Tin tức về cuộc đánh cược giữa tiểu Đan Ma Ninh Nhược và Trưởng lão Thiên Sư lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp Cửu Trọng Thiên.
Để đảm bảo tính công bằng, Thiên Đế đã hạ lệnh mở cửa Dược Viện Thiên Cung, cho phép Ninh Nhược tùy ý lựa chọn mọi giống linh thảo quý hiếm nhất.
Thế nhưng, trái với dự đoán của chư tiên rằng nàng sẽ đi tìm những thảo dược cấp Thiên như Cửu Chuyển Cỏ hay Thiên Sơn Tuyết Liên, Ninh Nhược chỉ lẳng lặng nhặt vài bó lá tía tô dại, mười củ gừng mọc ven suối, và một nắm Cỏ Bạc Hà thông thường.
Tại Dược Phòng của Chiến Thần Điện, không khí vô cùng khẩn trương.
Lục Doãn ngồi bên cạnh chiếc lò luyện đan bằng đồng — chiếc lò mà Ninh Nhược đã mang theo từ Dược Sơn.
Vị Đại Chiến Thần uy nghiêm hôm nay tự tay quạt lửa linh thạch, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng mảnh mai đang bận rộn cân đo từng nhúm thảo mộc.
"Ninh Nhược, em thực sự chỉ dùng những loại cỏ dại này sao?" Lục Doãn không khỏi thắc mắc khi nhìn thấy đĩa nguyên liệu đơn sơ trên bàn.
Ninh Nhược quay lại, dùng vạt áo lau đi giọt mồ hôi trên trán, mỉm cười giải thích: "Cổ Ma Độc nghe thì đáng sợ, nhưng thực chất bản chất của nó là luồng ma khí âm hàn tích tụ lâu ngày trong kinh mạch.
Người luyện đan trên Thiên giới thường chỉ chú trọng vào những linh dược có linh lực mạnh mẽ để áp chế nó, nhưng linh lực càng mạnh thì ma khí phản phệ càng dữ dội.
Ninh Nhược bước lên đài, trên tay cầm một chiếc đĩa sứ nhỏ. Bên trong đĩa chỉ có duy nhất mười viên đan dược màu xanh ngọc bích, tỏa ra mùi hương thanh mát của lá cỏ và bạc hà, khiến ai ngửi thấy cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Trưởng lão Thiên Sư nhìn viên đan dược đơn sơ, bĩu môi khinh bỉ: "Chỉ là vài cọng cỏ dại nghiền nát, ngươi nghĩ thứ này có thể giải được Cổ Ma Độc mười vạn năm sao? Thật là nực cười!"
"Có hiệu quả hay không, thử rồi sẽ biết." Ninh Nhược thản nhiên đáp.
Một vị tiên quan già cụ bị Cổ Ma Độc hành hạ đau đớn nhất bước ra. Nhìn thấy nụ cười chân thành của Ninh Nhược, ông không ngần ngại cầm lấy một viên đan dược bỏ vào miệng.
Viên đan dược vừa tan ra, một luồng hơi ấm dễ chịu lập tức lan tỏa khắp toàn thân vị tiên quan. Mùi hương bạc hà dịu nhẹ xua tan cơn đau nhói dai dẳng trong kinh mạch.
Chỉ sau ba nhịp thở, một luồng ma khí đen sẫm tanh nồng từ miệng vị tiên quan thoát ra ngoài, biến thành làn khói rồi tan biến hoàn toàn giữa không trung!
"Sắc mặt ta... kinh mạch của ta không còn đau nữa! Luồng độc khí mười vạn năm đã biến mất rồi!" Vị tiên quan reo lên trong sung sướng, quỳ gối tạ ơn Ninh Nhược.
Hàng ngàn chư tiên xung quanh ồ lên kinh ngạc! Nhìn thấy cảnh tượng đó, Trưởng lão Thiên Sư sắc mặt tái nhạt như tro tàn, không thể thốt lên được một lời nào nữa.
Thiên Đế đứng bật dậy khỏi ngai vàng, ánh mắt ngập tràn sự thán phục: "Luyện đan bằng tâm, lấy sự ôn hòa trị triệt tiêu ma tính...
Ngươi thực sự là một kỳ tài luyện đan! Bổn tọa tuyên bố, từ hôm nay, Ninh Nhược chính thức nhập tiên tịch, phong làm 'Linh Dược Thượng Tiên', toàn quyền quản lý Dược Viện Thiên Cung!"
Tiếng tung hô vang vọng khắp Cửu Trọng Thiên.
Giữa đám đông đang reo hò, Lục Doãn bước tới bên cạnh Ninh Nhược. Hắn không hề ngần ngại trước ánh mắt của hàng ngàn chư tiên, vươn tay ôm chặt lấy nàng vào lòng, cúi đầu thì thầm bên tai nàng:
"Chúc mừng em, Linh Dược Thượng Tiên của ta."
Ninh Nhược rúc đầu vào lồng ngực ấm áp của hắn, nở nụ cười rạng rỡ nhất: "Từ nay về sau, em có thể đường đường chính chính ở bên cạnh anh rồi, 'Bé Tuyết'!"