
Mùi cà phê nguội ngắt hòa lẫn với vị tanh nhè nhẹ của thứ mực in chất lượng cao đặc trưng trong các văn phòng kiểm toán quốc tế luôn khiến đầu óc Khánh Linh căng như dây đàn. Đã ba giờ sáng. Ánh đèn LED trắng lóa từ chiếc màn hình máy tính để bàn hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của cô, hằn lên đôi mắt quầng thâm vì nhiều đêm liền không ngủ.
Trên màn hình, những dòng lệnh trích xuất dữ liệu tài chính của tập đoàn đa quốc gia Apex đang chạy liên hồi. Đối với phần lớn mọi người, những con số hàng chục chữ số, các bảng cân đối kế toán hay dòng tiền luân chuyển giữa các công ty con là một thứ ngôn ngữ khô khan đến phát bực. Nhưng đối với Khánh Linh—một kiểm toán viên kiêm chuyên gia phân tích dữ liệu ngoại biên có tiếng—chúng sống động như một cuốn phim tài liệu phơi bày mọi bí mật bẩn thỉu nhất của thế giới hiện đại.
Nhiệm vụ ban đầu của cô rất đơn giản: thực hiện một cuộc kiểm toán độc lập theo đơn đặt hàng ngầm để rà soát dòng vốn đầu tư quý IV của Apex. Thế nhưng, khi cô áp dụng thuật toán phân tích mạng lưới dòng tiền xuyên biên giới (Cross-border Cash Flow Network), một điểm bất thường khổng lồ đã đập vào mắt cô.
Hơn một trăm triệu đô-la được ngụy trang dưới dạng chi phí tư vấn kỹ thuật và chuyển giao công nghệ đã tuần tự chảy qua một hệ thống các công ty bình phong tại các thiên đường thuế ngoại khơi, trước khi được gom lại vào một tài khoản cá nhân ẩn danh mang mã số nội bộ của tổ chức "Apex Black". Điều đáng sợ nhất không nằm ở con số khủng khiếp ấy, mà nằm ở chỗ: hệ thống tẩu tán này hoàn toàn tự động, được thiết lập để che giấu các hoạt động tài trợ cho thị trường vũ khí và rửa tiền quy mô lớn của thế giới ngầm.
Khánh Linh khẽ nuốt khan, bàn tay đang đặt trên chuột máy tính bỗng lạnh ngắt. Cô vô tình chạm trúng vào một cái hố sâu không đáy, một bí mật mà lẽ ra một nhân viên kiểm toán nhỏ nhoi như cô không bao giờ được phép nhìn thấy.
*Cạch.*
Tiếng động cơ thang máy chuyên dụng mở ra ở cuối dãy hành lang vắng lặng vang lên giữa đêm khuya, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Khánh Linh giật mình thon thót, vội vàng nhấn tổ hợp phím mã hóa để ẩn toàn bộ dữ liệu xuống thanh tác vụ. Tại tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời thuộc trung tâm tài chính, vào khung giờ này, lẽ ra không còn bất kỳ nhân viên nào ở lại ngoại trừ đội ngũ bảo vệ vòng ngoài.
Từng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên trên lớp thảm nhung cách âm. Âm thanh ấy không vội vã, nhưng mỗi nhịp bước lại mang theo một thứ áp lực vô hình, chậm rãi đè nặng xuống bầu không khí tĩnh mịch.
Khánh Linh đứng phắt dậy khỏi ghế, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Cô nhanh chóng vớ lấy chiếc túi xách, nhét vội tập hồ sơ in dở dang vào trong, định bụng sẽ lẻn ra bằng lối cửa thoát hiểm phía sau.
Nhưng chưa kịp xoay người, cánh cửa kính mờ của phòng làm việc đã bị đẩy tung ra.
Dưới ánh đèn mập mờ của hành lang, bóng dáng một người đàn ông cao lớn bước vào. Anh ta mặc một bộ âu phục màu đen tuyền được may đo thủ công tinh xảo, không thắt cà vạt, chiếc cúc áo sơ mi ở cổ phanh hững hờ lộ ra phần xương quai xanh rắn rỏi và một góc hình xăm mờ ảo ẩn sau lớp áo. Gương mặt anh góc cạnh như được tạc từ đá cẩm thạch, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng sâu thẳm mang theo sự lạnh lùng tột độ và vẻ nguy hiểm chết người của một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Minh Huy.
Cái tên ấy vụt qua đầu Khánh Linh như một tia chớp. Chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn Apex, người đồng thời nắm giữ mạng lưới tài chính ngầm khét tiếng được giới tài phiệt đồn đại là "hắc bạch lưỡng đạo". Người đàn ông mà bất kỳ ai nghe thấy cũng phải kính sợ và né tránh ba phần.
Minh Huy dừng bước ngay sát cửa, ánh mắt sắc như dao cạo đảo một vòng quanh căn phòng rồi dừng lại chính xác trên khuôn mặt tái mét của Khánh Linh. Anh không hề ngạc nhiên khi thấy cô ở đây vào giờ này; trái lại, khóe môi mỏng của anh khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt không chút ấm áp.
"Kiểm toán viên Khánh," giọng nói trầm khàn, vang lên đều nhịp trong căn phòng trống trải, mang theo một thứ uy quyền tuyệt đối khiến người ta nghẹt thở. "Xem ra cô rất chăm chỉ. Ba giờ sáng vẫn miệt mài nghiên cứu các báo cáo tài chính của Apex cơ à?"
Khánh Linh lùi lại một bước, sống lưng chạm thẳng vào mép bàn làm việc lạnh ngắt. Cô cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang cào xé lồng ngực, ép bản thân phải duy trì một giọng điệu bình tĩnh nhất có thể: "Tổng giám đốc Minh... tôi chỉ đang hoàn thành nốt báo cáo kiểm toán định kỳ theo yêu cầu của hội đồng quản trị..."
"Báo cáo định kỳ?" Minh Huy chậm rãi bước vào trong, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại sau mỗi nhịp bước chân. Hơi hương nước hoa nam tính hòa lẫn với mùi khói thuốc lá nhàn nhạt từ người anh phả tới, mang theo áp lực của một kẻ săn mồi đang dồn con mồi vào chân tường. "Cô nghĩ tôi không biết đội ngũ kỹ thuật đã ghi nhận một lượt truy cập trái phép vào mã nguồn bảo mật cấp độ sáu của tập đoàn từ máy tính này từ mười lăm phút trước sao?"
Khánh Linh cứng họng. Cô biết mình đã bị lộ từ khoảnh khắc hệ thống kích hoạt cảnh báo ngầm.
Minh Huy dừng lại cách cô vỏn vẹn một bước chân. Anh cúi xuống, ánh mắt phượng sắc bén xoáy sâu vào đôi mắt đang mở trừng trừng vì sợ hãi của cô, giọng nói trầm đục vang lên sát bên tai, mang theo sự nguy hiểm tột độ:
"Cô đã nhìn thấy những gì, Khánh Linh? Đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi bằng những lời nói dối."
Không gian trong phòng như bị hút cạn oxy. Khánh Linh biết rằng nếu cô thừa nhận, cái chết sẽ đến với cô ngay lập tức trong căn phòng này mà không ai hay biết. Nhưng nếu cô chối cãi, với năng lực của Minh Huy, anh ta thừa sức lật tung mọi thứ cô đang che giấu.
Trong một tích tắc quyết định giữa sự sống và cái chết, Khánh Linh ngẩng phắt đầu lên, đối diện thẳng với ánh mắt của anh, sự bướng bỉnh trong cô trỗi dậy che lấp đi nỗi sợ hãi: "Tôi nhìn thấy một tập đoàn đa quốc gia đứng đầu thị trường đang dùng tiền của hàng triệu cổ đông để nuôi sống các hoạt động bẩn thỉu. Tổng giám đốc Minh muốn bịt miệng tôi sao? Cứ ra tay đi, nhưng dữ liệu đã được thiết lập chế độ tự động gửi đến văn phòng công tố viên quốc tế nếu sau mười phút nữa tôi không bấm mật khẩu xác nhận."
Đó là một lời nói dối hoàn toàn. Cô không có thời gian để thiết lập bất kỳ hệ thống tự động nào cả. Đó chỉ là ván bài liều mạng cuối cùng của một kẻ cùng đường.
Minh Huy nheo mắt lại. Sát khí từ người anh tỏa ra ngùn ngụt. Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc trong vài giây dài đằng đẵng.
Nhưng bất ngờ thay, thay vì nổi giận hay rút súng ra bịt miệng cô như trong tưởng tượng, Minh Huy lại ngửa đầu bật cười trầm thấp. Tiếng cười ấy không có sự vui vẻ, mà đong đầy sự thú vị và ngạo mạn của một kẻ nắm quyền kiểm soát ván cờ.
"Gan lớn thật," Minh Huy đưa tay, ngón tay thon dài bất ngờ chạm nhẹ vào cằm cô, ép cô không được né tránh ánh mắt của anh. Lực tay vừa đủ mạnh để khiến Khánh Linh hơi nhíu mày đau đớn. "Đe dọa một kẻ như tôi bằng một tập tài liệu chưa được kiểm chứng? Cô quả thực không biết sợ chết là gì."
"Tôi chỉ bảo vệ mạng sống của mình," Khánh Linh nghiến răng, gạt phăng tay anh ra, lùi lại giữ khoảng cách.
Minh Huy không giận vì hành động phản kháng của cô. Anh đút hai tay vào túi quần âu, thong thả quay người lại bước về phía cửa sổ lớn nhìn xuống dòng xe cộ thưa thớt ngoài kia, cất giọng lãnh đạm:
"Bịt miệng một kẻ tò mò quá dễ dàng, Khánh Linh ạ. Nhưng tìm được một người có năng lực đọc hiểu trọn vẹn dòng tiền bẩn của Apex mà không bịa đặt số liệu thì lại rất khó. Tôi không định giết cô."
Khánh Linh sững sờ: "Ý anh là gì?"
Minh Huy quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm ghim chặt vào người cô, thốt ra một câu đề nghị khiến cô chết lặng:
"Ký hợp đồng độc quyền với tôi. Trở thành chuyên gia phân tích dữ liệu riêng của tôi, giúp tôi bóc trần nhóm lợi ích phản bội đang ngầm gặm nhấm Apex từ bên trong. Đổi lại, ngoài việc giữ được mạng sống, tôi sẽ xóa sạch toàn bộ khoản nợ ngân hàng năm tỷ của gia đình cô ngay trong đêm nay."
Ánh đèn trắng lóa của phòng kiểm toán rọi xuống, mở ra một khúc ngoặt định mệnh đưa Khánh Linh bước thẳng vào thế giới ngầm đẫm máu và quyền lực của Minh Huy.