Thời gian thấm thoát trôi qua, Hiền Quý nhân Thẩm Dao lúc này đã trở thành sủng phi bậc nhất của Cảnh Hựu Đế. Nàng khéo léo, tinh tế, vừa hiểu biết y lý lại vừa biết chia sẻ những lo toan triều chính cùng hoàng đế. Hai năm sau, nàng hạ sinh một đại hoàng tử, được tấn phong thẳng lên vị trí Hiền Phi, quyền thế trong cung lúc này chỉ đứng sau Hoàng hậu.
Lúc này, Giang Nguyệt Trâm đã hoàn toàn bình phục nhưng tâm trí trở nên điên điên dại dại do di chứng của độc tính năm xưa. Nàng ta bị giam lỏng trong một góc Thừa Càn cung hoang phế. Thẩm Dao thỉnh thoảng vẫn đến thăm bạn cũ, nhưng trong mắt nàng không còn sự thương hại, chỉ còn lại sự lạnh lùng của một kẻ đã bán linh hồn cho quyền lực.
"Hoàng hậu nương nương dạo này sức khỏe ngày càng yếu, Hiền Phi tỷ tỷ có biết vì sao không?" Huệ Tiệp dư (lúc này đã được phục vị làm Huệ Tần) bất ngờ chặn đường Thẩm Dao tại ngự hoa viên. Sau nhiều năm thất sủng, Huệ Tần gầy mòn, ánh mắt đầy sự điên cuồng độc địa.