Chiến thắng vang dội của vụ án Kim Đô đã đưa tên tuổi của Lục Dao trở thành ngôi sao mới sáng nhất ngành kiểm sát thành phố Vinh Đô. Sau khi kết thúc phiên tòa, giới truyền thông bao vây kín lối đi, nhưng Thẩm Sách đã nhanh chóng dùng xe riêng đưa Lục Dao rời khỏi vòng vây, trốn đến một căn penthouse nằm trên tầng ba mươi sáu thuộc khu trung tâm sầm uất — đây chính là nhà riêng của Thẩm Sách, nơi anh chưa từng cho bất kỳ ai bước chân vào.
Đêm nay, Vinh Đô đổ một trận mưa rào nhẹ, ánh đèn neon từ các tòa nhà chọc trời hắt qua ô cửa kính sát đất, tạo nên một không gian lãng mạn, ấm áp vô ngần.
Lục Dao lúc này đã cởi bỏ bộ đồng phục cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc áo len màu trắng sữa rộng rãi của Thẩm Sách. Cậu ngồi trên bục cửa sổ lớn, hai chân thu lại, tay cầm một ly sữa nóng, ánh mắt nhìn ngắm dòng xe cộ như những vệt sáng kéo dài phía dưới. Gương mặt cậu lúc này không còn vẻ sắc sảo trên tòa, mà trở lại là một cậu thiếu niên mềm mại, ngoan ngoãn.
"Cạch."
Thẩm Sách bước ra khỏi phòng tắm, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, để lộ khuôn mặt góc cạnh, mái tóc ướt sũng rủ trước trán và lồng ngực săn chắc với vết sẹo băng bó ở bả vai trái — minh chứng cho tình yêu điên cuồng của anh. Anh bước lại gần, từ phía sau ôm trọn lấy Lục Dao vào lòng, cằm tựa lên hõm vai cậu, hít hà mùi hương sữa tắm quen thuộc trên làn da trắng ngần của người yêu.
"Hôm nay em làm tốt lắm, Công tố viên Lục của tôi." Thẩm Sách khàn khọng nói, nụ cười trầm thấp tràn đầy sự tự hào.