Ngày tháo băng mắt phục hồi thị lực cũng chính là ngày diễn ra buổi đấu thầu quốc tế trực tiếp và quan trọng nhất cho dự án "Khu Vườn Ánh Sáng" tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố.
Từ sáng sớm, vị bác sĩ chuyên khoa cùng các y tá đã đến tận căn pent-house để cẩn thận gỡ bỏ từng lớp gạc trắng bao phủ đôi mắt Thẩm Mạn suốt ba tháng dài đẵng đẵng.
Khi lớp băng cuối cùng được tháo xuống, Thẩm Mạn nhẹ nhàng chớp chớp mi mắt.
Ánh sáng rực rỡ của ngày mới tràn vào võng mạc khiến cô cảm thấy hơi chói và nhói nhẹ, hình ảnh không gian xung quanh ban đầu còn mờ ảo rồi dần dần trở nên sắc nét, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô đã thực sự khôi phục lại thị lực!
Thế nhưng, niềm vui sướng ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự hụt hẫng khi người đầu tiên cô khao khát muốn nhìn thấy nhất — "anh Lâm", người bảo mẫu đã sưởi ấm tâm hồn cô trong suốt những ngày tăm tối nhất — lại hoàn toàn không có mặt trong phòng.
Trên bàn trang điểm gỗ chỉ còn lại một lá thư ngắn được viết bằng nét chữ cứng cáp, cùng một nhành hoa tuyết tùng tươi thắm còn đọng sương:
*"Thẩm Mạn, chúc mừng em đã tìm lại được ánh sáng vốn thuộc về mình. Tôi có một vài việc cá nhân đột xuất phải giải quyết nên phải ra đi không thể trực tiếp chào em. Hãy mang 'Khu Vườn Ánh Sáng' đến buổi đấu thầu và giành chiến thắng rực rỡ nhé. Tôi sẽ luôn dõi theo em từ một nơi rất gần."*
Thẩm Mạn siết chặt lá thư trong tay, cảm giác trống trải trào dâng khiến trái tim cô hẫng đi một nhịp sâu thẳm.
Cô không thể hiểu nổi tại sao gã lại đột ngột biến mất vào đúng thời khắc quan trọng nhất này mà không một lời từ biệt trực tiếp.
Tuy nhiên, áp lực thời gian của cuộc đấu thầu không cho phép cô chần chừ hay chìm đắm trong thắc mắc.
Cô hít một hơi sâu, khoác lên mình bộ suit trắng thanh lịch, kiêu hãnh ôm lấy cuộn bản vẽ độc quyền và tiến thẳng đến trung tâm hội nghị thành phố.
Hội trường đấu thầu được trang hoàng vô cùng lẫy lừng, quy tụ hàng chục tập đoàn kiến trúc và các nhà thiết kế hàng đầu thế giới.
Sự xuất hiện của Thẩm Mạn — nữ thiên tài vừa bình phục thị lực kỳ diệu — lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của giới truyền thông và các ống kính máy ảnh.
Cô bước lên khán đài trung tâm với phong thái tự tin, thông minh và kiêu hãnh của một nữ vương kiến trúc.
Khi bài thuyết trình của Thẩm Mạn chính thức bắt đầu, màn hình chiếu khổng lồ trình diễn những đường nét không gian tuyệt mỹ và tư duy dẫn dắt ánh sáng của "Khu Vườn Ánh Sáng".
Toàn bộ hội trường chìm vào sự ngỡ ngàng, thán phục trước tài năng bẩm sinh và tâm huyết đỉnh cao mà cô đã gửi gắm.
Thế nhưng, điều khiến Thẩm Mạn kinh ngạc và chấn động nhất lại diễn ra ngay sau đó, khi đại diện tập đoàn Lục Thị bước lên trình bày phương án dự thi của họ.
Lục Thị — đối thủ lớn nhất và đáng sợ nhất của cô — đáng lẽ phải mang đến một bản thiết kế thương mại hoành tráng nhằm đè bẹp hoàn toàn công trình của cô.
Thế nhưng, bản vẽ mà họ đưa ra lại là một phương án bổ trợ vô cùng hoàn hảo, chủ động làm nền và nhường lại toàn bộ điểm sáng không gian trung tâm cho dự án của Thẩm Mạn, tạo nên một quần thể kiến trúc hòa hợp đến mức kỳ diệu và nhân văn.
"Ai... ai là người đã chỉ đạo phương án thiết kế mang tính nhượng bộ và hòa hợp này của Lục Thị?"
Thẩm Mạn ngơ ngác bước lại gần hỏi vị đại diện hội đồng giám khảo quốc tế.
"Chính là Tổng tài Lục Chiêu của chúng tôi," người đại diện tập đoàn Lục Thị mỉm cười ôn hòa đáp lời.
"Sếp Lục đã đích thân ra lệnh hủy bỏ bản vẽ cũ và sửa lại toàn bộ phương án này vào đêm qua. Ông ấy đã nhấn mạnh với chúng tôi rằng: 'Khu Vườn Ánh Sáng' của Thẩm tiểu thư mới là linh hồn thực sự và duy nhất của công trình này."
Tiếng pháo tay vang dội như giông bão khắp hội trường khi đại diện hội đồng giám khảo chính thức tuyên bố Thẩm Mạn giành chiến thắng tuyệt đối trong phiên đấu thầu.
Thế nhưng, giữa ngàn lời chúc tụng rộn rã và ánh đèn flash máy ảnh nhấp nháy liên hồi, Thẩm Mạn lại hoàn toàn ngơ ngác, đôi mắt đảo liên tục khắp hội trường để tìm kiếm một bóng hình.
Và rồi, cô đã nhìn thấy gã.
Ở góc khuất tĩnh lặng của hành lang phía ngoài hội trường, một người đàn ông có vóc dáng cao ráo, vững chãi khoác trên mình bộ suit đen may đo sang trọng đang lặng lẽ đứng tựa lưng vào tường nhìn cô.
Gã có gương mặt góc cạnh sắc sảo, sống mũi cao thẳng và đôi mắt hẹp dài chứa đựng sự thâm trầm của một vị Tổng tài thương trường tàn nhẫn.
Có phải cô đã bị gã lừa dối từ đầu đến cuối như một con ngốc?
Gã tiếp cận cô chỉ để chế giễu sự thảm hại khi cô mất đi thị lực, hay để tìm cách đánh cắp "Khu Vườn Ánh Sáng" rồi lại ban phát sự rủ lòng thương hại này?
"Thẩm Mạn! Đứng lại đó cho tôi!"
Tiếng gào xé lòng của Lục Chiêu vang lên xuyên qua tiếng mưa rơi lộp độp nặng hạt.
Gã đã dùng hết sức lực đuổi kịp cô ngay trên cây cầu gỗ bắc qua sông.
Vị Tổng tài cao ngạo ngày nào giờ đây hoàn toàn ướt đẫm từ đầu đến chân, mái tóc đen dính bết vào trán, bộ suit đắt tiền xộc xệch, và đôi mắt hẹp dài đong đầy sự hoảng loạn, sợ hãi cùng sự vội vã mà cô chưa từng thấy ở gã.
Lục Chiêu lao đến, hai tay siết chặt lấy bờ vai đang run rẩy vì lạnh và khóc của Thẩm Mạn, gầm lên trong tiếng mưa rơi dữ dội:
"Nghe tôi giải thích đã! Xin em... xin em hãy cho tôi một cơ hội giải thích, Thẩm Mạn!"
"Buông tôi ra! Anh buông tôi ra ngay!"
Thẩm Mạn dùng hết sức đẩy mạnh gã ra, đôi mắt đỏ ngầu, đầm đìa nước mắt lẫn nước mưa nhìn thẳng vào gã.
"Lục tổng! Anh thấy vui lắm đúng không?! Nhìn một kẻ mù lừa dối, xoay cô ta như xoay một chiếc chong chóng trong lòng bàn tay anh... anh thấy thỏa mãn cảm giác chiến thắng lắm đúng không?!"
"Không phải như vậy! Hoàn toàn không phải như vậy!"
Lục Chiêu bất chấp sự chống cự kiên quyết của cô, lao đến nắm lấy hai tay cô, mặc cho cô liên tục đấm mạnh vào ngực gã để giải tỏa cơn tức giận và sự tổn thương.
"Ban đầu... ban đầu tôi thừa nhận tôi đã mạo danh làm bảo mẫu để tiếp cận bản thiết kế của em! Tôi muốn dùng nó để đánh bại em trên thương trường!"
Lời thú nhận thẳng thắn và tàn nhẫn của gã như một lưỡi dao sắc bén đâm thấu vào tim Thẩm Mạn, khiến cô khựng lại, một nụ cười cay đắng hiện lên trên làn môi tái nhạt vì lạnh:
"Tôi biết mà... Anh quả nhiên chỉ coi tôi là một con mồi thảm hại..."
"Nhưng tôi đã hoàn toàn sai rồi!"
Lục Chiêu gào lên, giọt nước mắt thực sự đầu tiên của vị Tổng tài lạnh lùng lăn dài, hòa vào dòng nước mưa trên gò má gã.
"Đêm thứ ba khi lén bước vào phòng làm việc của em, nhìn thấy em gục khóc ôm lấy cuộn giấy vẽ trong bóng tối... tôi đã không thể nhấn nút chụp hình! Tôi nhận ra sự tàn nhẫn và tham vọng của mình đã đè nén lên một cô gái kiên cường đến nhường nào!"
Gã bất ngờ quỳ gục một bên chân xuống mặt cầu gỗ ướt đẫm nước mưa, trước sự bàng hoàng và ngơ ngác của Thẩm Mạn.
Gã ngẩng đầu nhìn cô, đôi bàn tay run rẩy dịu dàng ôm lấy khuôn mặt mảnh khảnh của cô gái:
"Từng bát canh tôi tự tay ninh cho em, từng lời mô tả ánh sáng tôi nói với em, từng đêm tôi thức trắng nắm tay em khi em bị sốt mê sảng... không có một giây nào là tôi đóng kịch hay dối trá! Lục Chiêu tôi có thể dối gạt cả thế giới này, nhưng tình yêu tôi dành cho em trong bóng tối hoàn toàn là chân thành và là thứ duy nhất chân thật nhất cuộc đời tôi!"
"Tôi sửa lại phương án đấu thầu, tôi nhường lại toàn bộ hào quang cho em, tôi âm thầm rời đi sáng nay... vì tôi sợ! Tôi sợ khi em sáng mắt ra, em sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét và dèm pha này... Tôi sợ mất em đến phát điên, Thẩm Mạn!"
Tiếng mưa rơi lộp độp trên mặt cầu gỗ như lặng đi trước lời tỏ tình nghẹn ngào, chân thành từ tận đáy lòng của vị Tổng tài kiêu ngạo.
Thẩm Mạn đứng chôn chân tại chỗ.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu, chan chứa tình yêu, sự dằn vò và sự van xin của Lục Chiêu.
Đó hoàn toàn không phải là ánh mắt của gã trùm kinh doanh tàn nhẫn trên thương trường, mà chính là ánh mắt dịu dàng, ấm áp của "anh Lâm" — người đã nắm tay cô đi qua những ngày tháng tăm tối và sợ hãi nhất của đời mình.
Trái tim Thẩm Mạn hoàn toàn mềm đi.
Sự tức giận, nghi ngờ và cảm giác bị phản bội dần tan biến như làn sương mỏng, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và một tình yêu đã ăn sâu vào máu thịt.
Cô nhận ra rằng, dù gã mang tên Lục Chiêu hay "anh Lâm", người đàn ông này đã dùng cả sự kiêu hãnh và danh dự của mình để bảo vệ cô và đứa con tinh thần của cô.
Thẩm Mạn chậm rãi quỳ xuống mặt cầu gỗ ướt đẫm, đối diện trực tiếp với gã.
Cô đưa bàn tay nhỏ bé, hơi run lên vì xúc động, nhẹ nhàng lau đi vệt nước mưa trên gò má Lục Chiêu.
Nụ cười chân thành, rạng rỡ nhất chính thức trở lại trên đôi môi cô:
"Anh quả thực là gã bảo mẫu vụng về và tồi tệ nhất mà tôi từng thấy... Làm vỡ ly, nấu canh thì vụng... lại còn dám giả mạo làm đối thủ của tôi nữa."
Lục Chiêu khựng lại, đôi mắt gã lóe lên một tia sáng kinh ngạc lẫn hy vọng mãnh liệt tột cùng:
"Em... em không ghét tôi sao?"
"Tôi ghét Lục Chiêu ngạo mạn, dùng thủ đoạn trên thương trường," Thẩm Mạn mỉm cười, nước mắt lại trào ra nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự vỡ òa hạnh phúc.
"Nhưng tôi yêu người đàn ông đã nắm chặt tay tôi trong bóng tối, yêu người đã thức cả đêm lau mồ hôi cho tôi... và yêu kẻ ngốc đã quỳ dưới mưa để xin tôi sự tha thứ này."
Lục Chiêu không thể kìm nén được cảm xúc đang bùng nổ nữa.
Gã vươn tay ôm chặt lấy Thẩm Mạn vào lòng, kéo cô vào một nụ hôn sâu nồng nã, cuồng nhiệt và tràn ngập sự trân trọng giữa cơn mưa mùa thu.
Nụ hôn xóa tan mọi dối trá, mọi rào cản thương trường và những hoài nghi trong quá khứ, chỉ còn lại hai trái tim đập chung một nhịp điệu tình yêu chân thành.
Phía trên rặng cây ven sông, mây đen dần tan biến, nhường chỗ cho những vệt nắng vàng ấm áp đầu tiên xé tan màn mưa.
Ánh sáng đã trở lại không chỉ trong đôi mắt của Thẩm Mạn, mà còn chiếu rực rỡ vào tình yêu chân thành được sinh ra từ chính bóng tối của hai con người.