*Phập! Phập!*
Tiếng súng giảm thanh vang lên khô khốc, xuyên thủng lớp cửa kính cường lực của tầng mười lăm. Những tia lửa nhỏ lóe lên trong ánh đèn báo động đỏ chớp nháy liên hồi, biến không gian làm việc hiện đại thành một chiến trường thu nhỏ ngập mùi khói thuốc súng.
Khánh Linh ép chặt lưng vào góc tường lạnh ngắt phía sau kệ tủ hồ sơ lớn, hai tay ôm lấy đầu, lồng ngực đập thình thịch như muốn vỡ tung. Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng giày da lướt trên sàn nhà tiến đến gần cửa phòng làm việc từng nhịp, từng nhịp một cách có trật tự. Bọn sát thủ không phải là những tay giang hồ vặt; chúng là một đội biệt kích chuyên nghiệp được huấn luyện bài bản nhằm triệt tiêu mục tiêu mà không để lại dấu vết.
Ngay sát cạnh cô, Minh Huy cúi thấp người, một tay cầm chắc khẩu súng ngắn, đôi mắt phượng sắc bén dán chặt vào bóng dáng những kẻ đột nhập qua lớp kính mờ. Gương mặt anh lạnh băng, không một chút dao động trước cái chết đang lảng vảng ngay trước ngõ.
*Rầm!*
Cánh cửa chính của phòng làm việc bị đạp văng ra bằng một cú đá uy lực. Hai gã đàn ông mặc đồ đen bịt kín mặt, trên tay lăm lăm súng trường tự động bước vào, ánh mắt đảo nhanh tìm kiếm mục tiêu.
Nhưng trước khi chúng kịp định hình được vị trí, Minh Huy đã lao ra khỏi chỗ ẩn nấp như một con báo đen.
*Đoàng! Đoàng!*
Hai tiếng súng vang lên gọn ghẽ giữa không trung. Gã sát thủ đi đầu chưa kịp bóp cò đã ngã gục xuống sàn với một viên đạn xuyên chính xác giữa trán. Gã còn lại hoảng loạn quay nòng súng về phía Minh Huy, nhưng anh đã nhanh chóng trượt người sát mặt đất, vung chân đá văng khẩu súng trên tay kẻ địch, đồng thời bồi thêm một cú cùi chỏ mạnh vào yết hầu khiến gã ta ngất lịm tại chỗ.
Toàn bộ cuộc giáp lá cà diễn ra chưa đầy ba giây. Nhanh gọn, quyết đoán và đẫm máu.
Minh Huy thu súng lại, quay đầu nhìn về phía góc tường nơi Khánh Linh đang trốn. Ánh mắt anh thoáng dịu lại một chút khi thấy cô vẫn an toàn, dù sắc mặt đã tái mét không còn giọt máu.
"Đứng lên," Minh Huy vươn một tay nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh đứng dậy. "Bọn chúng không chỉ có hai tên. Hệ thống an ninh tầng này đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn từ bên ngoài. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức."
Khánh Linh run rẩy gật đầu, theo sát phía sau Minh Huy lao ra lối cửa thoát hiểm phía sau phòng giám sát.
Nhưng khi vừa đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra, một luồng ánh sáng chói lóa từ đèn pin cường độ cao đã rọi thẳng vào mặt họ. Từ phía cầu thang bộ, ba tên sát thủ khác mặc đồ đen xuất hiện, nòng súng lạnh ngắt chĩa thẳng về phía hai người.
"Chết đi!" Gã đứng đầu gầm lên, siết cò.
*Loảng xoảng!*
Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Huy đẩy mạnh Khánh Linh ngã nhào vào một góc hành lang khuất, đồng thời vung tay bắn hạ tên sát thủ bên trái. Tuy nhiên, lực đẩy quá mạnh khiến bả vai anh khẽ khựng lại. Một viên đạn sượt qua cánh tay trái của anh, để lại một vết rách đẫm máu trên chiếc sơ mi đen.
"Minh Huy!" Khánh Linh hét lên, đôi mắt mở to bàng hoàng khi nhìn thấy dòng máu tươi thấm đẫm lớp vải áo của anh.
"Tôi không sao," Minh Huy nghiến răng, nén cơn đau, bóp cò tiêu chuẩn hạ gục nốt hai tên còn lại.
Anh không dừng lại mà xốc mạnh tay Khánh Linh, kéo cô chạy băng qua tầng hầm giữ xe ngầm của tòa nhà—nơi chiếc xe thể thao chống đạn màu đen của anh đang đậu sẵn. Minh Huy mở cửa đẩy cô vào ghế phụ, nhanh chóng vòng qua ghế lái, đạp mạnh chân ga phóng vút ra khỏi tòa nhà trước khi lực lượng tăng viện của kẻ thù kéo đến.
---
Nửa giờ sau, chiếc xe lao vút qua những con đường ngoại ô vắng lặng, dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính nằm ẩn mình sau những rặng cây thông rậm rạp ở vùng ven thủ đô. Đây là một trong những cơ sở trú ẩn an toàn tuyệt đối của Minh Huy, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của tập đoàn Apex và hội đồng quản trị.
Bên trong phòng khách mờ ảo ánh đèn vàng, Khánh Linh run rẩy cầm chiếc hộp y tế cấp cứu bước đến bên sofa, nơi Minh Huy đang ngồi cởi bỏ chiếc áo sơ mi dính đầy máu để lộ vết thương sượt qua bắp tay trái.
Cô quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé cầm nhíp và băng gạc bỗng chốc run lên bần bật.
"Đừng sợ, vết thương ngoài da thôi," Minh Huy cất giọng trầm khàn, nhìn thấy sự hoảng loạn trong đôi mắt cô. Anh nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt để trấn an. "Không ngờ một kiểm toán viên văn phòng chuyên làm việc với những con số lại có gan chứng kiến cảnh đổ máu cận cảnh như vậy."
Khánh Linh cắn môi, dùng bông gạc thấm nước sát trùng lau sạch vết máu xung quanh miệng vết thương cho anh. Cơn đau khiến cơ bắp trên cánh tay Minh Huy hơi co lại, nhưng anh vẫn ngồi yên không kêu một tiếng nào.
"Tại sao bọn chúng lại muốn sát hại anh?" Khánh Linh ngước lên, đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ và khó hiểu. "Chẳng phải anh là Chủ tịch của Apex sao? Ai dám ra tay thủ tiêu anh giữa ban ngày như thế?"
Minh Huy nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của cô, ánh mắt phượng trầm mặc phản chiếu bóng hình cô dưới ánh đèn mờ ảo.
"Bởi vì chiếc ghế Chủ tịch đó không phải là một chiếc ngai vàng an toàn, mà là một sòng bài cá cược bằng mạng sống," Minh Huy chậm rãi đáp, giọng nói mang theo sự lạnh lùng thấu xương. "Năm năm qua, nhóm lợi ích phản bội do Vương Đình đứng đầu đã cấu kết với các cartel tài chính quốc tế để biến Apex thành cỗ máy rửa tiền khổng lồ. Tôi để yên cho chúng nhảy múa bấy lâu nay chỉ để thu thập đủ chứng cứ và chữ ký số của toàn bộ đường dây. Đêm nay, khi cô khoanh vùng được máy chủ giả lập, chúng biết mình không còn đường lui nên quyết định chơi bài ngửa: thủ tiêu cả tôi lẫn cô để bịt đầu mối."
Từng lời Minh Huy thốt ra như mở ra một cánh cửa địa ngục trước mặt Khánh Linh. Cô bàng hoàng nhận ra, thế giới tài chính mà cô từng nghĩ chỉ có những con số khô khan thực chất lại đẫm máu và tàn nhnoc đến nhường nào.
"Vậy... bây giờ chúng ta phải làm gì?" Khánh Linh khẽ hỏi, giọng nghẹn lại. "Tài liệu chứng cứ trên máy chủ của tôi đã bị vô hiệu hóa khi đường truyền bị cắt. Chúng ta không còn gì trong tay cả."
Minh Huy khẽ mỉm cười—một nụ cười đầy ngạo mạn và nguy hiểm của một kẻ săn mồi chưa bao giờ biết thua cuộc. Anh vươn tay, những ngón tay ấm áp bất ngờ chạm lên gò má tái mét của cô, gạt nhẹ một sợi tóc vương trên trán.
"Ai nói chúng ta không còn gì?" Minh Huy thì thầm sát bên tai cô, giọng trầm đục mang theo sức nặng tuyệt đối. "Dữ liệu thực sự chưa bao giờ nằm trên máy chủ văn phòng. Nó nằm ở đây—trong trí nhớ của cô, và trong một bản sao cứng duy nhất mà tôi đã cất giấu."
Ánh mắt Khánh Linh chấn động. Cô ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp từ anh phả trực tiếp lên môi mình. Sự hoảng loạn ban đầu bỗng chốc bị thay thế bởi một thứ cảm xúc mãnh liệt, chông chênh nhưng đầy tin tưởng.
Giữa sòng bài quyền lực đẫm máu này, cô và anh đã chính thức bị trói buộc vào cùng một ván cược sinh tử.