
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Mùa đông năm Cảnh Hựu thứ tư, trận tuyết đầu mùa đổ xuống kinh thành Đại Yến, nhuộm trắng xóa những mái ngói lưu ly của Tử Cấm Thành. Giữa cái lạnh thấu xương tủy ấy, Thẩm Dao đứng lặng người dưới tán cây hoa đào khẳng khiu trong khuôn viên của Thừa Càn cung. Nàng mặc một chiếc áo choàng màu xanh nhạt cũ kỹ, đôi bàn tay gầy gộc trần trụi không có lò sưởi, lạnh đến mức các đầu ngón tay đều thâm tím.
Ba năm trước, Thẩm gia bị kẻ gian hãm hại, gán cho tội danh mưu phản. Cha nàng — một vị quan thanh liêm trọn đời vì nước vì dân — bị chém đầu thị chúng, cả gia tộc trăm miệng người bị lưu đày biên viễn. Thẩm Dao, từ một đích nữ khuê các cao sang, bỗng chốc trở thành tội thần chi nữ, bị sung vào cung làm một y nữ thấp kém ở Ty Dược phòng. Nàng đã sống ba năm qua như một cái bóng vật vờ, chịu đựng mọi sự sỉ nhục, đánh đập của cung nhân, nội giám, chỉ với một mục đích duy nhất: Sống sót để giải oan cho gia tộc.
"Dao nhi, ngươi lại đứng thẫn thờ ở đây rồi."
Một giọng nói dịu dàng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Là Giang Nguyệt Trâm — Thẩm mỹ vừa được hoàng thượng sủng hạnh tháng trước, cũng là người bạn thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ của Thẩm Dao. Nguyệt Trâm bước tới, trên người là chiếc áo choàng bằng lông cáo tuyết thượng hạng, gương mặt rạng rỡ như đóa phù dung mùa xuân. Nàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Thẩm Dao, xót xa: "Sao lại không mang hộ thủ? Nếu ngươi đổ bệnh, ai sẽ sắc thuốc cho ta đây?"
Thẩm Dao khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự cung kính chừng mực của một hạ nhân: "Thẩm mỹ nhân chịu sủng, nội thị bận rộn vây quanh, nô tỳ chút thân thể mọn này không đáng ngại. Chỉ là dạo này gió lạnh, Long thể của hoàng thượng hay bất an, tiểu chủ phải cẩn thận hầu hạ."
Nguyệt Trâm thở dài, ánh mắt thoáng qua một tia u uất: "Ngươi không biết đâu, hậu cung này như một vũng bùn lầy, bước một bước là vạn trượng thâm sâu. Huệ Quý phi thịnh sủng mười năm qua, thủ đoạn tàn độc, nàng ta sớm đã coi ta như cái gai trong mắt. Mấy ngày nay, ngự thiện phòng đưa tới đồ ăn thức uống của ta đều có mùi vị kỳ lạ. Ta không dám tin ai, chỉ tin mỗi mình ngươi. Thuốc của ta, nhất định phải do tự tay ngươi sắc."
Thẩm Dao gật đầu, ánh mắt chợt thắt lại. Nàng nhìn thấy viền mắt của Nguyệt Trâm có một vệt màu xanh nhạt rất mờ — đây là dấu hiệu của việc trúng phải độc ngải cứu kết hợp với xạ hương lâu ngày. Kẻ ra tay không muốn Nguyệt Trâm chết ngay, mà muốn hủy hoại nhan sắc và khiến nàng vĩnh viễn không thể hoài thai long tử. Thủ đoạn này hèn hạ và thâm độc, chỉ có thể xuất phát từ Khôn Ninh cung của Hoàng hậu hoặc Diên Hy cung của Huệ Quý phi.
Đêm hôm đó, tại phòng sắc thuốc của Ty Dược phòng, Thẩm Dao lén giấu một gói bột thuốc nhỏ vào trong tay áo. Nàng biết, cơ hội đổi đời của nàng, cơ hội lật lại bản án của cha nàng đã đến. Nguyệt Trâm tuy là bạn, nhưng tính cách quá lương thiện, không thể sống sót lâu dài trong chốn ăn thịt người này. Muốn trả thù, Thẩm Dao phải tự mình trở thành chủ tử. Nàng nhìn ngọn lửa bập bùng dưới siêu thuốc, trong lòng thầm cầu xin vong linh người cha quá cố tha thứ cho sự tàn nhẫn mà nàng sắp thực hiện.