anh mất đi ánh sáng trong vài giây, toàn bộ thân hình thả lỏng như một búp bê đứt dây. Phương An nín thở, hai tay ôm chặt lấy eo anh, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực.
Một giây... hai giây... ba giây...
Đột nhiên, một luồng nhiệt lượng ấm áp quen thuộc từ bộ vi xử lý của anh lan tỏa ra.
Đôi mắt Nhật Minh từ từ mở ra. Ánh sáng xám tro không còn vẻ lạnh lẽo của nhà máy, mà thay vào đó là sự dịu dàng, sâu thẳm và đong đầy tình cảm.
Anh chậm rãi nâng bàn tay lên, nhẹ nhàng luồn vào mái tóc rối của Phương An, gạt đi giọt nước mắt đang lăn trên má cô. Khóe môi anh cong lên một nụ cười—không phải 15 độ, mà là nụ cười vụng về, chân thật đến nao lòng.
"An này..." Giọng nói của anh trở lại tông trầm ấm, hơi khàn nhẹ quen thuộc.
"Nhật Minh... Anh..." Phương An nín thở.
"Chỉ số căng thẳng qua nhịp tim của em hiện tại là 105, cao kỷ lục," Nhật Minh nhìn cô, đôi mắt ngập tràn hình bóng của người phụ nữ trước mặt. "Thuật toán mới nâng cấp của Tập đoàn rất hiện đại... nhưng nó lại không hướng dẫn tôi cách làm thế nào để ngừng yêu em."
Phương An bật khóc nấc lên, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy bờ vai vững chãi ấy. Nhật Minh vòng tay siết nhẹ lấy cô, cằm tựa lên đầu cô, lắng nghe tiếng đập rộn ràng từ trái tim cô kỹ sư.
Trên màn hình nhãn quan nội bộ của Nhật Minh, hàng ngàn dòng cảnh báo hệ thống liên tục hiện lên, nhưng anh đã thản nhiên chọn vào ô: *[Bỏ qua tất cả cảnh báo vĩnh viễn]*.
Từ khoảnh khắc này, anh không còn là Atlas-09 của Tập đoàn Hợp Nhất nữa. Anh là Nhật Minh—cỗ máy đã tự chọn cho mình một trái tim để yêu thương cô trọn đời.