
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Tòa tháp trung tâm của tập đoàn bất động sản Thịnh Thế đứng sừng sững giữa trái tim thành phố, rực sáng ánh đèn neon lạnh lẽo khi màn đêm đã đi về sáng.
Trên tầng cao nhất, Thẩm Triệt đứng một mình trước bức tường kính chạm trần, tay ôm lấy ly cà phê đen đã nguội ngắt từ bao giờ.
Cô mặc bộ suit màu xám ghi cắt may vừa vặn tôn lên đường cong mảnh mai nhưng đầy uy quyền, mái tóc đen uốn sóng nhẹ xõa sau lưng, làm nổi bật gương mặt sắc sảo, xinh đẹp đến nao lòng.
Tuy nhiên, đôi mắt phượng hẹp dài của cô lúc này ngập tràn những vệt máu mỏng và sự mệt mỏi tột cùng sau hàng chục tiếng đồng hồ làm việc liên tục không nghỉ.
Thẩm Triệt — chủ tịch điều hành trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thịnh Thế — nổi tiếng trên thương trường là một "người sắt" không có trái tim.
Đối với cô, bất động sản là một trận chiến sinh tử không có chỗ cho cảm xúc, nơi những mảng xanh rậm rạp chỉ là thứ lãng phí diện tích thương mại một cách ngớ ngẩn.
Mọi dự án trải qua tay cô đều phải được vắt kiệt từng xen-ti-mét vuông để chuyển hóa thành lợi nhuận.
"Chủ tịch Thẩm, đây là bản thiết kế cảnh quan sửa đổi lần thứ năm của phòng kỹ thuật cho siêu dự án 'Khu Vườn Băng Giá'."
Trợ lý cẩn thận bước vào, đặt xấp hồ sơ dày cộp lên mặt bàn làm việc bằng gỗ gụ láng bóng.
Thẩm Triệt thong thả xoay người bước lại gần.
Cô đặt ly cà phê xuống, ngón tay sơn màu đỏ thẫm lật từng trang bản vẽ với tốc độ cực nhanh.
Càng lật, hàng chân mày sắc nét của cô càng nhíu chặt lại, bầu không khí trong phòng làm việc hạ xuống độ âm theo từng giây.
"Rác rưởi."
Thẩm Triệt lạnh lùng thốt ra hai từ, ném mạnh tập hồ sơ xuống bàn khiến chiếc ly sứ nảy lên, nước cà phê sánh ra ngoài.
"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Tôi cần một khu đô thị mang lại dòng tiền nhanh nhất và tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên mỗi mét vuông! Chứ không phải một công viên sinh thái cộng đồng cho người ta tung tăng đi dạo!"
Thẩm Triệt đập tay xuống bàn, giọng nói sắc lẹm như dao cạo.
"Bổ sung ngay 15% diện tích shophouse thương mại vào toàn bộ dải đất bao quanh hồ trung tâm cho tôi. Thu hẹp công viên lại!"
"Nhưng... thưa Chủ tịch," Trợ lý run rẩy lau mồ hôi trên trán.
"Nếu tăng diện tích shophouse, toàn bộ hệ sinh thái xanh và đường dạo bộ của dự án sẽ bị đứt gãy hoàn toàn. Kiến trúc sư trưởng cũ vừa nộp đơn xin nghỉ việc sáng nay vì không thể chấp nhận việc phá hủy concept ban đầu ạ."
Thẩm Triệt nhếch môi nở một nụ cười giễu cợt đầy cay nghiệt:
"Người không làm được thì cút. Trong cái thành phố này, thiếu gì kẻ sẵn sàng quỳ xuống để xin ăn cơm của Thịnh Thế? Cho phòng thiết kế ba ngày. Nếu không đưa ra được bản vẽ tối ưu hóa lợi nhuận đúng ý tôi, toàn bộ lập tức nhận thư sa thải."
Sáng hôm sau, không khí tại phòng họp lớn của tập đoàn Thịnh Thế ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một đốm lửa nhỏ cũng đủ bùng cháy.
Thẩm Triệt ngồi ở vị trí chủ tọa, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo quét qua dãy nhân viên cấp cao đang cúi gầm đầu im lặng.
Đúng lúc áp lực ngưng đọng đến mức đỉnh điểm, cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp bất ngờ bị gạt mở.
Một thanh niên trẻ tuổi bước vào.
Anh khoác trên mình chiếc áo sơ mi màu xanh linen mộc mạc xắn dở tay áo, quần tây đơn giản, tay ôm một mô hình kiến trúc bằng gỗ tuyết tùng tỏa ra mùi hương tự nhiên thơm phức.
Sự xuất hiện của anh hoàn toàn lệch tông với không gian sang trọng, nồng nặc mùi tiền bạc và sự giả tạo của tòa nhà này.
Anh bình thản, tĩnh lặng như một dòng suối nhỏ chảy qua núi rừng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sát khí đang tỏa ra từ Thẩm Triệt.
"Xin lỗi vì đã đến muộn hai phút. Đường phố giờ cao điểm hơi tắc."
Anh cất giọng, âm điệu trầm ấm, trong trẻo như tiếng chuông gió rung nhẹ giữa không gian yên tĩnh.
"Tôi là Lâm Hạc, kiến trúc sư đại diện cho bên đơn vị tư vấn cảnh quan độc lập mới."
Thẩm Triệt nheo mắt đánh giá người đàn ông trước mặt.
Gương mặt anh góc cạnh nhưng các đường nét lại rất dịu dàng, đặc biệt là đôi mắt — đen thẫm, sáng rõ và tràn đầy sự điềm tĩnh sâu thẫm, như thể không một sóng gió hay quyền lực nào trên đời có thể làm nó lay động.
"Cái gì đây?" Thẩm Triệt gõ ngón tay xuống bàn, chỉ vào mô hình gỗ trên tay anh, giọng nói chứa đựng sự đe dọa.
"Tôi nhớ mình đã yêu cầu thư ký thông báo rõ: gửi bản vẽ 3D qua email trước chín giờ sáng. Anh mang một đống gỗ vụn này đến đây làm gì?"
"Màn hình máy tính chỉ cho cô thấy những con số khô khốc và các khối bê tông vô hồn, Chủ tịch Thẩm."
Lâm Hạc thong thả bước lại gần, đặt mô hình gỗ lên chính giữa bàn họp dài.
Anh thẳng thắn đón nhận ánh mắt sắc như dao của cô, nhẹ nhàng nói tiếp:
"Còn mô hình này cho cô thấy hướng gió thổi, cách ánh nắng vận động qua từng khung giờ và quan trọng nhất: nhịp thở của cây xanh. Đây là phương án thiết kế duy nhất có thể cứu lấy dự án của cô khỏi sự sụp đổ về mặt giá trị sống."
Cả phòng họp đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh.
Từ trước đến nay, chưa một ai — kể cả các cổ đông lớn — dám dùng giọng điệu mang tính giáo huấn này để nói chuyện với "bà hoàng" Thẩm Triệt.
Thẩm Triệt đứng dậy, bước lại gần mô hình.
Cô nhìn thấy một không gian được thiết kế tỉ mỉ với những đồi cỏ nhấp nhô, hồ nước uốn lượn mềm mại và vô số rặng cây tầng cao tầng thấp bao bọc lấy các tòa nhà.
Và quan trọng nhất: hoàn toàn không có sự xuất hiện của dãy shophouse thương mại mà cô vừa kiên quyết yêu cầu bổ sung.
"Lâm kiến trúc sư, anh có vẻ như chưa đọc kỹ hợp đồng và chưa hiểu rõ quy tắc cuộc chơi ở đây," Thẩm Triệt đè ngón tay sơn đỏ lên thành mô hình, tiến sát lại gần anh.
"Tôi bỏ ra hàng trăm tỷ trả cho anh để tạo ra giá trị thương mại tối đa, không phải để anh đến đây trồng cây gây rừng rồi diễn trò nghệ thuật. Bỏ toàn bộ đồi cỏ này, thay bằng hai dãy nhà dịch vụ cho tôi."
Lâm Hạc nhìn ngón tay cô đang đè đè lên mảng xanh mô hình do chính tay mình gọt đẽo suốt đêm qua.
Anh không hề né tránh, ngược lại còn tiến thêm một bước.
Khoảng cách thu hẹp đột ngột khiến Thẩm Triệt ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng thanh mát tỏa ra từ thân thể anh, xua tan đi mùi nước hoa nồng đượm đắt tiền trong phòng họp.
"Chủ tịch Thẩm, cô có thể dễ dàng xóa bỏ mảng xanh này trên bản vẽ bằng một cái nhấp chuột, nhưng cô không thể bắt những con người bỏ ra hàng chục tỷ đồng đến đây để sống trong một cái hộp bê tông nóng bực rồi bắt họ gọi đó là 'thượng lưu'."
Lâm Hạc nghiêng đầu, đôi mắt biết nói ánh lên một tia kiên định kỳ lạ nhưng vô cùng ấm áp:
"Cây cối và không gian mở không làm giảm giá trị đất của cô. Nó biến mảnh đất khô cằn này thành nơi đáng sống. Nếu cô chỉ muốn bán bê tông tích tiền, xin lỗi, tôi không phải là loại kiến trúc sư cô cần tìm."
Thẩm Triệt ngẩn người.
Sự tự tin trần trụi và kiên định đến mức ngông cuồng của người đàn ông trước mặt làm ngọn lửa giận dữ trong lòng cô bùng cháy dữ dội, nhưng đồng thời cũng nhen nhóm một sự tò mò chưa từng có.
Trước đây, ai gặp cô cũng đều khúm núm vâng lời, chỉ có anh là người đầu tiên dám đứng trước mặt cô để bảo vệ một ý niệm không liên quan đến tiền bạc.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt của Lâm Hạc, đằn từng tiếng qua kẽ răng:
"Anh đang thách thức giới hạn sự kiên nhẫn của tôi đấy, Lâm Hạc."
"Tôi không thách thức cô, Chủ tịch Thẩm." Lâm Hạc thản nhiên đáp lại, nụ cười nhẹ xuất hiện bên khóe môi.
"Tôi chỉ đang cố gắng bảo vệ chút linh hồn còn sót lại cho dự án của cô thôi."