
Mùi formalin nồng nặc hòa lẫn với thứ dung dịch sát khuẩn y tế sực nức trong căn phòng giải phẫu ở tầng hầm Viện Pháp y Tâm thần Thành phố. Ánh đèn huỳnh quang trắng lóa trên trần nhà thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè điện giật đứt quãng, hắt xuống bức tường gạch men một thứ ánh sáng lạnh lẽo, nhợt nhạt đến rợn người. Không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng giọt nước rỉ đều đặn từ chiếc vòi hoa sen hỏng ở góc phòng, từng nhịp, từng nhịp rơi xuống sàn sắt tạo thành những âm thanh khô khốc, cô độc.
Nằm ngửa trên chiếc bàn inox lạnh ngắt là thi thể của nạn nhân thứ ba trong vòng chưa đầy một tháng: ông Hoàng Minh Trọng, một luật sư hình sự khét tiếng vừa trắng án trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc gây chết người nhờ những kẽ hở chí mạng của hệ thống tố tụng.
Nhìn bề ngoài, không hề có một vết dao đâm, không có dấu hiệu bạo lực vật lý, không có vết thắt nghẹt ở cổ hay bất kỳ dấu vết chất độc nào trong dạ dày và huyết thanh. Kết quả sơ bộ từ đội ngũ xét nghiệm độc chất cho thấy nguyên nhân tử vong là một cơn sốc thần kinh cực hạn, khiến tim ngừng đập đột ngột ngay trong giấc ngủ sâu.
Nhưng thứ khiến bất kỳ ai bước chân vào căn phòng này cũng phải lạnh sống lưng chính là sự sắp đặt mang tính nghi lễ của hiện trường. Thi thể được đặt ngay ngắn theo trục đối xứng hoàn hảo; hai bàn tay đan chéo trước ngực một cách tôn nghiêm như một xác ướp cổ đại, đôi mắt mở trừng trừng hướng trân trối lên trần nhà vô định với vẻ mặt đọng lại sự hoảng loạn tột cùng. Và điểm nhấn ám ảnh nhất nằm ở ngực áo sơ mi của nạn nhân: một mảnh giấy da thủ công được ghim chặt bằng một cây kim châm cứu dài, trên đó viết dòng chữ nguệch ngoạc bằng một loại mực đỏ sậm: *"Kẻ có tội đã được chữa lành."*
Cánh cửa chống âm của phòng giải phẫu bỗng bị đẩy mạnh ra, cắt đứt bầu không khí đặc quánh. Một bóng dáng cao gầy bước vào, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của cơn mưa tầm tã bên ngoài.
Thế Khánh—bác sĩ tâm thần pháp y kiêm cố vấn đặc biệt của cơ quan cảnh sát điều trathờ ơ kéo chiếc găng tay cao su màu trắng lên bàn tay thon dài của mình. Gương mặt anh góc cạnh, điềm tĩnh đến mức vô cảm, đôi mắt phượng sâu thẳm lướt qua thi thể trên bàn không chút gợn sóng sợ hãi hay thương cảm. Đối với anh, cái chết không phải là sự bi kịch, mà là một cuốn sách giáo khoa sinh học mở ra những bí mật vặn vẹo nhất của tâm trí con người.
"Nạn nhân không có bất kỳ phản ứng co giật hay giãy giụa nào trước khi tử vong," giọng nói trầm khàn, đều đều của Thế Khánh vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh cúi người, dùng chiếc nhíp bạc lật nhẹ mí mắt nạn nhân, quan sát kỹ lưỡng lớp màng nhầy. "Hắn bị tê liệt hệ thần kinh trung ương chọn lọc trước khi tim ngừng đập khoảng mười phút. Một loại hợp chất hóa học có nguồn gốc tự nhiên, cấu trúc tương tự tetrodotoxin phiên bản cải tiến, được tinh chế ở cấp độ phân tử cao. Nó xâm nhập qua tuyến lệ hoặc màng nhầy niêm mạc mũi, hoàn toàn bay hơi và không để lại bất kỳ lỗ kim tiêm nào trên da thịt."
"Chính xác," một giọng nữ sắc sảo, lạnh lùng vang lên từ góc khuất tối tăm phía bên kia phòng giải phẫu.
Hà An—nữ chuyên gia phân tích hành vi tội phạm (profiler) vừa được điều động đặc biệt từ tổng cục về thành phố bước ra khỏi vùng tối dưới ánh đèn huỳnh quang. Cô mặc bộ âu phục đen gọn gàng, mái tóc buộc đuôi ngựa cao để lộ những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt, đôi mắt sắc như dao cạo đang dán chặt vào từng cử động của Thế Khánh.
Hà An bước chậm rãi lại gần bàn giải phẫu, khoanh tay trước ngực và đánh giá đối phương bằng một cái nhìn đầy thách thức: "Và hung thủ tuyệt đối không phải là một kẻ sát nhân bốc đồng, ngẫu hứng ngoài đường. Hắn hiểu rất rõ cấu trúc sinh học thần kinh học, đồng thời nắm vững các phác đồ điều trị tâm lý lâm sàng. Đây không chỉ là một vụ mưu sát; đây là một buổi 'trị liệu' được ngụy trang tinh vi."
Thế Khánh đứng thẳng người dậy, quay sang đối diện với nữ đồng nghiệp mới chuyển đến. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt mang đầy vẻ bất cần đời: "Cô là chuyên gia phân tích hành vi mới được phái đến hỗ trợ vụ án này đúng không, chuyên gia Hà? Có vẻ như ở cơ quan của cô, việc đưa ra kết luận tâm lý trước khi có kết quả sinh thiết mô học là một thói quen phổ biến nhỉ?"
"Tôi không vội vàng kết luận, bác sĩ Khánh," Hà An bước sát lại gần anh, khoảng cách giữa hai người lúc này thu hẹp lại đến mức cô có thể nhìn rõ bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm, phẳng lặng như hồ nước chết của anh.
Giọng nói của cô đanh thép, không lùi bước nửa phân: "Tôi chỉ đang đọc vị một kẻ sát nhân thông qua cách hắn cấu trúc hiện trường. Nhìn cách nạn nhân bị ép đối mặt với nỗi sợ sâu thẳm nhất trước khi chết... hung thủ đang áp dụng lý thuyết 'trị liệu nhận thức hành vi cực đoan'. Hắn tin rằng bản thân đang thực hiện sứ mệnh thanh tẩy đạo đức xã hội. Và điều thú vị là, phương pháp lập hồ sơ bệnh án ngược này rất giống với những tài liệu nghiên cứu tâm thần học bị niêm phong tại viện của anh từ năm năm trước."
Không khí trong phòng giải phẫu đột ngột chùng xuống, trở nên đặc quánh và căng thẳng như dây đàn bị kéo đến giới hạn đứt gãy.
Ánh mắt Thế Khánh thoáng dao động trong tích tắc—một tia sáng sắc lạnh vụt qua đáy mắt rồi nhanh chóng bị giấu kín sau lớp rào chắn vô cảm hoàn hảo. Anh nghiêng đầu, bước thêm một bước để ép sát vào cô, hạ thấp giọng trầm đục sát bên tai Hà An, hơi thở mang theo thứ uy áp lạnh lẽo của kẻ đứng trên mép vực:
"Nếu cô thực sự muốn tìm ra hung thủ, chuyên gia Hà, tốt hơn hết là tập trung vào các dữ liệu pháp y thực tế thay vì cố gắng suy diễn tâm lý hoang tưởng của một kẻ tâm thần. Bởi vì thế giới nội tâm của những kẻ đó là một cái hố sâu không đáy... và khi cô nhìn vào vực thẳm quá lâu, hãy cẩn thận vì vực thẳm cũng sẽ bắt đầu nhìn ngược lại vào tâm can cô."
Nói xong, Thế Khánh không đợi Hà An kịp đáp trả, anh tháo chiếc găng tay dính máu vứt thẳng vào thùng rác y tế, quay người sải bước rời khỏi phòng giải phẫu.
Hà An đứng lại đó, nhìn theo bóng lưng cao gầy của anh khuất sau cánh cửa sắt nặng nề. Cô hít sâu một hơi, trong lòng dâng lên một cảm giác hiếu chiến chưa từng có. Trò chơi đấu trí giữa hai bộ óc nguy hiểm và cố chấp nhất thủ đô đã chính thức vén màn, dưới sự chứng kiến của những góc khuất tăm tối nhất trong tâm hồn con người.