
Tác giả: Thẩm Liễu Liễu
Lâm Mộc mở mắt, cảm giác đầu óc đau nhức như vừa trải qua một cuộc tăng ca bảy mươi hai giờ liên tục tại phòng lab.
Mùi ẩm mốc của đất đá cùng mùi dược thảo nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Anh nhìn xung quanh, nhận ra mình không còn ở trong phòng sạch (Cleanroom) của tập đoàn bán dẫn, mà đang nằm trên một chiếc giường tre xập xệ bên trong căn nhà gỗ xệch xạc.
Ký ức của nguyên chủ lập tức tràn về như sóng trào.
Nơi đây là Tụ Linh Tông, một môn phái tu tiên thuộc bậc trung tại Cửu Châu Đại Lục.
Nguyên chủ trùng tên trùng họ, chỉ là một đệ tử tạp dịch ở Trận Pháp Đường, thiên phú tu luyện cực kỳ yếu kém, vừa mới bị kiệt sức mà chết trong lúc dọn dẹp các mảnh vỡ trận đồ hỏng.
"Tu tiên? Trận pháp?" Lâm Mộc lẩm bẩm, gãi đầu đứng dậy.
Ánh mắt anh vô tình rơi vào một tấm bản khắc đá nằm trên bàn wooden gần đó.
Đó là "Sơ Cấp Tụ Linh Trận" — trận pháp cơ bản nhất mà mọi đệ tử Trận Pháp Đường đều phải học.
Trên mặt đá khắc đầy những đường rãnh ngoằn ngoèo, linh lực mỏng manh đang lưu chuyển một cách chậm chạp và đứt quãng.
Lâm Mộc tò mò tiến lại gần, chăm chú nhìn vào các đường vân.
Thói quen nghề nghiệp của một kỹ sư vi mạch lập tức kích hoạt.
Trong mắt anh, những đường rãnh này không hề mang sự huyền bí của đạo trời, mà hiện ra vô cùng rõ ràng dưới dạng các tuyến dẫn tín hiệu.
"Trời ạ... Đây là cái bản vẽ thiết kế tồi tệ nhất mà mình từng thấy trong đời!" Lâm Mộc thốt lên, không giấu nổi sự bàng hoàng.
Anh chỉ tay vào một góc của trận đồ đá, tự ngôn tự ngữ:
"Đường vân này dẫn linh lực đi vòng vèo qua ba mươi sáu điểm không cần thiết, làm mất mát đến bốn mươi phần trăm năng lượng do tỏa nhiệt!"
"Chỗ này hai dòng linh lực ngược chiều lại nằm sát nhau mà không có lớp cách ly, gây ra hiện tượng nhiễu sóng từ trường và đoản mạch!"
"Còn tụ điểm trung tâm này, dung lượng quá nhỏ nhưng lại nhận dòng chảy quá lớn, bảo sao cái trận đồ này cứ dùng được ba canh giờ là lại nổ tung!"
Lâm Mộc hít một hơi sâu, đôi mắt chợt rực sáng một sự phấn hấn kỳ lạ.
Những gì mà giới tu tiên gọi là "Đường Vân Thiên Đạo" thực chất chính là nguyên lý dẫn truyền năng lượng!
Linh khí trong thiên địa tương đương với dòng điện D.C (dòng điện một chiều) có năng lượng cực cao.
Thần thức của tu sĩ đóng vai trò như tín hiệu điều khiển xung clock.
Và các linh tài, đá phong thủy chính là vật liệu bán dẫn, điện trở, tụ điện!
Nếu nguyên lý là như nhau, vậy tại sao không dùng tư duy thiết kế chip hiện đại để tối ưu hóa trận pháp tu tiên?
Lâm Mộc lập tức tìm một chiếc đinh sắt nhọn và một mảnh đá phiến bằng phẳng.
Anh bắt đầu phác thảo lại Sơ Cấp Tụ Linh Trận dựa trên lý thuyết kiến trúc vi mạch.
Đầu tiên, anh loại bỏ toàn bộ những đường vân trang trí rườm rà mang tính "phong thủy" vô dụng.
Anh áp dụng thuật toán tìm đường ngắn nhất (Shortest Path Algorithm) để nối liền các điểm tụ linh.
Tiếp theo, anh thiết kế các "mạch song song" để chia nhỏ dòng chảy linh lực, tránh gây áp lực quá tải lên một điểm duy nhất.
Tại các điểm giao nhau dễ gây đoản mạch, anh dùng linh mộc vụn tạo ra một lớp cách ly sơ cấp.
Chỉ sau hai giờ đồng hồ cặm cụi tính toán và chạm khắc, một bản "Sơ Cấp Tụ Linh Trận Mẫu V2.0" đã hoàn thành trên mảnh đá phiến.
Kích thước của nó chỉ bằng một bàn tay, thu nhỏ gấp mười lần so với bản gốc trên đá nặng hàng chục cân!
"Giờ thì kiểm tra xem hiệu năng thế nào." Lâm Mộc lấy ra một viên Hạ Phẩm Linh Thạch yếu ớt — tài sản duy nhất của nguyên chủ — đặt vào tâm trận.
"Oong!"
Ngay khi linh thạch vừa chạm vào cốt trận, mảnh đá phiến lập tức phát ra tiếng ngân vang trong trẻo.
Một luồng sáng xanh lục thuần khiết, đậm đặc gấp năm lần bình thường bùng lên, phủ kín căn phòng nhỏ!
Linh khí xung quanh bị hút về với tốc độ khủng khiếp, tạo thành một vũng linh khí cô đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Viên Hạ Phẩm Linh Thạch vốn chỉ dùng được trong nửa canh giờ, nay dưới sự điều tiết tối ưu của mạch điện mới, tốc độ tiêu hao chậm đi một nửa nhưng hiệu suất đầu ra lại tăng vọt ba trăm phần trăm!
"Thành công rồi!" Lâm Mộc nắm chặt tay, lòng dấy lên sóng bão.
"Với tư duy vi mạch này, ta không chỉ là một trận pháp sư... Ta sẽ là người tái định nghĩa lại toàn bộ hệ thống tu luyện của thế giới này!"
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ bị đạp mạnh văng ra.
Một gã sai vặt gầy guộc, nét mặt hống hách bước vào, giọng nói hăm dọa vang lên:
"Lâm Mộc! Hạn nộp mười bộ Sơ Cấp Tụ Linh Trận cho Trại Ngoại Môn đã đến rồi! Nộp không đủ, hôm nay ngươi đừng mong có cơm ăn!"
Gã sai vặt tên là Vương Nhị, kẻ chuyên cậy quyền cậy thế đè nén các tạp dịch yếu ớt.
Hắn liếc mắt nhìn quanh phòng, rồi dừng lại ở mảnh đá phiến nhỏ trên tay Lâm Mộc, ánh mắt đầy sự khinh bỉ.
"Này là cái gì? Ngươi dùng mảnh đá vụn này để đối phó với ta sao?" Vương Nhị tiến lại gần, giơ tay định giật lấy mảnh đá.
Lâm Mộc bình tĩnh lùi lại một bước, tay vung nhẹ mảnh đá phiến.
Mạch tụ linh v2.0 trên mảnh đá lập tức giải phóng một luồng sóng linh khí đã được nén chặt, đập thẳng vào ngực Vương Nhị.
"Bốp!"
Vương Nhị gầm lên một tiếng ngắn ngủi, cơ thể bị hất văng ra khỏi cửa phòng, ngã chổng vó xuống bãi bùn bên ngoài.
Hắn bàng hoàng ôm ngực, cảm nhận được luồng lực lượng thuần khiết vừa rồi mạnh mẽ hơn hẳn những trận pháp thông thường.
"Ngươi... Ngươi làm thế nào?" Vương Nhị lắp bắp, ánh mắt nhìn Lâm Mộc như nhìn thấy ma.
Lâm Mộc đứng ở ngưỡng cửa, nhìn gã sai vặt bằng ánh mắt lạnh lùng của một chuyên gia đang nhìn một lỗi hệ thống cần xóa bỏ:
"Về báo với Quản sự của ngươi, từ hôm nay, quy tắc ở Trận Pháp Đường này... do Lâm Mộc ta quyết định."