Bệnh viện Đa khoa Khương Hạ sừng sững giữa màn sương chiều tà như một khối bê tông xám xịt, u ám. Khác với vẻ bận rộn thường thấy ở các cơ sở y tế lớn, nơi đây phủ lên mình một thứ bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người, nặng nề như thể mọi âm thanh đều bị bức tường vôi trắng nuốt chửng.
An bước qua cánh cửa kính tự động, tà áo khoác còn vương những hạt mưa lất phất. Cô không đi thẳng vào sảnh tiếp đón hay quầy đăng ký khám bệnh – nơi có những chiếc camera giám sát quét qua lại không ngừng mà khéo léo hòa vào dòng người nhà bệnh nhân đang tấp nập di chuyển về hướng tòa nhà khoa nội trú cũ.
Theo những chỉ dẫn tỉ mỉ từ cuốn sổ tay của Nam, mục tiêu của cô là tầng hầm phía tây của tòa nhà, nơi cất giữ kho lưu trữ hồ sơ bệnh án cũ trước khi hệ thống được số hóa một phần. Nhưng để đến được đó, An phải vượt qua được sự kiểm soát ngặt nghèo của ban quản lý bệnh viện – những kẻ đang giật dây trong bóng tối.
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên hành lang dài dằng dặc hắt xuống nền gạch hoa những vệt sáng trắng bệch, lạnh lẽo. An bước đi nhẹ nhàng, đôi giày thể thao không phát ra một tiếng động. Khi rẽ qua khúc cua dẫn đến khu vực kho lưu trữ, cô khựng lại. Cánh cửa sắt nặng nề vốn dĩ phải khóa kín giờ đây đang hé mở một khoảng nhỏ, bên trong hắt ra ánh sáng vàng vọt của một chiếc đèn pin.
Có người đang ở bên trong!
An nín thở, nép sát lưng vào bức tường lạnh ngắt, lặng lẽ áp sát khe cửa.
Bên trong căn phòng ngập mùi giấy cũ và bụi mốc, một bóng người đang cúi lom khom bên những kệ tài liệu cao ngất ngưởng. Lão ta vừa lục lọi vừa lẩm bẩm điều gì đó khó nghe. Dưới ánh đèn pin mập mờ, An nhận ra bóng lưng quen thuộc ấy: lão bác sĩ Hoàng – Trưởng khoa Ngoại, đồng thời là cánh tay đắc lực của Giám đốc bệnh viện, người từng có nhiều năm gắn bó thân thiết nhưng cũng xảy ra tranh chấp gay gắt với Nam trước khi anh qua đời.
"Lão đang tìm gì ở đây?" An thầm nghĩ, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Đúng lúc đó, lão bác sĩ Hoàng dừng tay. Lão rút từ trong một tập bệnh án cũ ra một phong thư màu ngà đã ố vàng, mép thư đóng dấu đỏ tươi dòng chữ mật: *Lưu hành nội bộ - Bệnh án số 409.*
Bác sĩ Hoàng lẩm bẩm một mình, giọng đủ lớn để lọt qua khe cửa: "Cái thằng Nam cứng đầu này... Chết rồi vẫn không để người ta yên. May mà mình đến trước, nếu không để con phóng viên kia tìm được cái này thì cả cái ghế giám đốc lẫn sự nghiệp của mình bay sạch."
Nghe đến hai từ "bệnh án số 409", đôi mắt An mở trừng trừng. Đó chính là mã số của ca phẫu thuật định mệnh mà Nam từng nhắc đến trong đoạn ghi chú cuối cùng – ca phẫu thuật liên quan đến một bệnh nhân tử vong trên bàn mổ do sử dụng lô thuốc kháng sinh giả được nhập lậu qua một công ty bình phong, mà ban giám đốc cố tình che đậy bằng cách sửa đổi toàn bộ nguyên nhân tử vong trong hồ sơ.
Không chần chừ thêm một giây nào nữa, An hít một hơi thật sâu, đẩy mạnh cánh cửa sắt bước thẳng vào trong.
*Cót két...*
Cánh cửa cũ kỹ phát ra tiếng động chói tai. Bác sĩ Hoàng giật mình quay phắt lại, chiếc đèn pin trên tay chĩa thẳng vào mặt An. Gương mặt già nua và nhăn nheo của lão tái mét đi trong chớp mắt khi nhận ra kẻ vừa xuất hiện.
"Cô... cô là ai? Sao lại dám xông vào khu vực hạn chế này?" Bác sĩ Hoàng quát lên, giọng lạc đi vì hoảng hốt, tay vội giấu phong thư bệnh án vào trong vạt áo blouse trắng.
An bước tới, ánh mắt sắc lạnh ghim thẳng vào lão, không hề e sợ trước sự uy hiếp của một lão bàng quang có thế lực trong bệnh viện. "Tôi là ai không quan trọng, thưa bác sĩ Hoàng. Quan trọng là phong thư trong áo ông vừa rồi có phải là bằng chứng tố cáo vụ việc của bệnh án 409 không?"
Bác sĩ Hoàng nuốt khan một ngụm nước bọt, cố giữ vẻ mặt bề trên để che giấu sự chột dạ. Lão hừ lạnh một tiếng, bước lùi lại vài bước: "Cô đang nói nhảm nhí gì thế? Bệnh án nào? Đây là khu vực lưu trữ mật của bệnh viện, tôi có quyền gọi bảo vệ đến tống cổ cô ra ngoài vì tội xâm phạm tài sản cơ quan."
"Cứ gọi đi!" An bước đến sát mặt lão, giọng nói đanh thép vang vọng trong căn hầm kín. "Hãy gọi cả công an đến đây luôn đi, để tôi hỏi trung tá Minh xem tại sao một vụ án mạng rành rành trên đèo Mây Mù lại bị biến thành tai nạn, và tại sao những tài liệu vạch trần tội ác y khoa của bác sĩ Nam lại liên tục bị truy tìm hòng tiêu hủy?"
Nhắc đến tên Nam, ánh mắt bác sĩ Hoàng dao động dữ dội. Lão lùi sát vào kệ tủ, lưng chạm tường, sự kiêu ngạo ban đầu hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho sự sợ hãi và căm phẫn.
"Thằng Nam... nó ngu ngốc lắm!" Bác sĩ Hoàng nghiến răng, giọng gằn lên từng tiếng trong không gian đặc quánh. "Nó nghĩ nó là ai chứ? Một bác sĩ tài năng ư? Ở cái bệnh viện này, tiền bạc và uy tín của tập đoàn dược phẩm đứng sau lưng chúng tôi lớn hơn mạng sống của một vài con bệnh cỏn con. Nó muốn vạch trần ư? Nó muốn đưa tất cả ra ánh sáng ư? Nó tự chuốc lấy cái chết thôi!"
"Vậy ra chính các người đã sát hại Nam?" An hét lên, phẫn nộ tột cùng dâng trào trong lồng ngực. Cô lao tới định giật lấy phong thư trong áo lão.
Nhưng bác sĩ Hoàng nhanh hơn một nhịp. Lão bất ngờ vung tay đẩy mạnh An ngã nhào xuống đống hộp các-tông đựng hồ sơ cũ, rồi quay đầu cắm cổ chạy thục mạng ra khỏi căn hầm, để lại tiếng giày dậm rầm rầm trên bậc thang tối tăm.
An chật vật đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên áo. Dù để lơ mất bác sĩ Hoàng, nhưng mắt cô chợt lóe lên khi nhìn thấy một tờ giấy mỏng bị rơi ra từ tập hồ sơ mà lão vội vã giấu lúc nãy, sót lại ngay trên sàn nhà.
Cô vội cúi xuống nhặt lên. Đó không phải là bệnh án 409, mà là một bức thư tay được viết vội bằng nét chữ quen thuộc của Nam – nét chữ cứng cáp, góc cạnh mà cô đã quá quen thuộc qua bao nhiêu năm tháng.
Dưới ánh đèn pin mập mờ, An đọc từng dòng chữ được viết trong bức thư ngập mùi hoài niệm và hiểm nguy:
> *"An nếu đọc được những dòng này, có nghĩa là tôi đã không còn cơ hội đưa tập tài liệu cho cậu trực tiếp. Đừng tìm tôi ở bệnh viện nữa. Kẻ thù không chỉ có ban giám đốc, mà vòi bạch tuộc của chúng đã vươn đến tận những cơ quan bảo vệ pháp luật. Nếu muốn tìm sự thật về cái chết của tôi, hãy đến khu rừng thông cũ sau đèo Mây Mù vào đúng nửa đêm. Ở đó... dưới tán đom đóm, câu trả lời sẽ hiện ra."*
An siết chặt bức thư trong tay. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy tung ra ngoài. Đêm nay, tại khu rừng thông lạnh lẽo ấy, dưới thứ ánh sáng kỳ lạ của loài đom đóm mà Nam từng nhắc đến, cô sẽ đối mặt với sự thật đen tối nhất của vụ án này.