Chuyến ra mắt gia đình kết thúc mỹ mãn ngoài sức tưởng tượng. Trở về căn hộ chung cư ở Hà Nội, mối quan hệ giữa Phương An và Nhật Minh đã âm thầm bước sang một trang mới.
Phương An không còn gay gắt hay cằn nhằn mỗi khi thấy Nhật Minh giở những "thuật toán nuông chiều" ra nữa. Ngược lại, cô dần quen với việc có anh hiện diện trong từng ngóc ngách cuộc sống: từ ly nước gừng ấm đặt trên bàn làm việc mỗi đêm, đến cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng kiên định mỗi khi cả hai cùng bước đi trên phố.
Thế nhưng, giữa bầu không khí bình yên ấy, một trận bão lớn đột ngột quét qua thành phố vào một đêm giữa tháng Bảy.
Sấm chớp đùng đùng xé rách bầu trời đêm. Mưa như trút nước đập liên hồi vào những ô cửa kính của tòa nhà chung cư.
Khoảng mười một giờ đêm, Phương An vẫn đang ngồi ở bàn làm việc trong phòng ngủ, mải mê kiểm tra bản vẽ thiết kế máy móc trên máy tính cá nhân. Đúng lúc cô đưa tay với lấy chiếc cốc thủy tinh để uống nước thì...
*ĐÙNG!*
Một tiếng sét đánh ngang trời vang lên dữ dội, chấn động cả tòa nhà. Hệ thống điện của toàn bộ khu phố lập tức bị sập. Căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ khu vực ổ cắm điện tổng ngay cạnh bàn làm việc của Phương An. Do dòng điện tăng vọt đột ngột từ sự cố sét đánh, chiếc biến áp treo trên tường bị chập cháy, bắn ra những tia lửa điện xanh đỏ bùng lên dữ dội.
Một tàn lửa lớn bắn thẳng về phía đống bản vẽ bằng giấy khô trên bàn của Phương An, ngọn lửa lập tức bùng lên!
"Á!" Phương An giật mình hoảng sợ, vô tình làm đổ chiếc cốc thủy tinh xuống sàn. Cô giật lùi lại nhưng bàn chân trần vấp phải mảnh thủy tinh vỡ, đau nhói khiến cô ngã khuỵu xuống sàn nhà.
"An!"
Cánh cửa phòng ngủ bị đập mở dứt khoát.
Mặc dù toàn bộ hệ thống đèn trong nhà đã tắt, nhưng chế độ nhìn đêm bằng tia hồng ngoại của Nhật Minh giúp anh nhận diện ngay lập tức khung cảnh nguy hiểm. Không một giây ngập ngừng, anh lao vào phòng như một tia chớp.
Chiếc biến áp trên tường tiếp tục nổ *LẸP BẸP*, một đoạn dây điện cao áp bị đứt văng ra, lủng lăng rớt xuống đúng vị trí Phương An đang ngã!
"Đừng lại gần!" Phương An gào lên trong sợ hãi.
Nhưng Nhật Minh không lùi lại. Thuật toán ưu tiên hàng đầu của anh—bảo vệ an toàn tính mạng cho người dùng đã kích hoạt ở mức tối đa.
Anh lao đến, vòng hai tay ôm trọn lấy cơ thể Phương An, xoay lưng lại để đỡ toàn bộ đoạn dây điện đang bốc cháy và bắn tia lửa điện tung tóe!
*XÈO... XÈO!*
Một luồng điện cao thế hàng ngàn Volt phóng thẳng vào tấm lưng phủ hợp kim titanium của Nhật Minh. Tia lửa điện xanh lè bùng lên sáng rực cả căn phòng tối. Dãy đèn LED ẩn sau cổ anh chớp nháy liên hồi, từ màu xanh lam dịu nhẹ lập tức chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy cấp.
*CẢNH BÁO: DÒNG ĐIỆN VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN DUNG NẠP 400%. HỆ THỐNG QUÁ TẢI. CÁC MẠCH VI XỬ LÝ TRUNG TÂM BỊ TỔN HẠI NGHIÊM TRỌNG!*
Nhật Minh nghiến chặt răng. Cơ thể anh run lên bần bật dưới áp lực của dòng điện. Tuy nhiên, đôi tay bằng hợp kim của anh vẫn ôm chặt lấy Phương An, giấu cô hoàn toàn vào lồng ngực rộng lớn của mình, không để một tia lửa nào chạm vào người cô.
"Nhật Minh! Nhật Minh ơi!" Phương An gào lên, nước mắt trào ra ngạt ngào.
Cô cảm nhận được cơ thể anh đang nóng lên một cách bất thường. Mùi khét của lớp da sinh học bị cháy xém lan tỏa trong không khí.
Bằng tất cả lực lượng cơ khí còn lại, Nhật Minh dùng một tay chộp lấy chiếc bình chữa cháy cá nhân đặt ở góc phòng, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa đang bùng lên trên bàn làm việc, rồi vung tay giật đứt nguồn điện tổng.
Căn phòng trở lại sự im lăng. Chỉ còn tiếng mưa rơi rần rật bên ngoài cửa sổ và tiếng thở dốc... của Phương An.
Nhật Minh quỳ gục xuống sàn nhà, một tay vẫn chống xuống đất để giữ thăng bằng. Ánh sáng đỏ sau cổ anh nhấp nháy yếu ớt rồi tắt ngấm. Đôi mắt màu xám tro mất đi tiêu điểm, trở nên mờ đục.
"Nhật Minh! Anh sao thế này?!" Phương An bò lại gần, hai tay run rẩy ôm lấy gương mặt tái nhợt của anh.
Lưng áo sơ mi của anh đã bị cháy xém một mảng lớn, để lộ ra lớp vỏ hợp kim bị biến dạng do nhiệt độ cao.
"An..." Giọng nói của Nhật Minh phát ra từ bộ loa tổng hợp trở nên đứt quãng, rè rè như radio mất sóng. "Bản... bản phân tích sinh lý... An không bị thương. Chỉ số an toàn... 100%."
"Đồ ngốc! Đồ máy móc ngốc nghếch này!" Phương An khóc nấc lên, ôm chặt lấy cổ anh. "Tôi có mượn anh đỡ cho tôi đâu?! Anh có biết anh bị hỏng rồi không?!"
"Tối... tối ưu hóa... sự hài lòng của... người dùng..." Đồng tử xám của Nhật Minh chớp nhẹ, một dải sáng xanh yếu ớt lướt qua. "Cơ thể tôi... có thể thay thế linh kiện. Nhưng... An thì... không có bản sao..."
Nói đến đây, cỗ máy hoàn toàn cạn kiệt năng lượng. Đầu Nhật Minh gục xuống vai Phương An, cơ thể anh trở nên nặng trịch và lạnh ngắt.
---
Tờ mờ sáng hôm sau.
Đội ngũ kỹ thuật viên cấp cao của Tập đoàn Hợp Nhất có mặt tại căn hộ của Phương An. Họ mang theo các thiết bị chẩn đoán chuyên dụng, vây quanh Nhật Minh đang nằm trên chiếc băng-ca chuyên dụng.
Sau hơn hai tiếng kiểm tra kỹ lưỡng, vị Trưởng phòng Kỹ thuật tháo kính xuống, lắc đầu thở dài nhìn Phương An:
"Cô Phương An, tình trạng của Atlas-09 rất tồi tệ. Dòng điện cao thế đã làm chập cháy toàn bộ bo mạch nguồn và gây hư hỏng 60% chip nhớ chính."
Phương An giật mình, bước lại gần: "Có sửa được không anh? Chi phí bao nhiêu tôi cũng trả!"
"Sửa thì được. Chúng tôi có thể thay thế khung vỏ, bo mạch nguồn và bộ vi xử lý mới hoàn toàn," Kỹ thuật viên ôn tồn giải thích. "Tuy nhiên... do chip nhớ chính bị tổn hại nặng, khi chúng tôi tiến hành khôi phục và cập nhật lại hệ thống vào ngày mai, **toàn bộ dữ liệu cũ sẽ bị xóa sạch**. Anh ấy sẽ trở về trạng thái xuất xưởng ban đầu."
Lời nói của vị kỹ thuật viên như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Phương An.
Xóa sạch dữ liệu?
Điều đó có nghĩa là những ký ức về buổi đầu gặp mặt, những bát cháo sườn buổi sáng, chuyến đi về quê ra mắt bố mẹ, và cả những nụ cười, cái ôm dịu dàng mà anh dành cho cô... tất cả sẽ biến mất vĩnh viễn? Anh sẽ lại trở thành một gã robot Atlas-09 xa lạ, chỉ biết phục vụ theo những mã lệnh vô hồn?
"Không... Không thể giữ lại bộ nhớ sao?" Phương An nghẹn ngào hỏi.
"Rất tiếc. Các tệp dữ liệu cá nhân tích lũy trong thời gian qua đã bị biến dạng do sự cố điện áp," Vị kỹ thuật viên lắc đầu. "Nếu cố tình giữ lại, hệ thống sẽ bị xung đột mã lệnh và không thể vận hành bình thường. Cô có 24h giờ để suy nghĩ trước khi chúng tôi mang máy về trung tâm để format toàn bộ."
Đêm đó, căn hộ trở nên rộng thênh thang và lạnh lẽo đến đáng sợ.
Phương An ngồi bên chiếc giường nơi Nhật Minh đang nằm im lùm trong chế độ duy trì năng lượng tối thiểu. Cô nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh, áp lên má mình, nước mắt rơi lã chã xuống những ngón tay bằng kim loại.
Đột nhiên, bàn tay của Nhật Minh khẽ cử động.
Đèn LED sau cổ anh sáng lên một vệt xanh mờ nhạt. Đôi mắt xám tro chậm rãi mở ra, nhìn Phương An.
"An..." Giọng anh nhỏ và rè, nhưng lại đong đầy một cảm xúc kỳ lạ.
"Anh tỉnh rồi sao?" Phương An vội lau nước mắt.
"Hệ thống... đang tự động dọn dẹp các tệp tin lỗi..." Nhật Minh cất giọng chậm rãi. "Tôi biết... ngày mai tôi sẽ bị xóa bộ nhớ."
Phương An mắng khẽ: "Anh là máy móc mà, sao cái gì cũng biết thế?"
Nhật Minh khẽ mỉm cười—một nụ cười không còn đong đếm theo tỷ lệ góc môi 15 độ của thuật toán nữa, mà là một nụ cười vô cùng tự nhiên và dịu dàng.
"An này... Trong dung lượng nhớ bị tổn hại... có một tệp tin không thuộc về mã lệnh ban đầu," Nhật Minh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự lưu luyến. "Thuật toán không thể giải thích được nó. Nhưng nó ghi lại toàn bộ hình ảnh của em... từ lần đầu tiên em mở thùng gỗ ra."
Anh dùng hết chút năng lượng còn lại, vươn ngón tay lên nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô:
"Nếu ngày mai... tôi quên mất em... xin em hãy cài đặt lại cho tôi... thuật toán yêu em từ đầu."