Cơn bão điện từ trong đại não Thế Khánh giống như một dòng nước xiết cuồn cuộn muốn xé toạc mọi ranh giới lý trí. Đứng trước tấm gương hai chiều của phòng quan sát ngầm, hai luồng ý thức trong cùng một cơ thể đang giao tranh dữ dội đến mức cơ bắp anh căng cứng, những đường gân xanh nổi lên hằn học trên cổ và thái dương.
Nhân cách thứ hai—"Bác sĩ chữa lành" đang gào thét trong tiềm thức, đòi hoàn tất bản án cuối cùng bằng cách đẩy Thế Khánh vào sự sụp đổ toàn diện.
"Đừng nghe nó!" Hà An giữ chặt lấy bả vai anh, giọng nói sắc bén, kiên định xuyên qua màn sương mù của cơn hoảng loạn. Cô ép cơ thể anh dựa vào bàn điều khiển, đôi mắt long lanh nhưng sắc như dao cạo nhìn thẳng vào anh. "Thế Khánh! Nhìn em! Kẻ đang thao túng anh chỉ là một cơ chế phòng vệ được sinh ra từ nỗi đau. Anh là một bác sĩ cứu người, không phải một cỗ máy phán xử!"
Ánh mắt đen thẳm của Thế Khánh bỗng chốc chao đảo. Giữa lúc ranh giới giữa sự điên loạn và lý trí mong manh như sợi tóc, bàn tay anh vô thức buông thõng khẩu súng dưới sàn. Sự hiện diện ấm áp, vững chãi và kiên định của Hà An giống như một mỏ neo kéo tâm trí anh trở về thực tại.
Anh nhắm nghiền mắt lại, cắn chặt môi đến mức rỉ máu, rồi phát ra một tiếng gầm trầm đục từ lồng ngực. Cùng lúc đó, thay vì buông xuôi cho nhân cách thứ hai chiếm đoạt, Thế Khánh dồn toàn bộ ý chí còn sót lại, vung tay đấm thẳng một quyền cực mạnh vào mặt kính của tủ điện điều khiển tổng bên cạnh.
*Rầm! Xoảng!*
Mặt kính vỡ vụn, các mạch điện tóe lửa xẹt ngang. Thế Khánh dùng tay không giật đứt toàn bộ đường cáp dữ liệu chính kết nối hệ thống máy chủ tự động của phòng thí nghiệm ngầm.
Ngay lập tức, âm thanh cảnh báo báo hiệu lỗi hệ thống vang lên dồn dập, và màn hình hiển thị các đoạn video giám sát tâm lý tối tăm bỗng chuyển sang màu đen kịt. Tiếng cười méo mó vang lên từ loa phát thanh ngắt quãng rồi tắt hẳn vào cõi im lìm.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Thế Khánh thở dốc, hai tay chống lên mặt bàn, mồ hôi đầm đìa trên trán. Anh từ từ ngẩng đầu lên, nhìn vào tấm gương phản chiếu phía trước. Đôi mắt phượng sâu thẳm giờ đây đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng, sắc sảo và hoàn toàn thuộc về quyền kiểm soát của chính anh—chứ không phải bất kỳ một bản ngã méo mó nào khác.
"Nó... đã biến mất rồi," Thế Khánh cất giọng khàn đặc, mỉm cười cay đắng nhưng nhẹ nhõm vô cùng.
Hà An thở phào nhẹ nhõm, cô bật cười trong nước mắt rồi ôm chầm lấy anh, siết chặt lấy tấm lưng rộng lớn đang run rẩy nhẹ của người đàn ông. "Anh đã làm được. Chúng ta đã thắng."
---
Ba tuần sau.
Báo cáo kết luận cuối cùng của cơ quan điều tra đặc nhiệm về chuỗi vụ án "Bác sĩ chữa lành" được công bố chính thức trước dư luận. Hồ sơ khép lại với kết luận vụ án có sự nhúng tay của một tổ chức tội phạm ngầm cấu kết với nhân viên y tế biến chất đã bị triệt tiêu hoàn toàn. Nhờ sự hỗ trợ và khai nhận toàn bộ dữ liệu khoa học pháp y từ phía Viện, Thế Khánh được tòa án miễn truy cứu trách nhiệm hình sự trực tiếp, chuyển đổi trạng thái sang quá trình điều trị phục hồi chuyên sâu và từ chức khỏi vị trí cố vấn pháp y để bắt đầu một hành trình nghiên cứu mới.
Tại ban công một căn hộ nhỏ ngập tràn ánh nắng ở ngoại ô thủ đô, gió sớm thổi lồng lộng mang theo hương thơm dịu nhẹ của những chậu hoa cúc trắng được đặt gọn gàng.
Thế Khánh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay cầm hai tách trà nóng bước ra ngoài. Anh đứng lại phía sau, nhẹ nhàng khoác lên vai Hà An một chiếc khăn mỏng để tránh cái se lạnh của buổi sớm.
Hà An quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ. Cô nhận lấy tách trà từ tay anh, ngước nhìn ra khoảng trời xanh ngát phía trước, nơi những đám mây trắng đang thong thả trôi qua sau cơn bão lớn.
"Hôm nay là ngày đầu tiên anh chính thức rời khỏi Viện Pháp y đấy, bác sĩ Thế," Hà An trêu chọc, ánh mắt long lanh ý cười. "Định sẽ 'thất nghiệp' làm 'trai bao' cho chuyên gia hành vi nuôi hay sao?"
Thế Khánh bật cười trầm thấp. Anh vòng tay ôm trọn lấy eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô, giọng nói trầm ấm phả sát bên vành tai: "Nuôi một nữ chuyên gia sắc sảo như em chắc chắn tốn kém lắm. Cho nên, anh đã quyết định mở một phòng khám tâm lý nhỏ... chuyên trị liệu cho những ai dám đối mặt với vực thẳm."
Hà An khẽ nghiêng đầu, tựa má vào ngực anh, nhắm mắt lại cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ, vững chãi và tràn đầy sự sống từ trái tim người đàn ông cô yêu.
Bóng tối của quá khứ đã khép lại, những rãnh mỏng tâm trí đã được hàn gắn bằng tình yêu và sự thấu hiểu tuyệt đối. Giờ đây, trước mắt họ chỉ còn là một tương lai rực rỡ ngập tràn ánh dương và sự tự do vĩnh hằng.