Bản hợp đồng được đặt trên bàn không phải bằng giấy thông thường, mà là một tệp dữ liệu mã hóa hiển thị trực tiếp trên màn hình máy tính cá nhân của Khánh Linh. Không có điều khoản phúc lợi nhân viên, không có bảo hiểm y tế hay những dòng cam kết lao động rườm rà. Thứ duy nhất xuất hiện trên màn hình là một thỏa thuận bảo mật cấp độ tuyệt đối (NDA), kèm theo điều khoản ràng buộc bằng sinh mạng và số tài khoản ngân hàng thụ hưởng đứng tên mẹ cô.
Chưa đầy ba mươi giây sau lời đề nghị của Minh Huy, tiếng chuông thông báo từ ứng dụng ngân hàng trên điện thoại Khánh Linh vang lên một tiếng *ting* nhẹ nhàng nhưng chói tai trong không gian tĩnh mịch.
Cô run rẩy cầm chiếc điện thoại lên, mở khóa màn hình. Số dư trong tài khoản thanh toán của gia đình cô—khoản nợ năm tỷ đồng từ cơ sở kinh doanh đang bên bờ vực phá sản của cha mẹ, thứ từng đè nặng lên vai cô suốt bao tháng nay biến thành những cơn mất ngủ kéo dài—đã bốc hơi hoàn toàn. Thay vào đó là trạng thái: *Số dư hiện tại: 0 đồng. Khoản nợ đã được tất toán toàn bộ bởi Apex Financial Group.*
Khánh Linh trừng lớn mắt, hít một hơi thật sâu. Minh Huy không đùa. Gã đàn ông này tàn nhẫn và hiệu quả đến mức đáng sợ; hắn nắm thóp toàn bộ điểm yếu chí mạng của cô chỉ trong một cái chớp mắt, biến một kiểm toán viên độc lập thành con cờ nằm trong tầm kiểm soát hoàn toàn của hắn.
"Anh... anh lấy quyền gì để tự ý can thiệp vào tài chính gia đình tôi?" Khánh Linh ngẩng phắt đầu lên, giọng nói nghẹn lại vì phẫn nộ và bất lực.
Minh Huy vẫn đứng thản nhiên bên khung cửa sổ lớn, ánh đèn thành phố phía sau hắt lên bóng lưng cao lớn của anh một thứ ánh sáng lạnh lẽo. Anh quay người lại, bước chậm rãi về phía cô, đôi mắt phượng sâu thẳm không gợn sóng:
"Quyền của kẻ nắm giữ sinh mạng cô và những người cô yêu thương, Khánh Linh. Ở thế giới của tôi, không có khái niệm 'tự nguyện' hay 'từ chối'. Chỉ có hai lựa chọn: hoặc cô cầm bút ký vào bản hợp đồng đó và làm việc cho tôi, hoặc ngày mai gia đình cô sẽ nhận được thông báo siết nợ từ một chủ nợ khác tàn nhẫn hơn tôi gấp nhiều lần."
Hơi thở của Khánh Linh nghẹn lại ở lồng ngực. Cô thừa hiểu Minh Huy không hề nói quá. Một kẻ có thể thao túng hàng trăm triệu đô-la dòng tiền ngầm qua các thiên đường thuế thừa sức bóp chết một gia đình bình thường chỉ bằng một cái búng tay.
Cô siết chặt hai bàn tay thành quyền đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, đôi mắt ngập phẫn uất nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng cách mình chỉ một bước chân.
"Trở thành công cụ cho anh rửa tiền hoặc thanh trừng nội bộ... anh nghĩ tôi sẽ làm việc cho một kẻ ác độc như anh sao?" Khánh Linh cắn môi, giọng run rẩy nhưng đầy kiêu hãnh.
Minh Huy khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt mang đầy vẻ giễu cợt xuất hiện trên khuôn mặt góc cạnh: "Ác độc? Khánh Linh, cô nghĩ tập đoàn Apex sạch sẽ lắm chắc? Những kẻ đang ngồi ở hội đồng quản trị mà cô ngày đêm cặm cụi kiểm toán chính là những kẻ đang nuôi dưỡng các tổ chức buôn lậu vũ khí quốc tế. Tôi không phải là kẻ ác duy nhất ở đây; tôi chỉ là kẻ duy nhất dám đứng ra quét sạch chúng."
Anh cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Khánh Linh có thể ngửi thấy mùi khói thuốc súng nhàn nhạt hòa lẫn vị bạc hà lạnh buốt từ người anh. Ánh mắt anh sắc bén như dao cạo, xoáy sâu vào tâm can cô:
"Cô nghĩ mình thông minh khi phát hiện ra dòng tiền ngầm đó sao? Sự thật là nhóm lợi ích phản bội bên trong Apex đã cố tình thả mồi để dụ cô vào tròng, nhằm biến cô thành kẻ chết thay cho một vụ thông tư tài chính sai phạm. Nếu tôi không xuất hiện đêm nay, thi thể của cô đã nằm ở đáy sông từ lâu rồi chứ đừng ngồi đây mà thương lượng."
Từng câu từng chữ của Minh Huy giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tỉnh thức của Khánh Linh. Những chi tiết bất thường trong tập hồ sơ tài chính ban nãy chợt hiện lên trong đầu cô—những dấu vết dữ liệu được cố tình để lộ quá dễ dàng đối với một hệ thống bảo mật cấp độ sáu. Hóa ra cô từ lâu đã là một con tốt thí trong cuộc chiến ngầm giữa các phe phái tại Apex.
Sự bàng hoàng khiến Khánh Linh lùi lại một bước, tựa lưng vào mép bàn làm việc. Cô nhận ra mình không còn đường lui. Thế giới ngoài kia không an toàn như cô vẫn tưởng, và Minh Huy chính là tấm khiên duy nhất—dù gai góc và nguy hiểm—đang che chở cô khỏi lưỡi hái tử thần.
"Tôi phải làm gì?" Khánh Linh nhắm mắt lại, buông thõng hai vai, cất giọng khàn đặc.
Minh Huy hài lòng nhìn sự khuất phục hợp lý của cô. Anh đưa tay chạm vào bàn phím máy tính, bấm nút xác nhận thay cô: "Từ ngày mai, cô sẽ dọn đến làm việc tại tầng mười lăm—khu vực bảo mật riêng của tôi. Nhiệm vụ của cô không chỉ là kiểm toán, mà là tìm ra chữ ký số thực sự của kẻ đang đứng sau giật dây nhóm lợi ích phản bội. Gây dựng lòng tin, và đừng tin bất kỳ ai ngoài tôi."
Nói xong, Minh Huy xoay người sải bước rời khỏi phòng làm việc, để lại Khánh Linh một mình đứng giữa căn phòng ngập tràn ánh đèn trắng lóa.
---
Ba ngày sau, cuộc sống của Khánh Linh chính thức bị đảo lộn hoàn toàn.
Theo đúng thỏa thuận, cô được chuyển đến tầng mười lăm của tòa nhà Apex—một không gian biệt lập hoàn toàn với phần còn lại của tập đoàn. Nơi đây giống như một boongke công nghệ cao hơn là văn phòng làm việc, với hệ thống tường cách âm, kính chống đạn và đội ngũ vệ sĩ vũ trang túc trực bên ngoài suốt 24/7.
Minh Huy không xuất hiện thường xuyên, nhưng sự hiện diện của anh bao trùm lên mọi ngóc ngách. Mỗi ngày, Khánh Linh phải xử lý hàng terabyte dữ liệu giao dịch tài chính ẩn danh, lần theo từng vết tích nhỏ nhất của dòng tiền máu để tìm ra "bóng ma" trong nội bộ Apex.
Vào một buổi tối thứ Sáu, khi cơn giông mùa hạ bắt đầu kéo đến ùn ùn bên ngoài khung cửa kính sát trần, Khánh Linh vẫn cặm cụi gõ phím trước màn hình.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng mở ra. Minh Huy bước vào, trên người mặc chiếc áo sơ mi đen đã tháo lỏng cúc cổ, tay áo xắn cao lộ ra cánh tay rắn rỏi với những đường gân xanh nam tính. Anh mang theo một ly cà phê đen đặt nhẹ lên bàn làm việc của cô, ánh mắt phượng đảo qua những biểu đồ phân tích dày đặc trên màn hình.
"Đã tìm ra manh mối chưa?" Minh Huy hỏi, giọng trầm đục vang lên trong không gian yên tĩnh.
Khánh Linh ngẩng đầu lên, đẩy nhẹ gọng kính, chỉ tay vào màn hình: "Tôi đã khoanh vùng được nguồn phát tán lệnh chuyển tiền ngầm. Nó không xuất phát từ phòng tài chính, mà đi qua một máy chủ giả lập đặt tại văn phòng của Phó tổng giám đốc Vương Đình—người thân cận nhất với hội đồng quản trị."
Minh Huy nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Vương Đình. Quả nhiên là con cáo già đó không ngồi yên được nữa."
Đúng lúc ấy, hệ thống cảnh báo bảo mật toàn tòa nhà bỗng vang lên những tiếng *bíp bíp* liên hồi với ánh đèn đỏ chớp nháy liên tục.
*Cảnh báo: Lỗi hệ thống mạng cục bộ. Mất kết nối đường truyền chính. Phát hiện xâm nhập trái phép từ khu vực thang máy dịch vụ.*
Khánh Linh giật mình đứng phắt dậy: "Chuyện gì thế này?"
Minh Huy không hề hoảng loạn. Gương mặt anh lạnh băng, sát khí từ người lập tức bùng nổ. Anh nhanh như cắt rút từ thắt lưng ra một khẩu súng ngắn tiêu chuẩn, tháo chốt an toàn rồi đẩy Khánh Linh sát vào góc tường khuất tầm nhìn phía sau kệ tủ hồ sơ.
"Ở yên đây, tuyệt đối không được phát ra tiếng động," Minh Huy hạ thấp giọng ra lệnh, ánh mắt nhìn thẳng vào cô đầy kiên quyết. "Bọn chúng đến để bịt mối."
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân dồn dập vang lên cùng những tiếng súng giảm thanh *phập phập* đanh gọn xuyên thủng lớp cửa kính. Cuộc thanh trừng đẫm máu trong thế giới ngầm đã chính thức bước vào lãnh địa của họ.