Sáng hôm sau, mưa tạnh hẳn, bầu trời quang đãng đến kỳ lạ.
Nắng sớm trải một dải lụa vàng óng ả xuống góc sân vườn mẫu của "Khu Vườn Băng Giá".
Đoàn thẩm định gồm các cổ đông lớn của Thịnh Thế, các chuyên gia kiến trúc hàng đầu và Thẩm Triệt bước vào khu vực nghiệm thu.
Những gương mặt vốn dĩ đăm đăm, chuẩn bị sẵn những câu hỏi hóc xúa để bắt bẻ bỗng nhiên hoàn toàn lặng đi.
Trước mắt họ không phải là một công trình bê tông khô cứng, mà là một thiên đường thu nhỏ.
Cây phong hương cổ thụ đứng sừng sững ở trung tâm, lá xanh mướt rủ bóng xuống thảm cỏ nhung mềm mại.
Con suối nhân tạo uốn lượn qua những viên đá cuội nhẵn bóng, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo trong vòm lá.
Những khóm hoa diên vĩ và thảo mộc tỏa ra hương thơm dịu nhẹ trong không khí tươi mát.
Quan trọng nhất, các khối nhà mẫu được ẩn hiện một cách tinh tế sau những mảng xanh, tạo nên một không gian vừa riêng tư, vừa hòa quyện tuyệt đối với thiên nhiên.
"Tuyệt vời... Thật sự quá tuyệt vời!"
Vị chuyên gia kiến trúc khó tính nhất đoàn lên tiếng, mắt sáng rực.
"Đây không còn là một dự án bất động sản thông thường nữa. Đây là một tác phẩm nghệ thuật sống! Nếu mở bán, giá trị của mỗi căn biệt thự ở đây chắc chắn sẽ tăng gấp đôi so với dự tính ban đầu!"
Thẩm Triệt im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu:
"Anh thắng rồi. Phương án của anh sẽ được áp dụng cho toàn bộ dự án."
Cô ngẩng đầu nhìn lên những vòm lá phong hương đang xào xạc trong gió, giọng nói trầm xuống.
"Anh biết không, khi tôi còn nhỏ, gia đình tôi cũng từng có một khoảng sân vườn nhỏ như thế này. Bố tôi đã tự tay trồng một cây phong hương..."
Lâm Hạc nghiêng đầu, chăm chú lắng nghe.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động mở lòng chia sẻ về quá khứ của mình.
"Sau đó, công ty của bố tôi phá sản," đôi mắt Thẩm Triệt trở nên xám xịt, giọng nói chứa đựng sự chua chát.
"Người ta đến siết nợ, chặt phá toàn bộ khu vườn, đập nát ngôi nhà. Bố tôi chịu không nổi áp lực đã qua đời. Từ ngày đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ tin vào những thứ đẹp đẽ nhưng mỏng manh như cây cỏ nữa. Chỉ có tiền bạc và quyền lực mới không bao giờ phản bội mình."
Lâm Hạc nhìn gương mặt nghiêng sắc sảo nhưng đong đầy vết thương lòng của cô.
Trái tim anh xót xa như bị ai cào xé.
Anh chậm rãi vươn tay ra, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh đang siết chặt của cô, đan nhẹ các ngón tay của mình vào ngón tay cô.
"Khu vườn năm xưa của cô bị đập phá, không phải vì cây cỏ mỏng manh, Thẩm Triệt,"
Lâm Hạc cất giọng dịu dàng, từng từ từng chữ như muốn khắc sâu vào tâm trí cô.
"Mà vì những kẻ phá hủy nó không biết trân trọng cái đẹp. Cây phong hương này, và cả khu vườn này, sẽ không bao giờ bị ai đập phá nữa. Tôi sẽ ở đây, bảo vệ nó... và bảo vệ cả cô."
Thẩm Triệt ngơ ngác nhìn bàn tay hai người đang đan chặt vào nhau.
Ngón tay anh thô ráp, ấm áp và kiên định, bao bọc lấy sự lạnh lẽo của cô.
Sự đụng chạm chân thành này khiến ranh giới cuối cùng giữa hai người hoàn toàn tan biến.
Cô không rút tay lại, mà khẽ siết nhẹ bàn tay anh, đón nhận luồng nhiệt bình yên đang tràn vào trái tim mình.
Nắng trưa xuyên qua kẽ lá phong hương, chiếu xuống hai bóng người đang đứng sát bên nhau.
Nữ chủ tịch kiêu kỳ và chàng kiến trúc sư hướng nội, hai thế giới vốn dĩ hoàn toàn trái ngược, giờ đây đã hòa quyện vào nhau dưới bóng mát của sự chữa lành.