
Tác giả: Thẩm Liễu Liễu
Ánh sáng đối với Thẩm Mạn từng là sinh mạng, là hơi thở và là ngôn ngữ rực rỡ nhất để cô giao tiếp với thế giới.
Thế nhưng, hiện tại, tất cả những gì còn lại trước mắt cô chỉ là một khoảng không đen thẫm, đặc quánh và lạnh lẽo.
Bác sĩ nói rằng võng mạc của cô bị tổn thương nghiêm trọng sau va chạm, cần ít nhất ba tháng đeo băng mắt và nghỉ ngơi tuyệt đối để phục hồi.
Ba tháng — một khoảng thời gian ngắn ngủi đối với người bình thường, nhưng lại là bản án tử hình đối với dự án "Khu Vườn Ánh Sáng" mà cô đã dành trọn hai năm tâm huyết.
Căn căn hộ pent-house rộng lớn của Thẩm Mạn chìm trong tĩnh lặng.
Cô ngồi co quắp trên chiếc ghế sofa bọc da, hai tay siết chặt lấy gấu áo, cảm giác bất lực tràn ngập tâm trí.
Tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, xé tan không gian ngột ngạt.
Người quản gia lâu năm của gia đình vội vã ra mở cửa, rồi dẫn vào một người đàn ông có bước chân cao ráo, vững chãi.
"Thẩm tiểu thư, đây là anh Lâm — người bảo mẫu đặc biệt do trung tâm cao cấp cử đến theo yêu cầu của gia đình," người quản gia ôn tồn giới thiệu.
"Anh ấy có bằng cấp về y tế và giàu kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân thị lực."
Thẩm Mạn ngẩng đầu về hướng phát ra tiếng nói, đôi mắt ẩn sau lớp băng gạc trắng tinh hơi nheo lại vì cảnh giác.
Cô không thích người lạ bước vào không gian riêng tư của mình, đặc biệt là trong tình trạng bản thân hoàn toàn mất đi khả năng tự vệ.
"Tôi không cần bảo mẫu," Thẩm Mạn cất giọng lạnh nhạt, cố che giấu sự yếu đuối trong lời nói.
"Tôi vẫn có thể tự chăm sóc bản thân. Quản gia, hãy cho anh ta về đi."
Đứng đối diện với cô, "anh Lâm" — kẻ thực chất là Lục Chiêu, vị Tổng tài kiêu ngạo của tập đoàn Lục Thị — khẽ nhếch môi đằng sau chiếc khẩu trang y tế.
Hắn đang khoác trên mình chiếc áo len màu xám giản dị, hoàn toàn khác biệt với những bộ suit may đo đắt đỏ thường ngày.
Nhìn cô gái nhỏ bé đang gồng mình lên như một con nhím xù lông trước mặt, Lục Chiêu cố gắng hạ thấp tông giọng, biến chất giọng trầm ấm đặc trưng trở nên hiền lành, mềm mỏng hơn:
"Thẩm tiểu thư, tôi hiểu sự khó chịu của cô khi phải làm quen với một người lạ trong hoàn cảnh này. Nhưng việc cô tự đi lại trong bóng tối rất nguy hiểm."
"Hơn nữa..." Lục Chiêu bước lại gần một bước, hương thơm gỗ tuyết tùng nhẹ nhàng từ người hắn vô tình lan tỏa trong không khí.
"... Cô vẫn còn dự án 'Khu Vườn Ánh Sáng' cần hoàn thành đúng không? Nếu cô không giữ sức khỏe và phục hồi tốt, cô nghĩ mình có thể đánh bại Lục Chiêu của Lục Thị trong vòng đấu thầu tới sao?"
Nghe thấy cái tên "Lục Chiêu", Thẩm Mạn lập tức khựng lại.
Nhiệt độ trong lời nói của cô tụt xuống độ âm:
"Anh ta sao? Một kẻ hợm hĩnh, chỉ biết dùng tiền và thủ đoạn thương trường! Tôi dù có mù cũng sẽ không bao giờ thua gã đó!"
Lục Chiêu đằng sau khẩu trang hơi khựng lại, góc mặt giật giật vì tức giận.
Gã trùm kinh doanh tàn nhẫn từng khiến biết bao đối thủ khiếp sợ nay lại bị cô gái trước mặt mắng thẳng thừng là "kẻ hợm hĩnh" ngay trong lần đầu gặp mặt.
Thế nhưng, nhớ đến mục tiêu cốt lõi là bản thiết kế độc quyền đang được cất giấu trong phòng làm việc của cô, Lục Chiêu đành nén cơn giận, giữ nụ cười gượng gạo:
"Vậy thì cô càng phải giữ sức khỏe để chứng minh điều đó. Hãy để tôi giúp cô trong ba tháng này."
Thẩm Mạn im lặng một lúc lâu.
Sự bất tiện trong sinh hoạt hai ngày qua quả thực khiến cô gặp rất nhiều khó khăn.
Cuối cùng, cô thở dài một tiếng, gật đầu miễn cưỡng:
"Được rồi. Nhưng anh chỉ được phép hoạt động ở phòng khách và bếp. Tuyệt đối không được bước vào phòng làm việc của tôi."
"Tôi hiểu rồi, Thẩm tiểu thư," Lục Chiêu đáp, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia sáng ma quái của kẻ săn mồi.
Con mồi đã mắc bẫy.
Hắn sẽ có ba tháng để tìm ra bí mật của bản thiết kế "Khu Vườn Ánh Sáng", và cũng là ba tháng để chứng kiến đối thủ lớn nhất của mình thảm hại ra sao trong bóng tối.
Thế nhưng, Lục Chiêu hoàn toàn không ngờ rằng, bàn cờ mà hắn tự tay sắp đặt này sẽ sớm vượt khỏi tầm kiểm soát của chính hắn.