Những tuần tiếp theo trôi qua trong căn pent-house như một khoảng thời gian lắng đọng tuyệt đẹp, nằm ngoài mọi quy luật tàn nhẫn và tính toán xô xát của thương trường ngoài kia.
Lục Chiêu — vị Tổng tài từng coi mỗi phút giây là hàng ngàn đô la — giờ đây hoàn toàn bỏ qua những cuộc họp cổ đông căng thẳng hay các chỉ số doanh thu lạnh lẽo của tập đoàn Lục Thị.
Mỗi buổi sáng, gã bắt đầu ngày mới bằng việc tỉ mỉ chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng cho Thẩm Mạn.
Gã cẩn thận xếp từng chiếc thìa, dĩa, dọn dẹp từng vật dụng sinh hoạt nhỏ nhất vào đúng vị trí mà bàn tay cô có thể dễ dàng vươn tới mà không bị va quệt.
Thậm chí, gã còn tỉ mỉ bọc vải mềm xung quanh các góc bàn gỗ sắc nhọn để đảm bảo cô tuyệt đối an toàn trong từng bước đi.
Dưới sự chăm sóc ân cần và vô cùng chu đáo của "anh Lâm", Thẩm Mạn dần lấy lại sự tự tin cùng nguồn năng lượng sáng tạo tưởng chừng đã cạn kiệt.
Dù đôi mắt vẫn chưa thể nhìn thấy ánh sáng, cô bắt đầu dùng đôi bàn tay nhạy cảm để cảm nhận các mô hình kiến trúc thu nhỏ do gã trợ giúp sắp xếp.
Lục Chiêu bất giác trở thành đôi mắt thứ hai, là nhịp cầu duy nhất kết nối cô với thế giới màu sắc bên ngoài.
Gã ngồi bên bàn làm việc rộng lớn, dùng chất giọng trầm ấm, điềm tĩnh và vô cùng truyền cảm để mô tả từng vệt nắng dịu nhẹ chiếu qua ô cửa kính, từng sự kết hợp màu sắc trên các tấm mẫu chất liệu vải, gỗ hay đá mà cô đưa ra.
"Anh Lâm, anh thực sự hiểu về kiến trúc và không gian đến vậy sao?"
Thẩm Mạn mỉm cười dịu dàng, đôi tay thon nhỏ nhẹ nhàng đặt lên mô hình khung cửa sổ bằng gỗ.
"Cách anh nhận xét về góc chiếu của ánh sáng mặt trời lúc giữa trưa hay sự đối lập giữa hai tông màu nóng lạnh... thực sự rất chuyên nghiệp. Đôi khi tôi có cảm giác anh không giống một người bảo mẫu thông thường chút nào."
Lục Chiêu đang đứng bên cạnh rót trà ấm cho cô bất ngờ khựng lại trong giây lát.
Sống lưng gã hơi cứng lại, nụ cười giấu sau lớp khẩu trang vải khẽ méo xệch vì giật mình.
Gã cố hít một hơi sâu, hạ thấp giọng để giữ vững vần điệu trầm dịu nhẹ nhàng:
"Anh khiêm tốn quá đấy," Thẩm Mạn nghiêng nhẹ đầu, làn môi nhạt màu cong lên một nét cười đầy sự tin tưởng.
"Nếu Lục Chiêu của Lục Thị mà có bằng một nửa sự tinh tế, nhẫn nại và lắng nghe của anh, có lẽ gã đã không trở thành một kẻ kiêu ngạo, hợm hĩnh và đáng ghét như thế trên thương trường."
Nghe cô nhắc đến tên thật của mình với sự so sánh oái ăm và trớ trêu như vậy, Lục Chiêu chỉ biết ngầm thở dài một tiếng dở khóc dở cười trong lòng.
Gã đứng ngay sát bên cạnh cô, nghe người con gái mình bắt đầu thương yêu dèm pha chính bản thân mình mà không thể lên tiếng thanh minh hay đáp trả một lời.
Gã chậm rãi bước lại gần, đặt tách trà thảo mộc tỏa hương thơm dễ chịu vào lòng bàn tay cô.
Trong khoảnh khắc giao tách trà, lòng bàn tay to lớn, ấm áp của gã vô tình chạm nhẹ vào những ngón tay thon nhỏ, hơi lạnh của cô gái.
Sự tiếp xúc thân mật ngoài dự tính ấy khiến cả hai cùng khẽ khựng lại, một làn sóng điện nhẹ nhàng như chạy qua trái tim họ.
Khoảng cách khách quan giữa một người chủ nhà và một người bảo mẫu được thuê dần mờ đi theo thời gian, thay vào đó là thứ tình cảm chân thành, sâu sắc đang lặng lẽ nảy mầm và lớn lên trong bóng tối.
Một buổi chiều mưa tầm tã, những hạt mưa lớn đập liên hồi vào ô cửa kính pent-house tạo nên âm thanh u buồn.
Thẩm Mạn đột nhiên bị lên cơn sốt cao dữ dội do phản ứng phụ ngoài dự kiến với đợt thuốc phục hồi võng mạc mới.
Cô nằm co quắp trên chiếc giường lớn, cơ thể run rẩy liên hồi vì mê sảng, hai bàn tay siết chặt lấy chiếc gối như muốn tìm kiếm một điểm tựa trong sự hoảng loạn của cơn sốt.
Lục Chiêu rơi vào trạng thái hoảng loạn chưa từng có trong đời.
Vị Tổng tài từng đối mặt với hàng chục cuộc khủng hoảng tài chính hàng triệu đô la mà không một lần chớp mắt nay lại cuống quýt đến mức tay chân vụng về.
Gã liên tục vắt từng chiếc khăn ấm, dịu dàng lau đi từng giọt mồ hôi trên trán, cổ và hai tay cô.
Gã túc trực bên giường cô suốt cả đêm dài, không chợp mắt dù chỉ một giây, liên tục kiểm tra nhiệt độ và thì thầm những lời an ủi bên tai cô.
Đến tận rạng sáng hôm sau, khi cơn sốt bắt đầu có dấu hiệu hạ nhiệt, Thẩm Mạn mới từ từ tỉnh lại từ trong mê dại.
Cô cảm nhận được một bàn tay to lớn, dày dặn và cực kỳ ấm áp đang siết chặt lấy bàn tay mình không rời.
Nhịp thở dồn dập và sự mệt mỏi hiện rõ trong từng hơi thở của người đàn ông bên cạnh cho thấy gã đã trải qua một đêm lo âu đến mức nào.
"Anh Lâm... anh vẫn luôn ở đây sao?" Cô thì thầm, giọng nói còn rất yếu ớt vì kiệt sức.
Lục Chiêu cúi thấp đầu xuống, đưa bàn tay nhỏ bé của cô lên sát đôi môi mình, khẽ cất giọng run rẩy từ tận đáy lòng:
"Tôi vẫn ở đây. Tôi sẽ luôn ở đây để bảo vệ em, Thẩm Mạn."
Lần đầu tiên gã bỏ qua từ "Thẩm tiểu thư" xa cách để gọi thẳng tên cô.
Thẩm Mạn hoàn toàn không có một chút phản đối hay khó chịu nào.
Nằm trong bóng tối, cô cảm nhận được sự chân thành, sự lo lắng đến phát điên và một tình yêu nguyên sơ, mãnh liệt đang chảy qua hơi ấm lan tỏa từ bàn tay gã.
Sự cô đơn và cảm giác bất an tích tụ suốt nhiều năm trong lòng cô gái trẻ hoàn toàn bị đập tan vào khoảnh khắc này.
Cô khẽ siết nhẹ lại bàn tay gã, nghiêng đầu tựa vào bờ vai vững chãi của Lục Chiêu, để mặc cho trái tim mình gục ngã và đón nhận tình yêu của người bảo mẫu bí ẩn này.
Thế nhưng, khi nụ cười hạnh phúc dịu dàng nở trên môi Thẩm Mạn, trái tim Lục Chiêu lại thắt lại trong sự dằn vò và đau đớn tột cùng.
Thời hạn ba tháng tháo băng mắt đang đếm ngược từng ngày, từng giờ như một quả bom hẹn giờ.
Gã yêu cô, yêu đến mức sẵn sàng từ bỏ mọi mưu mô, thủ đoạn thương trường vốn có vì cô.
Nhưng gã cũng tỉnh táo nhận ra rằng, toàn bộ tình yêu đẹp đẽ này lại được xây dựng trên một lời dối trá vô cùng kinh hoàng.
Khi ánh sáng trở lại trong đôi mắt Thẩm Mạn, người gã yêu sẽ không nhìn thấy "anh Lâm" dịu dàng, mà sẽ nhìn thấy khuôn mặt của "kẻ hợm hĩnh" Lục Chiêu — kẻ mà cô từng căm ghét và coi là kẻ thù không đội trời chung.
Liệu cô có thể chấp nhận sự thật tàn nhẫn này, hay sẽ coi toàn bộ sự chăm sóc ngọt ngào, chân thành trong suốt thời gian qua chỉ là một trò đùa đóng kịch tàn nhẫn của kẻ thù?