Vụ án đầu tiên Tống Minh được giao liên quan đến cái chết của một thương nhân giàu có trong phòng khóa kín.
"Lý thuyết của ngươi?" Diệp Hoài An hỏi, không nhìn lên khỏi tập hồ sơ đang đọc.
Tống Minh đứng trước bàn hắn, trình bày rõ ràng. "Bẩm Thiếu Khanh, cửa sổ phía đông có dấu vết nhỏ trên khung — có thể dùng dây mỏng luồn qua để kéo chốt cửa từ bên ngoài sau khi rời đi. Vết thương trên nạn nhân không phải đao kiếm, mà là chất độc hít vào từ hương liệu đặc biệt nhét trong gối ngủ."
Im lặng.
Diệp Hoài An hạ tập hồ sơ xuống, nhìn cô với ánh mắt khó đoán.
"Ngươi đọc những gì?"
"Bẩm, hạ quan đọc hồ sơ các vụ án cũ trong kho lưu trữ của Đại Lý Tự. Có vụ án tương tự cách đây mười lăm năm, thủ phạm dùng thủ đoạn giống hệt."
"Kho lưu trữ không cho phép thư lại mới vào trong một tháng đầu."
Tống Minh giữ nguyên nét mặt bình thản, dù tim đập nhanh hơn. "Hạ quan đã xin phép người phụ trách kho."
"Người phụ trách kho nói ngươi mượn cớ tìm tài liệu văn phòng để vào."
Lần này cô im lặng một giây. Bị bắt gặp rồi.
"Xin Thiếu Khanh trị tội." Cô cúi đầu.
Diệp Hoài An nhìn cô thêm một lúc. "Thủ phạm là ai?"
"Người vợ thứ ba của nạn nhân. Bẩm Thiếu Khanh, nếu cho hạ quan thêm một ngày để kiểm chứng—"
"Không cần." Hắn đứng dậy. "Ngươi đúng rồi. Ta đã biết từ hôm qua."
Tống Minh ngẩng đầu, ngạc nhiên thật sự.
"Ta muốn xem ngươi tự tìm ra đến đâu." Hắn bước ra cửa. "Từ mai ngươi được phép vào kho lưu trữ. Đừng lấy cớ nữa."