Cơn mưa giông ngoài trời đã lên đến đỉnh điểm, sấm sét đánh trúng cây ngô đồng cổ thụ trước sân phủ thờ, khiến nó gãy đôi, bốc cháy ngùn ngụt giữa màn đêm trắng xóa. Trong chính điện, oán hồn đứng sừng sững trước mặt Thanh Vy, cây kim đồng dài trên tay mụ nhắm thẳng vào giữa hai chân mày của cô. Chỉ cần mũi kim này đâm xuống, toàn bộ khuôn mặt của Thanh Vy sẽ bị khâu kín hoàn toàn, linh hồn cô sẽ vĩnh viễn tan biến, nhường lại thể xác này cho oán hồn ngàn năm.
Thanh Vy không còn sức để trốn chạy, cũng không còn muốn trốn chạy. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt trắng dã của người đàn bà trước mặt, nước mắt hòa cùng máu tươi lăn dài trên má. Qua kẽ hở duy nhất còn sót lại trên đôi môi bị khâu chặt, cô cố gắng mấp máy, dùng toàn bộ định lực tâm linh còn lại để truyền đi một dòng suy nghĩ thẳng vào tâm trí oán hồn:
*"Gia tộc của tôi nợ bà... Tôi tình nguyện dùng mạng sống này để trả lại sự trong sạch cho bà... Xin hãy buông tha cho những người khác..."*
Bàn tay đang cầm kim của oán hồn bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Mụ nhìn thấy trong mắt của cô gái mười hai mươi tuổi này không có sự oán hận, không có sự ích kỷ của dòng họ Lục năm xưa, mà chỉ có một sự hối lỗi, chân thành và thuần khiết tột cùng. Sự lương thiện của Thanh Vy giống như một dòng nước mát, dội thẳng vào ngọn lửa thù hận đang thiêu đốt linh hồn mụ suốt mười bảy năm qua dưới lòng đất lạnh.