Dòng linh lực lưu trữ sẵn trong linh thạch sẽ lập tức tràn qua mạch phân luồng khẩn cấp, kích hoạt "Hộ Thể Kim Quang Trận" ngay lập tức mà không cần bất kỳ thao tác bấm ấn hay niệm chú nào của con người (Output).
Đây chính là cơ chế "Xử Lý Tự Động Theo Thời Gian Thực" (Real-time Processing)!
Trong khi các tu sĩ khác phải mất từ ba đến năm giây để vận hành kinh mạch, niệm chú ngữ và huy động linh lực từ đan điền để thi triển một chiêu phòng thủ, thì con "Chip Trận Pháp" của Lâm Mộc chỉ mất chưa đầy một phần ngàn giây (millisecond) để phản xạ!
Trong giao tranh sinh tử, một phần ngàn giây là khoảng cách giữa sống và chết.
Lâm Mộc cẩn thận dùng đinh sắt khắc bản thiết kế mới lên mặt sau của chiếc bội ngọc bằng gỗ bách rẻ tiền mà nguyên chủ đeo bên mình từ nhỏ.
Gỗ bách tuy mật độ linh lực thấp nhưng lại có tính ổn định cao, thích hợp làm lớp đế (substrate) cho mạch vi mô.
Anh dùng kỹ thuật khắc vi mô (Photolithography giả lập bằng thần thức) để thu nhỏ toàn bộ hệ thống đường vân xuống kích thước sợi tóc.
Trên mặt sau chiếc bội ngọc nhỏ bằng hai ngón tay, hàng trăm đường rãnh linh lực chằng chịt nhưng vô cùng trật tự được nối liền với nhau.
Khi đường vân cuối cùng hoàn thành, Lâm Mộc gắn viên Hạ Phẩm Linh Thạch đã dùng dở vào một cái rãnh nhỏ phía trên.
"Oong..."
Chiếc bội ngọc gỗ khẽ rung lên, một quầng sáng màu xám nhạt nhanh chóng lan tỏa rồi lặn sâu vào bên trong chất gỗ, hoàn toàn thu giấu mọi biến động linh lực ra bên ngoài.
"Xong rồi, Mạch Phòng Thủ Vi Mô V1.0 — Mã hiệu: Giáp Sắt!" Lâm Mộc mỉm cười hài lòng.
Đúng lúc này, từ bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập và uy áp mạnh mẽ.
Cánh cửa gỗ mỏng dảnh bị một lực lượng cuồng bạo đánh nát vụn thành vô số mảnh nhỏ văng tung tóe.
Một người đàn ông trung niên béo ục ịch, mặc gấm vóc sang trọng bước vào, ánh mắt tràn đầy sát khí.
Theo sau hắn là năm gã tay sai tay lăm lăm gậy sắt, và Vương Nhị đang vung tay chỉ trỏ với vẻ mặt đắc ý.
"Tên phế vật Lâm Mộc kia! Ngươi gan to bằng trời rồi!"
Quản sự Trương Trưởng phòng Tạp dịch gầm lên, giọng nói chấn động cả căn phòng nhỏ.
"Dám đánh đập người của ta, lại còn dám trì hoãn việc giao nộp trận đồ cho Nội Môn! Hôm nay ta không phế đi kinh mạch của ngươi, thì làm sao giữ được uy nghiêm của Tạp Dịch Đường!"
Lâm Mộc thong thả đứng dậy, phủi nhẹ bụi gỗ bám trên áo.
Ánh mắt anh lướt qua sáu người trước mặt, trong đầu lập tức chạy một chuỗi phân tích dữ liệu:
"Quản sự Trương: Tu vi Luyện Khí Tầng Bốn, tốc độ di chuyển ước tính ba mét/giây, khả năng bộc phát lực lượng trung bình."
"Năm tay sai: Luyện Khí Tầng Hai, không có trang bị pháp bảo."
"Tổng kết: Mức độ đe dọa — Thấp."
"Lâm Mộc, ngươi bị ngốc rồi sao?" Trương Quản sự thấy Lâm Mộc không hề sợ hãi mà lại nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quặc, cảm thấy bị xúc phạm nặng nề.
Hắn phất tay ra lệnh: "Đập gãy hai chân nó cho ta! Lấy lại toàn bộ linh thạch và trận đồ!"
Năm gã tay sai gầm lên một tiếng, gậy sắt trong tay vung lên tạo thành những tiếng gió rít chói tai, đồng loạt lao về phía Lâm Mộc.
Lâm Mộc vẫn đứng yên tại chỗ, không hề né tránh hay vận chuyển linh lực trong đan điền.
Anh chỉ lặng lẽ quan sát.
Khi gậy sắt của gã tay sai đi đầu chỉ còn cách đầu Lâm Mộc chưa đầy mười centimet, tín hiệu áp lực đầu vào của Chip "Giáp Sắt" trên bội ngọc lập tức chạm ngưỡng kích hoạt!
"Bíp!" (Cổng logic OR mở)
"Xoẹt!"
Một màng chắn ánh sáng màu vàng óng bộc phát ra từ chiếc bội ngọc gỗ, hình thành một hình cầu năng lượng hoàn hảo bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Lâm Mộc.
"OÀNH!"
Năm chiếc gậy sắt đập mạnh vào màng chắn ánh sáng, tạo ra những tiếng nổ chói tai như tiếng kim loại va vào đá tảng.
Lực phản chấn cực lớn từ mạch điện phòng thủ bùng nổ ngược trở lại.
"Rắc! Rắc!"
Toàn bộ gậy sắt trong tay năm gã tay sai gãy đôi ngay lập tức.
Cả năm gã bắn ngược trở ra như những quả bóng cao su, đập mạnh vào tường gỗ rồi ngã gục xuống sàn, miệng hộc máu tươi, hai tay tê dại không còn chút sức lực.
Toàn bộ quá trình diễn ra trong chưa đầy một giây!
Trương Quản sự khựng lại giữa chừng, nụ cười tàn nhẫn trên mặt cứng đờ.
Hắn giương mắt nhìn màng chắn ánh sáng màu vàng óng ánh đang bảo vệ Lâm Mộc, trong lòng cuộn lên sóng bão.
"Hộ Thể Kim Quang Trận? Đây là Nhị Phẩm Phòng Thủ Trận Pháp chỉ có đệ tử Trúc Cơ Kỳ mới có thể thi triển!"
Trương Quản sự thất thanh gào lên.
"Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên tạp dịch Luyện Khí Tầng Một, sao có thể thi triển Nhị Phẩm Trận Pháp mà không cần niệm chú hay kết ấn?"
Lâm Mộc đút hai tay vào túi áo, bước chậm rãi ra khỏi màng chắn ánh sáng.
Màng chắn tự động thu nhỏ lại, duy trì ở trạng thái chờ (Standby Mode) ngay sát bề mặt da của anh để tiết kiệm năng lượng.
"Đó không phải là Nhị Phẩm Trận Pháp." Lâm Mộc bình thản lên tiếng, ánh mắt lạnh như băng nhìn Trương Quản sự.
"Đó là thắng lợi của khoa học thiết kế vi mạch."
"Nói nhảm cái gì đó!" Trương Quản sự gầm lên để che giấu sự sợ hãi đang dâng trào.
Hắn vận chuyển toàn bộ linh lực Luyện Khí Tầng Bốn vào hai bàn tay, tạo thành một luồng Chưởng Phong màu xám đục, lao vội về phía Lâm Mộc:
"Ta không tin một cái bội ngọc gãy có thể cứu được mạng ngươi!"
Lâm Mộc thậm chí không buồn chớp mắt.
Anh nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ ra, hướng thẳng vào giữa trán của Trương Quản sự đang lao đến.
Trên đầu ngón tay anh, một đoạn mạch điện vi mô khắc bằng mực linh thảo phát ra ánh sáng đỏ rực chói mắt.
Thuật toán nén dòng điện cao thế — Mã hiệu: Súng Điện Tiên Thuật!
"Xoẹt —— OÀNH!"
Một luồng tia sét màu xanh tím nhỏ bằng ngón tay ngón út nhưng mang theo điện áp cực cao bắn ra từ đầu ngón tay Lâm Mộc, xuyên thủng luồng Chưởng Phong của Trương Quản sự, đánh thẳng vào giữa ngực hắn.
Trương Quản sự giật bắn người liên hồi như bị động kinh, toàn thân bốc khói đen, tóc tai dựng ngược.
Hắn trợn tròn mắt, cơ thể co quắp rồi ngã gục xuống sàn nhà, toàn thân giật giật không thể đứng dậy nổi.
Lâm Mộc bước lại gần, cúi đầu nhìn Trương Quản sự đang nằm thoi hóp dưới đất.
Anh nhẹ nhàng tháo túi trữ vật bên hông của Trương Quản sự ra, kiểm tra số lượng linh thạch bên trong.
"Ba mươi viên Hạ Phẩm Linh Thạch, hai viên Trung Phẩm Linh Thạch... Tạm đủ làm vốn đầu tư cho phiên bản Chip V2.0."
Lâm Mộc thong thả đút túi trữ vật vào người, rồi nhìn Vương Nhị đang quỳ sụp xuống góc tường run rẩy.
"Đem gã này cút khỏi đây." Lâm Mộc lạnh lùng ra lệnh.
"Và nhớ kỹ, phòng làm việc của ta cần sự yên tĩnh."