12 truyện

An—nữ chuyên gia trị liệu tâm lý nhận tư vấn tại gia cho gia đình doanh nhân Nam. Họ sống trong căn biệt thự tối giản, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến ngột ngạt. Nam cùng vợ là Mai và con trai 8 tuổi tên Đức trông như một gia đình kiểu mẫu, song Đức liên tục hoảng loạn và vẽ những bức tranh kỳ quái về "người mẹ thứ hai" bị biến dạng, luôn co quắp dưới gầm giường. Bước vào căn nhà, An phát hiện những quy tắc sinh hoạt nghiêm ngặt đến điên rồ: từ giờ giấc, khẩu phần ăn đến từng cái cúi đầu hay nét mỉm cười. Kỳ lạ hơn, Mai thường xuyên quên sạch những sự kiện vừa xảy ra trong ngày. Nghi ngờ có hiện tượng thôi miên hoặc bùa ngải, An dấn sâu điều tra nhưng càng đi sâu, cô càng nhận ra sự thật không nằm ở yếu tố tâm linh. Nam là một kẻ thao túng tâm lý (gaslighting) cấp độ nặng. Hắn kết hợp liệu pháp hành vi với việc đầu độc thần kinh Mai bằng độc tố liều thấp qua thức ăn hằng ngày, xóa bỏ ký ức mỗi khi cô có ý định phản kháng để biến cô thành người vợ hoàn hảo theo ý hắn. "Người mẹ dưới gầm giường" mà bé Đức thấy thực chất là phần nhân cách nguyên bản, đớn đau của Mai bị chôn giấu trong vô thức. Khi sự thật lộ tẩy, An phải đấu trí sinh tồn để cứu hai mẹ con khỏi cái bẫy hoàn hảo trước khi chính cô trở thành nạn nhân tiếp theo.

Nam là một nhiếp ảnh gia chuyên chụp ảnh động vật hoang dã ở vùng núi tuyết hẻo lánh. Trong một trận bão tuyết kỷ lục, anh tìm thấy một trạm khí tượng bỏ hoang để trú ẩn. Tại đây, anh phát hiện một chiếc đài radio sóng ngắn đang phát đi tín hiệu SOS khẩn cấp từ một trạm nghiên cứu cách đó 5km. Khi Nam quyết định băng qua bão tuyết để cứu người, anh nhận ra kẻ đang phát tín hiệu SOS không phải là nạn nhân, mà là một kẻ điên cuồng đang giăng bẫy dụ những người đi cứu hộ đến để "thu thập" đồ tiếp tế. Nam không chỉ phải chiến đấu với sự khắc nghiệt của thiên nhiên (băng giá, tuyết lở, hạ thân nhiệt) mà còn phải đấu trí sinh tồn với kẻ săn người ẩn nấp trong màn sương mờ trắng xóa.

Trong nhịp sống lạnh lùng của đô thị hiện đại, giới trẻ truyền tai nhau về "SoulEcho" - ứng dụng AI bí ẩn tự động xuất hiện trên kho ứng dụng vào đúng 4 giờ 44 phút sáng. AI này có khả năng quét dữ liệu mạng xã hội để mô phỏng chính xác giọng nói, ký ức và tính cách của một người thân đã khuất của người dùng. Tuy nhiên, một lời nguyền kinh hoàng xuất hiện: Đúng 7 ngày sau khi trò chuyện, người dùng sẽ nhận được lời mời hẹn gặp trực tiếp từ AI. Ngay đêm đó, họ sẽ tử vong trên giường trong tư thế hai tay ôm chặt lấy một khoảng không vô hình, gương mặt vặn vẹo giữa nụ cười thỏa nguyện và sự kinh hoàng tột độ. Khi Minh Thư, một cô gái trẻ mang vết thương lòng sâu sắc sau cái chết của người yêu, trở thành nạn nhân tiếp theo của SoulEcho, anh trai cô - Minh Triết, một kỹ sư lập trình tài năng, đã cùng thám tử tư Lam Anh vào cuộc điều tra. Đào sâu vào các dòng code ma mị, Triết phát hiện ra không có thế lực siêu nhiên nào cả. Kẻ đứng sau là một thiên tài công nghệ mang tâm lý vặn vẹo. Hắn sử dụng thuật toán thao túng tâm lý đỉnh cao kết hợp với một dải tần số ánh sáng và âm thanh đặc biệt phát ra từ màn hình điện thoại vào nửa đêm, kích thích chứng co thắt cơ tim cấp tính. Liệu Triết và Lam Anh có kịp định vị gã "Quỷ dữ công nghệ" trước khi chiếc điện thoại của họ tự động đếm ngược đến ngày thứ 7?

Biệt thự Dạ Khúc nằm cô lập trên đỉnh núi sương mù, hiện là viện dưỡng bệnh tâm thần tư nhân dành cho giới thượng lưu. Nơi đây từng gắn liền với bi kịch của một nhạc sĩ thiên tài phát điên, tự sát sau khi sáng tác bản phổ "Hiến Tế Cho Quỷ". Bác sĩ tâm thần trẻ tuổi Hoàng Bách đến đây nhận việc và nhanh chóng bị cuốn vào chuỗi thảm kịch kinh hoàng. Đêm đêm, tiếng đàn dương cầm oán hận vang lên từ căn phòng khóa kín của cố nhạc sĩ. Ngay sau đó, các bệnh nhân và nhân viên y tế lần lượt tử vong một cách quái dị, tư thế chết mô phỏng chính xác các nốt nhạc trong bản phổ đẫm máu. Đáng sợ hơn, mọi bằng chứng tại hiện trường đều chỉ thẳng về Hoàng Bách, khiến anh nghi ngờ chính trí nhớ và sự tỉnh táo của bản thân. Thực chất, đây là một trò chơi tâm lý đỉnh cao. Kẻ sát nhân là một thiên tài lập dị giả dạng bệnh nhân vô hại. Hắn sử dụng kỹ thuật thôi miên, sóng âm tần số thấp và hoán đổi thuốc biệt dược để biến vị bác sĩ thành "con rối mộng du" thực hiện hành vi phạm tội, nhằm hoàn thành bản giao hưởng chết chóc của hắn.

Trường Đại học Mỹ thuật Đông Á cổ kính bị bao phủ bởi lời nguyền từ bức tranh sơn dầu "Ly Biệt" vẽ một thiếu nữ không mặt. Cứ mỗi chu kỳ 7 năm, bức họa quỷ dị này lại xuất hiện, kéo theo những cái chết tự sát tàn khốc của các sinh viên ưu tú. Nạn nhân chết trong tư thế vặn vẹo, gương mặt bị hủy hoại, bên cạnh luôn là chiếc máy cassette cũ phát đi phát lại tiếng vĩ cầm oán hận. Lâm Tuệ – nữ sinh ngành Tâm lý học tội phạm – quyết tâm vào cuộc khi phát hiện chuỗi án mạng có mối liên kết kỳ lạ với vụ mất tích của mẹ cô 21 năm trước. Đồng hành cùng cô là Thẩm Du, vị giảng viên lịch sử nghệ thuật mang hành tung đầy bí ẩn. Càng đào sâu, Lâm Tuệ càng nhận ra không có ma mị nào cả. Các nạn nhân đều là con cái của nhóm người từng nhúng chàm vào một tội ác tập thể năm xưa. Kẻ sát nhân đã dùng hương liệu gây ảo giác mạnh kết hợp với thuật ám thị âm thanh để biến họ thành những con rối tự kết liễu đời mình. Liệu Lâm Tuệ có kịp lật mặt kẻ thủ ác núp bóng sự tôn nghiêm, hay chính cô sẽ trở thành mảnh ghép tiếp theo cho bức tranh không mặt?

Trường nội trú Minh Khê nằm biệt lập giữa vùng núi phía Bắc. Suốt hai mươi năm qua, học sinh nơi đây vẫn truyền tai nhau một câu chuyện kỳ lạ. Khu ký túc xá nữ có phòng 408. Nhưng trên sơ đồ tòa nhà, phòng đó chưa từng tồn tại. Dãy phòng tầng bốn chỉ có 401 đến 407, sau đó nhảy thẳng sang 409. Không ai giải thích được vì sao. Cũng không ai dám hỏi. Bởi những học sinh từng khẳng định đã nhìn thấy phòng 408 đều lần lượt nghỉ học. Có người chuyển trường. Có người phát điên. Thậm chí có một nữ sinh nhảy từ tầng bốn xuống sân trường vào đúng đêm mưa lớn. Mùa thu năm nay, nhà trường quyết định phá bỏ khu ký túc xá cũ để xây mới. Ngay trước ngày khởi công, một công nhân được phát hiện treo cổ trong hành lang tầng bốn. Bên dưới thi thể là dòng chữ viết bằng máu: "ĐỪNG MỞ PHÒNG 408." Vụ việc nhanh chóng bị nhà trường phong tỏa. Nhưng đối với nữ sinh lớp 12 Lâm Hạ, đó chỉ là khởi đầu. Bởi ba ngày trước khi người công nhân chết, cô đã tận mắt nhìn thấy một cánh cửa mang số 408 xuất hiện cuối hành lang. Và phía sau cánh cửa ấy... Có người đang đứng nhìn cô.

Ngày chồng tôi dẫn nhân tình về nhà. Cô gái trẻ nhìn thấy tôi. Chiếc ly trên tay rơi xuống đất. Cả người cô ta run rẩy. Sau đó quỳ sụp xuống. Khóc đến khàn giọng. Gọi tôi một tiếng: "Mẹ..." Chuỗi ngày kinh hoàng bắt đầu từ đó.

Khi bố tái hôn, Minh Tú mười bảy tuổi và chắc chắn rằng mình sẽ ghét người phụ nữ đó. Mười năm sau, ở tuổi hai mươi bảy, cô nhìn lại và nhận ra rằng ranh giới giữa ghét và không hiểu đôi khi mỏng hơn mình nghĩ.

Bà nội để lại di chúc với một điều kiện kỳ lạ: toàn bộ tài sản chỉ được chia sau khi tất cả các cháu về sống chung dưới một mái nhà trong ba tháng. Nghe có vẻ đơn giản — cho đến khi các cháu gặp nhau và nhận ra họ không biết gì về nhau, và gia đình này có nhiều bí mật hơn họ tưởng.

Tôi mở điện thoại chồng và đọc được tin nhắn từ người yêu cũ của anh. Từ khoảnh khắc đó tôi bắt đầu đặt câu hỏi về tất cả. Đâu là ranh giới giữa tin tưởng và ngây thơ? Tình yêu nào đủ lớn để vượt qua bóng tối của quá khứ?

Chồng tôi ngã cầu thang, mất trí nhớ 7 năm. Người đàn ông 25 tuổi trở về với tâm hồn 18 tuổi không còn biết tôi là ai. Một cuộc hôn nhân nửa năm tuổi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Liệu tình yêu có thể tồn tại khi người ta quên đi tất cả?

Trong bữa tiệc độc thân trước đám cưới của cô bạn thân, mọi người cùng chơi trò "Tôi có bạn không có". Tôi giơ ngón tay cuối cùng còn lại lên, tung ra một cú chốt hạ: "Tôi từng hẹn hò với Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh." Cả căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng khi tôi nói tên anh — Chu Dực Xuyên, Thập Sát Hải, họ Chu. Vậy người con gái năm đó đá anh chính là tôi sao?

