
Mưa ở thị trấn Khương Hạ không bao giờ rơi theo kiểu ào ạt rồi tạnh nhanh như miền xuôi. Nó rả rích, dầm dề, gặm nhấm từng thớ gỗ của những ngôi nhà cổ kính và phủ một lớp sương mù trắng đục lên toàn bộ các sườn đồi quanh năm ngợp bóng thông già.
Đêm hôm ấy, chiếc xe sedan màu đen của bác sĩ Đặng Minh Nam lao khỏi khúc cua tử thần tại đèo Mây Mù, cắm đầu xuống vực sâu hơn sáu mươi mét. Khi đội cứu hộ kéo được chiếc xe lên vào tờ mờ sáng hôm sau, kết luận ban đầu được đưa ra nhanh chóng đến lạnh lùng: Do trời mưa lất phất, đường trơn trượt, tài xế mất lái và đâm thủng lan can bảo vệ. Một tai nạn giao thông điển hình, khép lại bằng tờ giấy chứng tử ghi nguyên nhân ngạt nước và đa chấn thương.
Nhưng An không tin.
Ngồi trong chiếc quán cà phê nhỏ ven đường, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của An dán chặt vào những tấm ảnh chụp hiện trường do một người quen trong đội cứu hộ lén gửi cho cô.
An là phóng viên điều tra của một tờ báo lớn, và Nam không chỉ là một nguồn tin - anh là người bạn thân thiết nhất từ thuở đại học, một bác sĩ ngoại khoa tận tâm, người luôn cẩn trọng trong từng hành động nhỏ nhất. Một người cẩn trọng như Nam không thể nào lao đầu xuống vực chỉ vì đường trơn, nhất là khi phanh xe của anh luôn được bảo dưỡng định kỳ hàng tháng.
An đứng dậy, khoác chiếc áo khoác gió dày, kéo sụp mũ che khuất những giọt nước mưa hắt vào mặt, rồi bước thẳng ra hướng chân đèo Mây Mù, nơi chiếc xe gặp nạn vừa được trục vớt mang về bãi tạm giữ.
Mặt đường quanh co khúc cua định mệnh đọng đầy nước mưa. Những vệt lốp xe đen sì hằn sâu trên lớp nhựa đường, nhưng điều khiến An chú ý không nằm ở bề mặt, mà là khu vực thanh chắn sắt ven đường. Cô ngồi thụp xuống, bật chiếc đèn pin mini soi thật kỹ vào phần gãy của khung sắt bảo vệ.
Không có dấu vết móp méo tự nhiên của một vụ va chạm trực diện với tốc độ cao. Thay vào đó là những đường cắt sắc lẹm, ngọt lịm như thể được mài giũa bằng một thiết bị cơ khí chuyên dụng trước khi vụ tai nạn xảy ra.
"Chị đang tìm gì ở đây thế, cô phóng viên?"
Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau khiến An giật mình đứng phật dậy. Bước ra từ lớp màn mưa mờ ảo là trung tá Minh — viên công an phụ trách địa bàn, người đã trực tiếp ký vào biên bản kết luận tai nạn. Gương mặt trung tá Minh hằn rõ vẻ mệt mỏi, ánh mắt nhìn An mang theo sự cảnh giác và một chút ái ngại không giấu giếm.
An quay lại, đối diện thẳng với viên trung tá, giọng nói sắc lạnh: "Trung tá Minh, anh thực sự nghĩ đây là một vụ tai nạn giao thông sao? Nhìn những vết cắt trên thanh chắn sắt này đi. Ai đó đã tháo lỏng hoặc cắt đứt nó từ trước, biến khúc cua này thành một cái bẫy chết người."
Trung tá Minh thở dài, rút một điếu thuốc lá nhưng không châm lửa, chỉ cầm trên tay nghịch ngợm. "Cô An à, chúng tôi làm việc dựa trên bằng chứng pháp y và vật chứng tại hiện trường. Trời mưa gió, đường đèo trơn trượt, chuyện xe mất lái là điều dễ hiểu. Đừng cố suy diễn những thuyết âm mưu không có căn cứ. Bác sĩ Nam đã mất rồi, hãy để anh ấy được yên nghỉ."
"Yên nghỉ?" An bật cười nhạt, sự phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực. "Nam chuẩn bị nộp đơn từ chức vào tuần tới. Anh ấy đã hẹn gặp tôi để đưa cho tôi một tập tài liệu đặc biệt liên quan đến Bệnh viện Đa khoa Khương Hạ. Và đúng một đêm trước cuộc hẹn đó, anh ấy chết. Anh bảo tôi im lặng sao?"
Nghe đến cụm từ "Bệnh viện Đa khoa Khương Hạ", cơ mặt của trung tá Minh khẽ giật một nhịp nhỏ, dù anh ta cố che giấu bằng cách quay đi nhìn sang hướng khác. "Bệnh viện thì liên quan gì chứ? Nam là bác sĩ giỏi, áp lực công việc lớn, thỉnh thoảng có chút bất đồng với ban giám đốc là chuyện bình thường trong môi trường y khoa."
"Bất đồng ư?" An bước sát lại gần trung tá Minh, giọng đanh thép. "Đó không phải là bất đồng đơn thuần. Đó là một đường dây cung cấp thuốc giả và những ca phẫu thuật che đậy sai sót y khoa mà giám đốc bệnh viện đang nhúng tay vào. Nam nắm giữ bằng chứng, và cậu ấy bị bịt miệng!"
Trung tá Minh quay lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị và xa cách hơn bao giờ hết. Anh ta cất giọng trầm buồn nhưng kiên quyết: "Cô An, tôi tôn trọng tình bạn của cô và Nam. Nhưng ở cái thị trấn sương mù này, có những ranh giới mà nếu cô bước qua, thứ cô nhận lại không phải là công lý, mà là tai họa. Lời khuyên chân thành của tôi dành cho cô: hãy thu dọn đồ đạc và quay về thành phố ngay ngày mai đi."
Nói xong, trung tá Minh quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn khuất dần sau màn mưa sương mịt mờ của đèo Mây Mù.
An đứng lặng giữa khung cảnh lạnh lẽo. Nước mưa thấm đẫm vai áo, lạnh buốt thấu xương, nhưng không sao sánh được với sự lạnh lẽo từ thái độ che đậy của lực lượng chức năng địa phương. Cô hiểu rằng mọi con đường chính thống đều đã bị khóa chặt. Nếu muốn tìm ra sự thật đằng sau cái chết của Nam, cô phải tự mình dấn thân vào sào huyệt của những kẻ đang che giấu tội ác.
Chiều hôm đó, khi màn đêm nhanh chóng buông xuống thị trấn nhỏ kèm theo cái lạnh căm căm của vùng cao nguyên, An bắt đầu hành động. Cô lần theo những ghi chú cuối cùng trong cuốn sổ tay của Nam mà cô lén tìm thấy ở phòng khám của anh. Dòng chữ cuối cùng Nam viết trước khi gặp nạn chỉ vọn vẹn một địa chỉ: *Khu nhà hoang phía sau đồi thông, cạnh nghĩa trang thị trấn.*
Và điều kỳ lạ nhất mà Nam ghi lại trong sổ, dòng chữ khiến tim An thắt lại: *"Đêm nào cũng vậy, đúng mười hai giờ đêm, khu rừng thông phía sau viện lại sáng rực lên bởi hàng vạn con đom đóm. Nhưng chúng không bay tự nhiên. Chúng hướng về một điểm cố định dưới lòng đất... nơi những bí mật không bao giờ được phép ngủ yên."*
An siết chặt chiếc áo khoác, bước ra khỏi phòng trọ trong màn đêm đen như mực. Cơn mưa ngoài kia vẫn đang trút nước, dội vào những tán thông già những âm thanh rùng rợn như tiếng thở dài của người quá cố. Cuộc hành trình tìm kiếm công lý cho Nam chính thức bắt đầu từ bước chân đơn độc đầu tiên vào sâu trong lòng đèo sương mù.