Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm nhung dày đặc của căn biệt thự cổ kính, hắt những vệt sáng mờ ảo lên sàn gỗ. Khánh Linh ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ ở góc phòng, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím của một cỗ máy tính xách tay bảo mật chuyên dụng. Đêm qua là một đêm trắng đúng nghĩa; bên ngoài, đội ngũ an ninh ngầm do Minh Huy triệu tập túc trực nghiêm ngặt xung quanh khu vực, còn bên trong, từng dòng mã dữ liệu tài chính khổng lồ đang được giải mã hóa hoàn toàn.
Vết thương ở bắp tay trái của Minh Huy đã được băng bó cẩn thận. Anh đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ, tay cầm một ly cà phê đen đặc, ánh mắt phượng sắc bén đảo qua màn hình hiển thị những biểu đồ dòng tiền đang dần sáng tỏ.
"Đã khôi phục thành công tám mươi phần trăm dữ liệu từ bản sao cứng," Khánh Linh cất giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Cô đẩy nhẹ gọng kính, quay đầu nhìn anh với vẻ mặt đầy nghiêm túc. "Không chỉ dừng lại ở việc rửa tiền thông thường, Vương Đình và liên minh phản bội đã thiết lập một hệ thống giao dịch ngầm trị giá hơn hai tỷ đô-la với các tổ chức buôn lậu vũ khí quốc tế thông qua mạng lưới công ty bình phong của Apex."
Minh Huy chậm rãi quay người lại, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Quả nhiên là con cáo già đó tham vọng lớn. Hắn nghĩ rằng khi loại bỏ được tôi, chiếc ghế Chủ tịch sẽ mặc sức nằm trong tay hắn, và toàn bộ tội ác này sẽ được chôn vùi dưới danh nghĩa một cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu."
"Nhưng chúng ta không thể cứ thế mang tài liệu này đến cơ quan công an hay hội đồng quản trị," Khánh Linh nhíu mày, ngón tay dừng lại trên phím enter. "Trong hội đồng hiện tại, phần lớn các thành viên cấp cao đều đã nhận hối lộ hoặc có dính líu ít nhiều đến đường dây của Vương Đình. Nếu chúng ta xuất hiện mà không có một đòn chí mạng, chúng sẽ lập tức phong tỏa hồ sơ, thậm chí lật ngược án tù để hất nước bẩn lên đầu chúng ta."
Minh Huy bước đến gần cô, cúi người chống hai tay lên bàn làm việc, hoàn toàn thu hẹp khoảng cách. Hơi thở mang theo mùi khói thuốc lá nhàn nhạt phả trực tiếp vào mặt Khánh Linh, khiến tim cô vô thức lỡ một nhịp.
"Đó là lý do tại sao chúng ta không đi đường chính," Minh Huy trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng sắc lạnh của một kẻ thống lĩnh ván cờ. "Hôm nay, tập đoàn Apex sẽ tổ chức cuộc họp thường niên của hội đồng quản trị để phê duyệt báo cáo tài chính quý. Vương Đình chắc chắn sẽ lợi dụng thời điểm đó để tuyên bố tôi 'mất tích' hoặc 'từ nhiệm vì lý do sức khỏe', sau đó danh chính ngôn thuận tiếp quản quyền lực."
Khánh Linh hiểu ý anh ngay lập tức. Cô ngẩng đầu lên, kinh ngạc: "Ý anh là... chúng ta sẽ đến trực tiếp cuộc họp đó?"
"Không chỉ đến, mà chúng ta sẽ biến nó thành phiên tòa xét xử cuối cùng dành cho chúng," Minh Huy đứng thẳng người dậy, ánh mắt quả quyết. "Cô có dám cùng tôi bước vào hang cọp một lần nữa không, kiểm toán viên Khánh?"
---
Đúng mười giờ sáng, tòa nhà chọc trời của tập đoàn Apex tại trung tâm tài chính diễn ra một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Tại phòng họp lớn trên tầng cao nhất, bàn hội nghị bằng đá cẩm thạch đen đã chật kín các thành viên hội đồng quản trị. Ngồi ở vị trí chủ tọa không ai khác chính là Phó tổng giám đốc Vương Đình. Hắn mặc bộ âu phục là lượt phẳng phiu, gương mặt tràn ngập vẻ đắc ý và uy quyền giả tạo của kẻ sắp nắm trọn giang sơn.
"Thưa các vị cổ đông," Vương Đình đứng lên, dõng dạc cất giọng qua micro. "Do tình hình sức khỏe của Tổng giám đốc Minh Huy sau sự cố bất ngờ vừa qua, đồng thời để bảo vệ uy tín của tập đoàn trước những biến động thị trường, tôi đề nghị hội đồng lập tức biểu quyết thông qua quyết định chuyển giao quyền điều hành tạm thời..."
*Cạch.*
Cánh nặng của phòng họp bỗng bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài, cắt ngang lời tuyên bố của Vương Đình.
Tất cả các thành viên hội đồng giật mình quay đầu lại. Tiếng giày da nện trên sàn đá vang lên đều đặn, thu hút mọi ánh nhìn hoảng hốt và kinh ngạc của toàn bộ những người có mặt.
Minh Huy bước vào trong. Anh mặc bộ âu phục đen tuyền hoàn hảo, phong thái uy quyền, lạnh lùng tựa như một vị vua trẻ tuổi vừa trở về từ cõi chết. Đi sát phía sau anh là Khánh Linh, tay cầm chiếc máy tính bảng bảo mật cùng tập hồ sơ tài chính dày cóp, ánh mắt sắc sảo và kiên định không chút sợ hãi.
Vương Đình trợn tròn mắt, mặt cắt không còn một giọt máu, lắp bắp không thành lời: "Minh... Minh Huy?! Cậu... sao cậu lại còn sống?!"
"Phó tổng giám đốc Vương ngạc nhiên lắm sao?" Minh Huy thong thả tiến đến giữa phòng họp, giọng nói trầm đục vang lên lạnh thấu xương. "Cậu hy vọng tôi đã ngã xuống trong vụ đột nhập đêm qua ở tầng mười lăm, để cậu có thể danh chính ngôn thuận nuốt trọn tập đoàn Apex này chứ gì?"
"Cậu đang nói nhảm gì vậy!" Vương Đình hoảng loạn quát lớn, cố vớt vát lại uy quyền trước mặt các cổ đông đang xì xào bàn tán. "Cậu tự ý rời bỏ nhiệm sở, vắng mặt không lý do, lại còn dẫn theo một nhân viên cấp dưới xông vào cuộc họp tối cao của hội đồng. Bảo vệ đâu! Lôi bọn chúng ra ngoài ngay lập tức!"
Nhưng không một nhân viên bảo vệ nào dám nhúc nhích. Bởi ngay sau lưng Minh Huy, cửa thang máy tiếp tục mở ra, dăm bảy sĩ quan cảnh sát kinh tế mặc thường phục cùng lực lượng đặc nhiệm bước vào, trên tay cầm lệnh trỏe và phong tỏa toàn bộ tài sản liên quan.
"Phó tổng giám đốc Vương Đình," viên cảnh sát trưởng lạnh lùng bước đến trước mặt hắn, giơ lệnh bắt giữ. "Anh bị cáo buộc tội danh tham ô, rửa tiền quốc tế và cấu kết với các tổ chức tội phạm ngầm. Mời anh hợp tác."
"Không! Các người không có quyền này! Đây là vu cáo!" Vương Đình hét lên điên dại, giãy giụa khi bị còng tay. Hắn ta trợn trừng mắt nhìn sang các thành viên hội đồng quản trị, gào thét. "Cứu tôi! Bọn chúng đều nhúng chàm cả, các người nghĩ mình thoát được sao?!"
Câu nói hoảng loạn của Vương Đình chính là cú đánh phủ đầu cuối cùng, khiến toàn bộ những kẻ có tật giật mình trong hội đồng cúi gầm mặt xuống, chết lặng trong sợ hãi.
Khánh Linh đứng cạnh Minh Huy, bình tĩnh đưa thiết bị trình chiếu kết nối với màn hình lớn trong phòng. Toàn bộ sơ đồ dòng tiền bẩn, danh sách các tài khoản ma và bằng chứng giao dịch vũ khí xuất hiện rành rành trước mắt mọi người, không thể chối cãi.
Trận chiến ngầm kéo dài nhiều năm tại Apex đã chính thức khép lại bằng một màn lật ngược tình thế ngoạn mục và tàn nhẫn nhất.