Lời tuyên bố đập tan sự im lặng của Lục Doãn vang vọng khắp Điện Lăng Tiêu. Luồng sát khí lạnh lẽo từ ngọn Giáo Ngân Long tỏa ra khiến chư tiên đứng hai bên phải đồng loạt lùi lại nửa bước.
Dù vậy, Thiên Đế ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng vẫn nhíu chặt đôi lông mày u tối. Sự kiêu hãnh của Thiên Đình không cho phép một linh dược thành tinh — thứ trong mắt giới chư tiên chỉ đáng dùng làm nguyên liệu luyện đan — lại được bước lên hàng thượng tiên, càng không thể trở thành Phu nhân của Chiến Thần Điện.
Thiên Đế trầm giọng cất lời, âm thanh uy nghiêm chấn động cả điện ngọc: "Lục Doãn, ngươi là trụ cột của Cửu Trọng Thiên, công lao hãn mã không ai sánh bằng.
Việc nàng ta cứu mạng ngươi, Thiên Đình sẽ ban tặng vô số linh thạch, bảo vật để đền đáp. Nhưng thân phận Đan Ma vốn mang ma tính tự nhiên, dễ chiêu dụ ma quỷ, tuyệt đối không thể ở lại Cửu Trọng Thiên, càng không thể bước vào Chiến Thần Điện!"
"Thân phận Đan Ma thì sao?" Lục Doãn ngẩng cao đầu, ánh mắt xanh lam sắc lẹm nhìn thẳng vào Thiên Đế. "Mấy vạn năm qua, Ma giới hoành hành là do dã tâm của ma quỷ, hay do một thiếu nữ trồng thảo mộc ở Dược Sơn? Nếu Thiên Đình chỉ dựa vào xuất thân mà phán xét thiện ác, thì sự tu hành của chư vị ở đây có khác gì hư danh?"
"Hỗn xược!" Trưởng lão Thiên Sư tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, bước ra hừ lạnh. "Nếu Tướng quân đã kiên quyết như vậy, theo tiên quy của Cửu Trọng Thiên, bất kỳ sinh vật mang dị khí nào muốn nhập tiên tịch đều phải bước qua 'Bát Tiên Đạn Lò' — trải qua ba ngày ba đêm chiu đựng Tam Muội Chân Hỏa gột rửa.
Nếu nàng ta chỉ là một Đan Ma bình thường, e rằng chưa đầy nửa canh giờ đã hóa thành tro tàn!"
Lục Doãn nhíu mày, tay siết chặt cán giáo. Tam Muội Chân Hỏa là ngọn lửa tàn độc nhất Thiên giới, ngay cả thượng tiên có tu vi ngàn năm cũng khó lòng chịu đựng, huống chi Ninh Nhược vừa mới mất đi một phần máu bản nguyên!
"Em..." Lục Doãn vội vã nắm lấy tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. "Sao em lại đến đây? Mau quay về tịnh phòng nghỉ ngơi!"
Ninh Nhược lắc đầu nhẹ nhàng, nắm chặt lấy bàn tay to lớn của hắn: "Anh đã dùng cả tính mạng để bảo vệ em trước ma thú và chư tiên, em làm sao có thể mãi trốn sau lưng anh được? Nếu Thiên Đình muốn kiểm tra bản tính của Đan Ma, em đồng ý tiếp nhận thử thách."
Nàng quay sang nhìn Trưởng lão Thiên Sư, cất giọng bình thản: "Tuy nhiên, em không cần bước vào Bát Tiên Đạn Lò để gột rửa.
Em là Đan Ma thành tinh từ Tuyết Linh Chi, thông thạo mọi quy luật luyện đan trong thiên hạ. Trưởng lão nói thể chất em chiêu dụ ma quỷ, vậy nếu em có thể dùng thảo mộc bình thường để luyện ra viên đan dược giải hoàn toàn luồng 'Cổ Ma Độc' đang tàn phá Bát Tiên Điện nhiều năm qua, liệu Thiên Đình có công nhận em?"
Lời vừa thốt ra, toàn bộ Điện Lăng Tiêu chấn động!
Cổ Ma Độc là thứ độc tố tàn bạo mà Ma Vương tiền nhiệm đã yểm vào nguồn nước của Bát Tiên Điện mười vạn năm trước, khiến hàng trăm vị tiên quan mỗi khi vận chuyển linh lực đều bị đau đớn như dao xé thịt.
Hàng vạn năm qua, ngay cả Thái Shang Lao Jun cũng bó tay không tìm ra phương thuốc giải. Một tiểu Đan Ma mới hóa hình lại dám buông lời ngông cuồng như vậy sao?
Trưởng lão Thiên Sư nhếch môi cười khẩy: "Được! Cho ngươi thời hạn ba ngày! Nếu ngươi luyện ra được 'Cổ Ma Giải Độc Đan', Thiên Đình sẽ thu hồi lệnh trục xuất, phong ngươi làm Linh Dược Tiên Sứ.
Nhưng nếu thất bại, ngươi phải lập tức rời khỏi Cửu Trọng Thiên và vĩnh viễn không được gặp lại Lục Doãn!"
"Được, quyết định như vậy đi!" Ninh Nhược gật đầu dứt khoát.
Lục Doãn siết nhẹ tay nàng, ánh mắt đong đầy sự xót xa và thán phục. Hắn ghé sát tai nàng thì thầm: "Em thực sự có cách sao?"
Ninh Nhược mỉm cười, đôi mắt chớp chớp đầy tinh ranh: "Anh quên mất ai là người đã đút đan dược cho anh mỗi ngày rồi sao? Đan dược của em không chỉ thơm ngon, mà còn có thể chữa lành mọi vết thương trong thiên hạ đấy!"