Thẩm Sách bước lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Anh giơ bàn tay phải thon dài, thản nhiên gạt tay Lục Dao ra, tự mình tỉ mỉ thắt lại nút cravat cho cậu, động tác vừa dịu dàng lại vừa có chút độc chiếm. Chỉnh xong cổ áo, anh không lùi lại mà đặt hai tay lên bả vai Lục Dao, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của cậu:
"Lục Dao, em nghe cho kỹ đây. Em là thủ khoa trường Luật Chính pháp, em là người duy nhất nhìn ra lỗ hổng trong sổ cái của Kim Đô, và em là người của Thẩm Sách này. Tôi đã dành nửa tháng để mắng em, ép em trưởng thành, không phải để em đứng đây nghi ngờ bản thân. Ngày hôm nay, tôi sẽ ngồi ở hàng ghế dự thính ngay phía sau lưng em. Chỉ cần em quay đầu lại, tôi luôn ở đó. Em cứ việc vung lưỡi dao chính nghĩa của mình, tất cả những tổn thương hay áp lực bên ngoài, tôi gánh."
Lời nói của Thẩm Sách như một liều thuốc định tâm cực mạnh, thổi bùng lên ngọn lửa tự tin ẩn sâu trong huyết quản của Lục Dao. Cậu hít một hơi thật sâu, gật đầu mạnh một cái, đôi mắt không còn sự rụt rè mà trở nên sắc bén, kiên định lạ thường: "Vâng! Em sẽ không làm anh thất vọng."
"Kính coong... Kính coong..."
Tiếng chuông tòa vang lên, báo hiệu giờ khai mạc. Lục Dao ôm tập hồ sơ dày cộp, thẳng lưng bước vào phòng xử án. Thẩm Sách đi ngay phía sau, anh thong thả chọn vị trí ở hàng ghế đầu tiên của khu vực dự thính, ngay sau lưng vị trí của Công tố viên, ánh mắt khóa chặt vào bóng lưng gầy nhưng đầy quật cường của người yêu nhỏ.
Trận tranh tụng diễn ra vô cùng khốc liệt đúng như dự đoán. Bên phía đoàn luật sư của Kim Đô liên tục đưa ra những luận điểm sắc bén nhằm bác bỏ tính pháp lý của cuốn sổ cái mật, cho rằng bằng chứng thu thập được tại bến cảng không hợp pháp và có dấu hiệu bị ngụy tạo.
"Thưa Hội đồng xét xử! Kiểm sát viên phía Viện kiểm sát chỉ là một người mới, chưa có kinh nghiệm thực tế. Việc cậu ta khẳng định thân chủ của tôi hối lộ dựa trên một cuốn sổ không rõ nguồn gốc là hoàn toàn mang tính suy đoán chủ quan, vô căn cứ!" Gã luật sư trưởng bên phía đối phương dõng dạc tuyên bố, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn về phía Lục Dao.
Cả phòng xử án xôn xao. Lục Dao cảm thấy một áp lực nghìn cân đè nặng lên ngực, hai tai bắt đầu có tiếng u u. Trong một khoảnh khắc vô thức, cậu khẽ quay đầu lại phía sau.
Giữa biển người đang xì xào bàn tán, Thẩm Sách ngồi đó, gương mặt tuấn tú không một chút gợn sóng. Anh không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu một cái, đôi mắt sâu thẳm tỏa ra một sự tin tưởng tuyệt đối, như muốn nói với cậu rằng: *Em làm được.*
Nhìn thấy ánh mắt đó, Lục Dao như tiếp thêm mười vạn đại quân. Cậu quay ngoắt lại, đập tay lên bàn công tố, âm thanh vang dội cắt ngang tiếng xôn xao:
"Thưa Hội đồng xét xử! Phía luật sư biện hộ cho rằng bằng chứng của chúng tôi là suy đoán? Vậy tôi xin phép được trình chiếu file dữ liệu điện tử được trích xuất từ camera hành trình của chiếc xe tải bỏ hoang tại bến cảng vào đúng mười một giờ đêm xảy ra vụ án. File dữ liệu này đã được Viện khoa học hình sự kiểm định kỹ thuật, hoàn toàn không có dấu hiệu cắt ghép!"
Màn hình lớn của tòa án lập tức hiển thị đoạn video ghi lại rõ ràng gương mặt của Trợ lý Chủ tịch Tập đoàn Kim Đô đang giao dịch một vali tiền mặt cho gã nhân chứng, kèm theo lời đe dọa. Bằng chứng đanh thép này như một đòn giáng chí mạng, khóa chặt mọi đường lui của bên bị cáo. Gã luật sư trưởng phe đối phương mặt xám ngoét như tro tàn, ngã sụp xuống ghế.
Lục Dao đứng thẳng, giọng nói đanh thép, rõ ràng vang vọng khắp phòng xử án: "Thay mặt cho công lý và luật pháp, chúng tôi giữ nguyên mức án đề nghị: Tù chung thân đối với Chủ tịch Tập đoàn Kim Đô về tội cố ý giết người và đưa hối lộ!"