"Mẹ của em..."
Ba chữ của Thẩm Du như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào đại não Lâm Tuệ. Toàn bộ thế giới quan của cô sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Những ký ức vụn vặt, mờ nhạt về người mẹ đột ngột biến mất năm cô lên bốn tuổi, mùi hương thảo mộc dịu nhẹ thoảng qua trong những giấc mơ thời thơ ấu... tất cả bỗng chốc kết nối lại với mùi hương mục nát đáng sợ đang bao vây căn phòng tắm đẫm máu này.
"Không thể nào..." Lâm Tuệ lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh ngắt. "Mẹ tôi là một nhà thiết kế, bà ấy..."
"Bà ấy là một nghệ nhân làm hương tài hoa, chủ nhân của Tiệm Hương An cổ truyền, nhưng đồng thời cũng là mẫu vẽ tự do cho trường Đông Á năm xưa", Thẩm Du tháo kính xuống, dùng khăn giấy lau đi những giọt nước mưa bám trên tròng kính, ánh mắt lộ rõ vẻ u uất.
"21 năm trước, Hiệu trưởng Lục, bố của Đường Dao, và một kẻ nữa đã dùng quyền lực và tiền bạc để ép buộc mẹ em. Khi bị bà ấy cự tuyệt và đe dọa tố cáo, chúng đã nhẫn tâm hãm hại, cưỡng bức rồi siết cổ bà ấy ngay tại phòng triển lãm tranh. Để phi tang, chúng phân xác bà ấy, trộn tro cốt vào chính lò luyện hương của Tiệm Hương An, rồi ngụy tạo thành một vụ mất tích bỏ trốn theo nhân tình."
Thẩm Du quay sang nhìn thẳng vào Lâm Tuệ: "Người họa sĩ vẽ bức tranh 'Ly Biệt' chính là một người học trò thầm thương trộm nhớ mẹ em. Anh ta biết được sự thật nhưng không thể làm gì vì thế lực của chúng quá lớn. Trong cơn điên cuồng và bất lực, anh ta đã dùng máu của mình xóa đi ngũ quan trên bức chân dung của bà ấy, để lại một lời nguyền rủa tàn khốc trước khi gieo mình tự sát từ tháp chuông."
Lâm Tuệ thở dốc, hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Sự lý trí của một sinh viên tâm lý học tội phạm giúp cô chắp vá các mảnh ghép lại với tốc độ chóng mặt.
"Và kẻ thứ ba..." Giọng Lâm Tuệ run lên bần bật. "Kẻ thứ ba tham gia vào vụ án năm xưa... chính là cha tôi. Lâm Hùng, người cảnh sát hình sự đáng kính."
Thẩm Du im lặng. Sự im lặng của anh chính là câu trả lời tàn nhẫn nhất. Cha cô không phải vì chính nghĩa mà chết, ông ta là một kẻ đồng khỏa đã dùng nghiệp vụ ngành cảnh sát để bịt đầu mối, xóa sạch mọi dấu vết của vụ án năm xưa nhằm chia chác lợi ích.
Đó là lý do tại sao Đường Dao, Lục Phong và... chính cô, là ba mục tiêu của chu kỳ 7 năm lần này. Kẻ sát nhân đang thực hiện một nghi thức hiến tế: bắt con cái của những kẻ thủ ác phải trả giá bằng đúng cách thức mà cha mẹ chúng đã gây ra.
Két... réc... két...
Tiếng vĩ cầm từ chiếc máy ghi âm dưới bồn tắm bỗng nhiên tăng tần số, âm thanh trở nên chói tai, dồn dập như thúc giục. Mùi hương thảo mộc mục nát trong phòng đột ngột đậm đặc hơn hẳn. Đại não của Lâm Tuệ bắt đầu ong ong, các dây thần kinh căng lên đau đớn. Cô nhìn thấy không gian xung quanh đảo lộn, những vệt máu trên tường như những con rắn đang bò trườn, và khuôn mặt rạch nát của Lục Phong trong bồn tắm dường như đang nhe răng cười với cô.
Cậu phải lên tháp chuông... lên đó đi... mẹ đang đợi cậu... Một giọng nói thì thầm, ma mị vang lên ngay bên tai Lâm Tuệ.
"Lâm Tuệ! Tỉnh lại!"
Thẩm Du hét lớn, lao đến chộp lấy bả vai cô, lắc mạnh. Nhưng ánh mắt Lâm Tuệ đã hoàn toàn trở nên trống rỗng, đồng tử giãn to. Cô đẩy mạnh Thẩm Du ra bằng một sức mạnh phi thường của kẻ đang bị kích động mạnh, rồi quay lưng lao ra khỏi căn biệt thự, chạy như điên về phía tháp chuông cổ giữa cơn bão đang gào thét.
Loại hương độc này đã được đốt sẵn trong hệ thống thông gió của biệt thự từ trước khi họ đến. Lâm Tuệ, với tâm lý vốn đã bị tổn thương sâu sắc sau cái chết của bạn thân và sự thật về gia đình, đã hoàn toàn rơi vào bẫy ám thị tâm lý của tiếng đàn.
Mưa xối xả táp vào mặt, nhưng Lâm Tuệ không cảm thấy lạnh. Trong tâm trí cô lúc này, tháp chuông cổ không còn là tòa kiến trúc rêu phong, mà là một ngọn tháp ánh sáng, nơi mẹ cô đang mặc bộ sườn xám đỏ, dang rộng vòng tay đón cô. Cô leo lên những bậc thang xoắn ốc của tháp chuông một cách vô thức, từng bước, từng bước hướng về đỉnh cao ba mươi mét.
Khi bước chân ra đến ban công lộng gió của đỉnh tháp, một bóng người đã đứng sẵn ở đó từ bao giờ.
Đó là Giáo sư lý thuyết mỹ thuật cao cấp của trường – Giáo sư Hàn, một ông già ngoài sáu mươi với vẻ ngoài hiền từ thường ngày, giờ đây đang mặc một bộ vest đen chỉnh tề, trên tay cầm một cây vĩ cầm cổ. Ông ta không kéo đàn, nhưng tiếng vĩ cầm quái dị vẫn đều đặn phát ra từ một chiếc loa bluetooth công suất lớn giấu trong hốc tường.
"Con gái của Lâm Hùng... cuối cùng cháu cũng đến," Giáo sư Hàn mỉm cười, một nụ cười méo mó, đầy hận thù. "21 năm qua, mỗi ngày tôi đều ngửi thấy mùi tro cốt của An An vương vãi trên mảnh đất này. Tôi đã thề với linh hồn cô ấy, sẽ dùng máu của lũ khốn khiếp các người và lũ con hoang của chúng để tẩy rửa tội lỗi."
Hóa ra, Giáo sư Hàn chính là người tình bí mật năm xưa của mẹ cô, nghệ nhân chế tạo hương thực sự và cũng là kẻ thủ ác đứng sau chuỗi án mạng "lời nguyền" suốt ba thập kỷ qua. Ông ta đã dùng 21 năm để nuôi dưỡng loại nấm độc, thâm nhập vào trường học, tiếp cận Đường Dao và Lục Phong, gieo rắc độc chất vào cuộc sống của họ, biến họ thành những con rối tự hủy hoại bản thân bằng ám thị âm thanh.
Lâm Tuệ đứng sát mép ban công, một chân đã bước ra khoảng không vô định. Gió bão thổi tung mái tóc cô. Ý thức của cô phân tách làm đôi: một nửa nhìn thấy mẹ đang gọi, một nửa lý trí đang gào thét tuyệt vọng bắt cô phải dừng lại.
"Nhảy xuống đi, Lâm Tuệ. Trả lại nợ máu cho mẹ cháu," Giáo sư Hàn độc địa ra lệnh, tăng âm lượng tiếng vĩ cầm lên mức tối đa.
"Ông Hàn, dừng lại đi. Mọi chuyện kết thúc rồi."
Thẩm Du xuất hiện ở cửa tháp chuông, quần áo ướt sũng, hơi thở dồn dập. Trên tay anh không cầm vũ khí, mà là một chiếc máy ghi âm khác. Anh bấm nút play.
Một âm thanh hoàn toàn khác vang lên – đó là tiếng sóng biển rì rào, tiếng chuông gió thanh tịnh và tiếng tụng kinh trầm ấm. Đây là liệu pháp âm thanh nghịch đảo (Acoustic counter-therapy) mà Thẩm Du đã chuẩn bị từ trước để phá vỡ tần số ám thị của Giáo sư Hàn.
Âm thanh thanh tịnh vang lên, cắt đứt giai điệu vĩ cầm oán hận. Đại não của Lâm Tuệ như bị một dòng nước mát dội vào, cô loạng choạng quỵ xuống nền xi măng, thoát khỏi trạng thái mộng du trong gang tấc.
"Thẩm Du! Cậu là ai mà dám phá hỏng kế hoạch của tôi?!" Giáo sư Hàn điên cuồng gào lên, lao về phía chiếc loa.
"Tôi là con trai của người họa sĩ đã tự sát năm xưa," Thẩm Du lạnh lùng đáp, từng bước tiến lại gần. "Bố tôi dùng cái chết để tố cáo, còn tôi trở về đây để tìm công lý. Nhưng công lý của tôi là đưa tất cả ra ánh sáng pháp luật, chứ không phải trở thành một con quỷ giết người hàng loạt như ông. Cảnh sát đang đến."
Phía dưới chân tháp, tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu hú vang dội, ánh đèn xanh đỏ quét qua màn mưa.
Biết mình không còn đường lui, Giáo sư Hàn nhìn chầm chậm về phía bức tranh "Ly Biệt" mà ông ta đã mang lên tháp chuông từ trước, ôm chặt lấy nó vào lòng. Ông ta nhìn Lâm Tuệ bằng ánh mắt vừa oán hận vừa bi thương: "An An... anh đến với em đây."
Nói rồi, Giáo sư Hàn ôm chặt bức họa không mặt, gieo mình dứt khoát từ độ cao ba mươi mét xuống màn đêm đen thẫm. Một tiếng bịch khô khốc vang lên dưới sân trường, khép lại lời nguyền rủa kéo dài hơn hai thập kỷ.
Một tháng sau.
Ngôi trường Đại học Mỹ thuật Đông Á bị đóng cửa để phục vụ điều tra toàn diện về những bê bối trong quá khứ. Bức tranh "Ly Biệt" và những bí ẩn về Tiệm Hương An chính thức được đưa vào hồ sơ lưu trữ vụ án tối mật của cảnh sát.
Lâm Tuệ đứng trước cổng trường cũ, tay cầm chiếc vali nhỏ. Cô đã nộp đơn xin bảo lưu việc học. Sự thật về người cha quá cố là một vết thương quá lớn, nhưng ít nhất, cô đã tìm lại được công lý cho mẹ mình.
"Em định đi đâu?" Thẩm Du bước đến bên cạnh cô, chiếc áo măng tô đen vẫn thanh lịch như ngày đầu họ gặp nhau.
"Em sẽ về lại con ngõ cũ, mở lại Tiệm Hương An", Lâm Tuệ khẽ mỉm cười, ánh mắt đã lấy lại sự kiên định. "Nhưng lần này, em sẽ làm ra những loại hương mang lại sự bình yên cho tâm hồn, chứ không phải sự hận thù."
Cô quay sang nhìn Thẩm Du: "Còn thầy? Kế hoạch tiếp theo của thầy là gì?"
Thẩm Du không trả lời trực tiếp, anh chỉ nhìn lên bầu trời đông đã bắt đầu hửng những tia nắng đầu tiên sau chuỗi ngày bão bùng, chậm rãi nói: "Mùi của quá khứ đã tan rồi. Giờ là lúc để ngửi mùi của tương lai."
Hai người bước đi về hai hướng ngược nhau, bóng họ kéo dài trên con đường ngập lá rụng. Tiếng vĩ cầm rợn người của quá khứ đã hoàn toàn im bặt, trả lại sự bình yên vốn có cho những linh hồn đã khuất.