18 truyện

Kiếp trước, vị chuyên gia điều chế hương liệu và trị liệu khứu giác hàng đầu thế giới bị đồng nghiệp ghen ghét hãm hại trong phòng thí nghiệm. Trùng sinh tới vương triều cổ đại, nàng trở thành Thẩm Dao — một cô nhi nghèo khổ ở làng quê hẻo lánh, sống nương tựa vào người bà ngoại già yếu, mắt lòa. Không chịu đầu hàng số phận, Thẩm Dao dùng kiến thức uyên thâm về thảo mộc và nghệ thuật thao túng khứu giác để chế tạo ra túi thơm chữa bệnh, phấn hoa dưỡng nhan và son môi y học độc nhất vô nhị, khiến từ tầng lớp quý tộc đến hoàng thất đều điên cuồng săn đón. Một tay vạch trần bộ mặt giả tạo của những tiểu thư tâm cơ, một tay cứu sống người bà kính yêu, nàng còn vô tình thuần hóa được vị Nhiếp chính vương tàn nhẫn, đa nghi đang ẩn danh vi hành. Từ kẻ nghi kỵ nghĩ nàng dùng hương độc, hắn tình nguyện quỳ dưới chân nàng, dùng cả giang sơn làm sính lễ để sủng ái một mình nàng.

Kiếp trước, vị bác sĩ ngoại khoa thiên tài Giang Sở Dao bị chính muội muội ruột và phu quân ép chết trên giường bệnh. Trùng sinh sống lại vào thân xác của phế vật Vương phi bị Hoàng đế Tiêu Thừa Húc căm ghét, hắt hủi trong lãnh cung, nàng không còn là quân cờ để người khác thao túng. Cầm trong tay dao mổ và kiến thức y học vượt thời gian, Giang Sở Dao một mặt tự chữa bỏng dung nhan, vạch trần những ả nữ nhân tâm cơ chốn hậu cung, mặt khác dùng y thuật thượng thừa cứu sống những mạng người bên bờ vực cái chết. Từ một nữ tử bị cả hoàng tộc khinh rẻ, nàng khiến vị hoàng đế lạnh lùng, tàn nhẫn kia từ ghét bỏ, nghi kỵ phải quỳ rạp dưới chân nàng, dùng cả giang sơn và thâm tình để sủng ái một mình nàng.

Kinh thành phủ một màu sương khói âm u vào tiết Minh Thanh, nhưng bên trong Thính Vũ Lâu - trà lầu đệ nhất thiên hạ - bầu không khí lại càng thêm ngột ngạt khi đương triều Thừa tướng thẩm Quân Hoài đột tử ngay sau ngụm trà đầu tiên. Cửa lớn đóng sập, cấm vệ quân bao vây nội bất xuất ngoại bất nhập. Giữa khói trà nghi ngút và thi thể chưa lạnh, vị bổ đầu trẻ tuổi Dạ vô Lăng của Hình bộ bắt đầu cuộc đấu trí sinh tử với ba nghi phạm: một trà sư mang huyết hải thâm thù, một kỹ nữ gảy tỳ bà ẩn giấu sát cơ, và một gã sai vặt câm điếc mang hành tung quỷ dị. Không ai biết rằng, một âm mưu kinh thiên động địa vượt ra ngoài rìa một tách trà nhiễm độc đang dần lộ diện, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một làn hương.

Tử Cấm Thành mười năm tuyết lạnh, vách tường đỏ rực được dựng lên từ gạch đá hay từ xương máu của những giai nhân thất thế? Từ một đích nữ khuê các mang tội danh mưu phản, Thẩm Dao bước vào hậu cung với đôi bàn tay trắng và một trái tim đầy oán hận. Nơi phấn son che khuất dao găm, nơi nụ cười ẩn giấu tà thuật, nàng phải đánh đổi từ tình bạn thanh mai trúc mã cho đến chút lương thiện cuối cùng để tồn tại. Kẻ thù của nàng là một Huệ Quý phi kiêu ngạo nắm giữ nửa giang sơn, là một Hoàng hậu thâm sâu khó lường tọa trấn trung cung. Giữa vòng xoáy mưu kế tàn khốc, liệu Thẩm Dao sẽ bị vùi lấp dưới lăng mộ hoàng gia, hay sẽ tự tay nhuốm máu bộ triều phục chính hồng, bước lên đỉnh cao Phượng vị?
📄 Truyện ngắnThẩm Lạc là người thừa kế duy nhất của một môn phái cổ xưa, sau một tai nạn liền xuyên vào thân xác của cô thiên kim thật sự nhà họ cố – người vừa được đón từ nông thôn về nhưng bị cả nhà ghét bỏ, thiên vị cô con gái nuôi giả tạo. Chồng chưa cưới hủy hôn, bố mẹ ruột ghét bỏ vì cô "quê mùa, thô lỗ", người anh trai thiên tài thì chế giễu cô làm xấu mặt gia tộc. Chẳng ai ngờ, Thẩm Lạc liếc mắt một cái liền nhìn ra long mạch, mở miệng một câu liền định đoạt họa phúc của các đại lão tài chính. Khi cả thủ đô phát điên xếp hàng nghìn tỷ để cầu một quẻ bói của cô, nhà họ Cố mới bàng hoàng nhận ra gã vương giả mà họ vứt bỏ lại chính là thần minh mà cả thế giới phải ngước nhìn.

Xuyên không từ kiếp trước là Tổ tông đời thứ mười tám của một đại phái Huyền môn, Diệp Khinh tỉnh dậy trong thân xác một cô nàng tiểu thư "bình hoa di động" bị hào môn vứt bỏ, gánh chịu làn sóng tẩy chay của toàn mạng xã hội. Để kiếm sống, cô buộc phải tham gia “Tiếng Vọng Đêm Hoang” – một show thực tế kinh dị đầy rẫy rủi ro. Trong khi các khách mời khác khóc thét trước những hiện tượng tâm linh quỷ dị, Diệp Khinh lại thản nhiên lôi ba đồng tiền xu rỉ sét ra bấm quẻ. Chỉ bằng vài câu "xem bói miễn phí" bóc trần bộ mặt ngoại tình, bạo lực gia đình và trốn thuế của dàn sao đạo đức giả ngay trên sóng livestream, cô đã khiến cả giới giải trí phải chấn động. Không những phá tan các trận pháp cổ bằng máu, cô còn vô tình "thuần hóa" luôn cả Lục Thời Diễn – vị Bá tổng tài phiệt quyền lực nhất giới giải trí, kẻ mang mệnh cách "Sát thê cô độc" vạn năm có một. Khi hào môn quay lại định giẫm đạp cô, vị tài phiệt ấy liền ra mặt che chở: "Cả cái mạng này của tôi, cùng toàn bộ tài sản của Lục Thị, từ nay đều là của em."

Trong tình yêu, đàn ông tệ không hẳn vì họ thiếu bản năng, mà vì họ thiếu... giáo trình huấn luyện phù hợp. Sau hai năm hôn nhân ngột ngạt với Thẩm Kính Niên - một tổng tài lạnh lùng, nghiện công việc và vô tâm đến mức coi vợ như một bình hoa trang trí, Khương Dao quyết định ký vào đơn ly hôn, mang theo sự tự do và một nụ cười ngạo nghễ. Nhưng cô không trốn chạy. Là một chuyên gia tâm lý hành vi xuất sắc, Khương Dao quyết định biến gã chồng cũ kiêu ngạo thành "đối tượng thí nghiệm" cho một dự án cá nhân: Huấn luyện lại từ đầu. Không có màn khóc lóc, không có tranh giành tài sản, chỉ có những cái bẫy tâm lý được giăng ra một cách hoàn hảo, ép Thẩm Kính Niên phải nếm trải cảm giác điên cuồng theo đuổi lại vợ cũ.

Chồng tôi ngoại tình. Tôi biết điều đó từ lâu. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải là người thứ ba. Mà là mùi nước hoa trên áo anh. Vì loại nước hoa ấy... Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.

Sau khi ngã từ trên núi xuống. Tôi nhìn thấy tương lai của cả nhà mình. Con trai cả sẽ làm lốp dự phòng cho nữ chính. Con trai thứ sẽ vì cứu nữ chính mà chết trẻ. Con trai út bị bọn buôn người bắt cóc. Con gái út trở thành nữ phụ độc ác. Còn tôi. Sẽ chết trong mùa đông năm nay. Tôi nhìn bốn đứa con đang ngủ trên chiếc giường đất. Cười lạnh. Muốn cả nhà tôi làm đá kê chân cho nữ chính sao? Nằm mơ. Để tôi cho các ngươi biết thế nào là "thánh nữ drama".

Tô Vãn từng là người phụ nữ khiến cả thôn ngưỡng mộ. Phu quân nàng, Cố Trường Khanh, dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người. Năm thành thân thứ nhất, hắn đỗ Trạng nguyên. Năm thứ ba, hắn trở thành Ngự sử trẻ tuổi nhất triều đình. Năm thứ năm, danh tiếng vang khắp kinh thành. Mọi người đều nói nàng có số hưởng. Chỉ có Tô Vãn biết, suốt năm năm qua, nàng sống như một quả phụ có chồng. Một mình sinh con. Một mình phụng dưỡng cha mẹ chồng. Một mình chờ hết mùa xuân này tới mùa đông khác. Cho tới ngày tin tức từ kinh thành truyền tới. Quận chúa phủ Tương Vương đã để mắt tới phu quân nàng. Muốn ép nàng từ chính thê hạ xuống làm thiếp. Nhường vị trí chính thất cho quận chúa. Tô Vãn nhìn lá thư trong tay, bật cười. Năm năm chờ đợi. Năm năm hy sinh. Cuối cùng chỉ đổi lại một câu: "Ngươi không còn xứng với hắn." Vậy thì tốt. Nàng cũng không muốn nữa. Một tờ hòa ly được gửi thẳng tới kinh thành. Từ nay về sau. Đường ai nấy đi. Chỉ là nàng không ngờ. Người đầu tiên phát điên sau khi nhìn thấy thư hòa ly ấy... Lại chính là Cố Trường Khanh.

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

# TIỂU MỸ YÊU TỔNG TÀI MÙ ## Chương 1: Cuộc Hôn Nhân Giá 30 Tỷ "Tôi đồng ý lấy anh ấy." Tiểu Mỹ run rẩy ký tên lên bản hợp đồng hôn nhân. Bên dưới chữ ký của cô là một con số khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng. 30 tỷ đồng. Đó là số tiền người đàn ông đối diện hứa sẽ trả nếu cô đồng ý trở thành vợ của người thừa kế tập đoàn Lục Thị trong vòng một năm. Nhưng điều kỳ lạ là... Người đàn ông đó bị mù. --- Ba ngày trước. Tiểu Mỹ vẫn chỉ là một cô gái giao hàng bình thường. Ban ngày cô chạy xe máy khắp thành phố giao đơn. Ban đêm làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Mỗi tháng kiếm được hơn mười triệu đồng. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đủ để hai mẹ con tồn tại. Cho đến khi tai họa ập xuống. Mẹ cô đột ngột ngất xỉu giữa chợ. Bệnh viện chẩn đoán xuất huyết não. Chi phí phẫu thuật lên tới hơn hai mươi tỷ đồng. Tiểu Mỹ gần như phát điên. Cô chạy khắp nơi vay tiền. Người thân từ chối. Bạn bè biến mất. Ngay cả người bạn trai yêu nhau ba năm cũng lạnh lùng nói: — Xin lỗi... anh không giúp được. Rồi chặn số cô ngay trong đêm. Hôm đó trời mưa. Tiểu Mỹ đứng dưới mái hiên bệnh viện. Cô khóc đến mức không còn sức lực. Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại trước mặt. Một người đàn ông mặc vest bước xuống. Ông ta đưa cho cô một chiếc ô. — Cô là Tiểu Mỹ? Cô giật mình. — Ông là ai? Người đàn ông mỉm cười. — Có người muốn gặp cô. --- Một giờ sau. Tiểu Mỹ ngồi trong căn phòng rộng bằng cả căn nhà cô đang thuê. Đối diện là một người đàn ông trẻ tuổi. Anh mặc sơ mi trắng. Gương mặt đẹp đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu. Nhưng đôi mắt lại phủ một màu xám lạnh. Không có tiêu điểm. Không có ánh nhìn. Người đàn ông đó bị mù. — Tôi là Lục Cảnh Thần. Tiểu Mỹ chết lặng. Cái tên này cô đã từng nghe qua. Người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục Thị. Người đàn ông giàu nhất thành phố. Người từng xuất hiện trên mọi mặt báo kinh tế. Người đàn ông được đồn đoán sở hữu tài sản hàng trăm nghìn tỷ. Nhưng cũng là người đã bị mù sau một vụ tai nạn bí ẩn ba năm trước. Lục Cảnh Thần đặt trước mặt cô một bản hợp đồng. — Kết hôn với tôi. Tiểu Mỹ tưởng mình nghe nhầm. — Gì cơ? — Một năm. — Sau một năm cô có thể rời đi. — Đổi lại tôi sẽ chi trả toàn bộ viện phí cho mẹ cô. Tiểu Mỹ nhìn bản hợp đồng. Đầu óc quay cuồng. — Tại sao là tôi? Lục Cảnh Thần im lặng vài giây. Rồi khẽ nói. — Vì tôi tin cô. Một câu trả lời quá vô lý. Họ chưa từng gặp nhau. Thế nhưng ánh mắt vô hồn của người đàn ông kia lại khiến cô có cảm giác anh đang nhìn thẳng vào mình. Cuối cùng. Vì mẹ. Tiểu Mỹ ký tên. --- Đám cưới diễn ra chỉ sau hai ngày. Không khách mời. Không truyền thông. Không họ hàng. Mọi thứ bí mật đến đáng sợ. Buổi tối. Tiểu Mỹ được đưa tới biệt thự của Lục Cảnh Thần. Người giúp việc mở cửa phòng tân hôn. Căn phòng rộng gần hai trăm mét vuông. Đèn vàng dịu nhẹ. Hoa hồng trắng trải khắp nơi. Lục Cảnh Thần đang ngồi bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng động. Anh quay đầu. — Em đến rồi. Tiểu Mỹ gật đầu. Rồi nhớ ra anh không nhìn thấy. — Vâng. Không khí ngượng ngùng bao trùm. Bất ngờ. Lục Cảnh Thần đứng dậy. Tự mình đi về phía cô. Không cần gậy. Không cần người dìu. Không va vào bất cứ thứ gì. Tiểu Mỹ sững sờ. Anh dừng lại trước mặt cô. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Sau đó. Bàn tay anh chạm nhẹ lên khuôn mặt cô. Tiểu Mỹ giật mình lùi lại. Lục Cảnh Thần khẽ cười. — Vẫn là gương mặt này. Máu trong người cô như đông cứng. — Anh... anh nói gì? Người đàn ông trầm giọng. — Không có gì. Tiểu Mỹ cố gạt đi cảm giác bất an. Có lẽ cô nghe nhầm. Nhưng đêm hôm đó. Cô không ngủ được. Khoảng ba giờ sáng. Một tiếng động lạ vang lên từ cuối hành lang. Tiểu Mỹ mở cửa bước ra. Ánh đèn mờ nhạt phủ lên tầng hai. Cuối hành lang là một căn phòng khóa kín. Từ bên trong vọng ra tiếng va đập. Cô tò mò tiến lại gần. Đúng lúc ấy. Cánh cửa bật mở. Một người phụ nữ lao ra. Mái tóc rối bù. Gương mặt đầy nước mắt. Khi nhìn thấy Tiểu Mỹ. Người phụ nữ bỗng nhiên tái mét. Rồi hét lên. — Không thể nào! — Cô vẫn còn sống sao?! Tiểu Mỹ đứng chết trân. Người phụ nữ run rẩy chỉ vào mặt cô. — Chính là cô! — Hai mươi năm trước rõ ràng cô đã... Bỗng nhiên. Một bàn tay từ phía sau bịt miệng người phụ nữ. Lục Cảnh Thần xuất hiện. Gương mặt lạnh đến đáng sợ. Người đàn ông mù. Nhưng lúc này đôi mắt anh đang mở. Và nhìn thẳng vào cô. --- Tiểu Mỹ cảm giác như toàn bộ thế giới vừa sụp đổ. Anh... Nhìn thấy được? Hay từ đầu tới cuối... Anh chưa từng bị mù? HẾT CHƯƠNG 1

Phương Anh trở thành giám đốc điều hành ở tuổi hai mươi chín không phải nhờ may mắn. Cô biết điều đó, và tất cả mọi người trong công ty cũng biết. Chỉ có Hữu Đức — cố vấn chiến lược mới được thuê — là người duy nhất đặt câu hỏi thay vì đồng ý, phản biện thay vì vỗ tay. Và kỳ lạ thay, đó lại là thứ cô cần nhất.

Bị sa thải, bị bạn trai phản bội, bị gia đình quay lưng — tất cả trong một ngày. Nguyễn Minh Thư quyết định không cần ai cứu mình cả. Cô tự đứng dậy, tự xây dựng lại từ đầu. Chỉ có điều, con đường đó lại va phải Gia Huy — người đàn ông kiêu ngạo nhất cô từng gặp, người không ngừng xuất hiện vào những lúc cô không muốn bị nhìn thấy nhất.

Khi Phó Lăng Khôn bỏ rơi tôi và chọn em gái, tôi nghĩ rằng mình sẽ khóc, sẽ đau, sẽ làm ầm lên. Nhưng cuối cùng, tôi chẳng làm gì cả, cầm lấy một khoản tiền chia tay lớn và rời đi. Bởi vì từ đầu đến cuối, tôi đều biết mình chỉ là người thay thế — thay thế cho em gái Thẩm Lạc. Tôi làm công việc của người thế thân hoàn hảo, kiếm tiền từ đàn ông. Tiền vào túi rồi là không thể mất, mà trái tim đang đập trong lồng ngực này càng không thể để mất. Khi Phó Lăng Khôn quay lại tìm tôi, tôi mỉm cười lịch sự từ chối: “Xin lỗi, lịch trình công việc hiện tại của tôi đã kín, không thể nhận thêm đơn hàng nào nữa rồi.”

Trợ lý của bạn trai tôi công khai sỉ nhục tôi trong bữa tiệc công việc, còn anh ta thì thản nhiên đứng nhìn. Tôi đặt bút xuống và quyết định: hợp đồng ba trăm triệu này, tôi sẽ không ký. Từ đó bắt đầu hành trình tôi tìm lại chính mình — và phát hiện ra điều gì mới thật sự đáng giữ.

Sau khi trúng số, bố tôi bỏ mẹ con tôi không thương tiếc. Ông ta nghĩ chúng tôi sẽ mãi chìm đắm trong nghèo khó. Nhưng mẹ tôi với quán lẩu cay và đôi bàn tay khéo léo đã viết lên câu chuyện mà ông ta không bao giờ ngờ tới.

Nguyệt Nguyệt lớn lên trong gia đình họ hàng với đủ mọi lạnh nhạt và khinh thường. Cô bé quê mùa bị cả đám trẻ xa lánh. Cho đến khi người ta nhận ra cô gái đứng ngoài khung cửa ấy đã trở thành người không ai có thể xem thường.