Bản hợp đồng hôn nhân giữa Hạ Vi và Trác Việt được ký kết nhanh chóng đến mức chính Hạ Vi đôi lúc cảm thấy mình vừa bước vào một giao dịch với ác quỷ. Không có màn cầu hôn lãng mạn, không có những lời thề non hẹn biển dưới sự chứng kiến của họ hàng đôi bên. Mọi thứ diễn ra gọn gàng đúng phong cách của một nhà tài phiệt truyền thông: một bản thỏa thuận pháp lý dày ba mươi trang, quy định rõ ràng quyền lợi, nghĩa vụ, thời hạn hai năm, và điều khoản tối quan trọng—giữ gìn khoảng cách an toàn, tuyệt đối không can thiệp vào đời tư của nhau.
Thế nhưng, "khoảng cách an toàn" ấy ngay lập tức bị phá vỡ vào buổi tối đầu tiên cô dọn về căn hộ penthouse của Trác Việt tại khu đô thị cao cấp bậc nhất thủ đô.
Căn hộ nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp, bao trọn toàn bộ tầm nhìn xuống thành phố lung linh ánh đèn. Thiết kế mang phong cách hiện đại tối giản với tông màu xám lạnh, ghi đá và đen tuyền, thoạt nhìn mang lại cảm giác sang trọng nhưng trống trải, lạnh lẽo đến nghẹt thở.
Hạ Vi đứng giữa phòng khách rộng lớn, tay ôm chiếc vali nhỏ chứa một nửa số đồ đạc cá nhân. Cô nhìn quanh căn phòng được dọn dẹp sạch sẽ đến mức hoàn hảo, không một hạt bụi, không một món đồ trang trí thừa thãi. Trác Việt đứng tựa lưng vào bàn đảo bếp, trên tay cầm ly nước lọc lạnh, ánh mắt phượng sâu thẳm thản nhiên quan sát từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô.
"Phòng ngủ chính ở cuối hành lang bên phải," Trác Việt cất giọng trầm khàn phá vỡ sự im lặng. "Phòng bên cạnh là phòng làm việc riêng của tôi, cô có thể tự do sử dụng các khu vực chung, nhưng có một quy tắc: không được tự ý dịch chuyển các tài liệu mật trên bàn làm việc của tôi."
Hạ Vi nhướng mày, đặt vali xuống sàn, nở một nụ cười nhạt mang đầy vẻ khiêu khích: "Tổng giám đốc Trác yên tâm, tôi không có sở thích xâm phạm không gian riêng tư của người khác. Hơn nữa, chúng ta chỉ là bạn cùng phòng mang danh nghĩa vợ chồng hợp đồng, tôi chưa bao giờ quên vị trí của mình."
Trác Việt khựng lại một nhịp. Ánh mắt anh tối sầm đi một chút khi nghe hai từ "bán nam bán nữ" hay đúng hơn là sự rạch ròi đến phũ phàng trong câu nói của cô. Anh đặt ly nước xuống bàn, bước chậm rãi về phía Hạ Vi. Khoảng cách giữa họ ngắn lại dần, tạo ra một thứ áp suất vô hình khiến không gian như chùng xuống.
"Vị trí của cô?" Trác Việt dừng lại ngay trước mặt cô, cúi đầu nhìn xuống người con gái thấp hơn mình nửa cái đầu. Hơi thở mang theo mùi sảng khoái của nước hoa nam tính và chút vị đắng nhẹ phảng phất phả trực tiếp vào vành tai cô. "Hạ Vi, từ khoảnh khắc cô ký vào bản hợp đồng đó, trước mặt truyền thông và gia đình hai bên, cô là vợ hợp pháp của Trác Việt này. Đừng quên bài học đầu tiên của một cuộc hôn nhân thương mại: diễn trò phải diễn cho trót."
Hạ Vi ngẩng đầu lên, không chút sợ hãi đối diện thẳng vào ánh mắt sắc như dao cạo của anh. Cô bật cười khẽ, giọng nói sắc sảo như kim châm: "Diễn trò? Vậy xin hỏi Tổng giám đốc Trác, tối nay chúng ta phải diễn cảnh gì trước mặt ống kính của giới truyền thông vào buổi tiệc kỷ niệm của tập đoàn ngày mai đây? Hay là màn kịch 'vợ chồng son mặn nồng' mà các phóng viên tài chính đang mong đợi?"
Trác Việt không lùi bước, ngón tay thon dài của anh bất chợt vươn ra, nhẹ nhàng vuốt qua một sợi tóc vương trên gò má cô, động tác dịu dàng đến trái ngược với ánh mắt sắc bén: "Cô rất thông minh, Hạ Vi. Đêm mai, tại buổi tiệc đó, tôi muốn thấy một người vợ dịu dàng, ngoan ngoãn đứng bên cạnh tôi. Bù lại, khoản nợ của studio cô... tôi sẽ xóa sạch ngay trong đêm nay."
Ánh mắt Hạ Vi lóe lên một tia giận dữ. Hắn đang dùng tiền để sai khiến cô, dùng danh nghĩa chồng hợp pháp để ép buộc cô phải phục tùng. Cô hất nhẹ mặt, gạt phăng bàn tay anh ra, lùi lại một bước, khóe môi cong lên nụ cười đầy thách thức:
"Được thôi. Đã nhận tiền của Tổng giám đốc Trác, ngày mai tôi sẽ hóa thân thành một người vợ hiền thảo hoàn hảo nhất lịch sử giới giải trí. Nhưng đừng hòng mong tôi phải chịu đựng anh quá mức ở thế giới riêng tư này."
Nói xong, Hạ Vi xách vali bước thẳng về phía phòng ngủ được chỉ định, đóng sầm cửa lại phía sau.
Trác Việt đứng một mình giữa phòng khách rộng lớn. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt, đầu ngón tay vẫn còn vương lại chút hương thơm thoang thoảng từ mái tóc của cô. Khóe môi mỏng của người đàn ông bất giác vẽ nên một nụ cười trầm mặc. Bướng bỉnh, sắc sảo và luôn dựng lên lớp gai nhọn để phòng thủ—đó chính là Hạ Vi mà anh đã dõi theo suốt năm năm qua, người con gái chưa từng khuất phục trước bất kỳ nghịch cảnh nào, kể cả khi đối diện với anh.
---
Ngày hôm sau, buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Thiên Khải diễn ra tại sảnh tiệc hoàng gia của khách sạn năm sao. Hàng trăm khách mời là những gương mặt quyền lực nhất trong giới tài chính, chính trị và nghệ thuật đều có mặt, diện những bộ lễ phục đắt giá nhất. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ hắt xuống không gian xa hoa, tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng du dương.
Khi cánh cửa lớn mở ra, sự chú ý của toàn bộ hội trường bỗng chốc đổ dồn về phía lối đi.
Trác Việt bước vào trong bộ âu phục đen tuyền may đo thủ công hoàn hảo, phong thái uy quyền và lạnh lùng tựa như một vị vua trẻ tuổi. Nhưng điều khiến tất cả mọi người ngỡ ngàng chính là người đi bên cạnh anh.
Hạ Vi mặc một chiếc đầm dài đuôi cá màu đỏ nhung ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong hoàn mỹ và làn da trắng sứ mịn màng. Mái tóc dài xoăn nhẹ được búi cao sang trọng, điểm xuyết một chiếc trâm cài kim cương tinh tế. Khuôn mặt trang điểm sắc sảo với đôi môi đỏ mọng quyến rũ, vừa mang vẻ kiêu sa của một nữ minh tinh, lại vừa phảng phất sự lạnh lùng trí tuệ của một nữ đạo diễn tài năng.
Đây là lần đầu tiên công chúng nhìn thấy họ xuất hiện cùng nhau kể từ sau thông báo kết hôn đột ngột. Không một ai nghĩ rằng một kẻ máu lạnh như Trác Việt lại có thể sánh bước bên một người phụ nữ gai góc như Hạ Vi.
Dưới hàng chục ống kính máy ảnh chớp liên hoàng, Trác Việt tự nhiên đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô. Bàn tay anh siết nhẹ qua lớp vải nhung mềm mại, một lực đạo vừa đủ để giữ cô sát bên mình, không cho phép cô có cơ hội tách ra.
Hạ Vi khẽ nheo mắt, nở một nụ cười hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được trước ống kính báo chí, nhưng miệng lại thì thầm qua kẽ răng khi đối diện trực diện với anh: "Tổng giám đốc Trác, anh ôm hơi chặt rồi đấy. Hợp đồng không bao gồm việc phải diễn sâu thế này."
Trác Việt cúi đầu xuống, khoảng cách giữa môi anh và vành tai cô chỉ chừng vài milimét, tạo ra một góc chụp hoàn hảo cho các phóng viên phía dưới. Giọng nói trầm khàn của anh phả nhẹ bên tai cô, mang theo ý cười trầm đục: "Đạo diễn Hạ, nếu không diễn cho đạt, phóng viên ngoài kia sẽ nghi ngờ độ chân thực của cuộc hôn nhân này. Hơn nữa... đứng cạnh một người vợ quyến rũ thế này, tôi không kiểm soát được lực tay cũng là chuyện dễ hiểu."
Hạ Vi hít một hơi thật sâu để nén cơn giận đang chực trào. Cô ngước lên, nở một nụ cười rạng rỡ giả tạo nhưng vô cùng ngọt ngào trước ống kính, đồng thời lén lút dùng gót giày cao nhọn dẫm mạnh một cú đau điếng lên mũi giày da hàng hiệu của Trác Việt.
Trác Việt khẽ khựng lại nửa nhịp, nhưng gương mặt hoàn toàn không hề biến sắc. Anh thậm chí còn dịu dàng vòng tay ôm chặt cô hơn, cúi xuống thì thầm sát tai cô, giọng nói trầm ấm chứa đầy sự đùa cợt nguy hiểm: "Ra tay độc ác thế này, xem ra tối nay về phòng, tôi phải dạy dỗ lại người vợ bướng bỉnh này rồi."
Đúng lúc ấy, một âm thanh chói tai vang lên từ phía khu vực trưng bày sản phẩm nghệ thuật ở góc sảnh. Một nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí—người vốn có hiềm khích lâu năm với các dự án phim độc lập của Hạ Vi vô tình hay cố ý làm vỡ một chiếc bình cổ đắt giá được đặt trên bục trưng bày, rồi lớn tiếng oan ức:
"Ôi trời ơi! Đạo diễn Hạ, sao cô lại xô tôi? Chỉ vì tôi có đôi lời nhận xét về bộ phim sắp tới của cô mà cô lại tức giận đến mức phá hỏng vật phẩm của ban tổ chức thế này sao?"
Toàn bộ sảnh tiệc bỗng chốc chìm vào im lặng. Ánh mắt của hàng trăm khách mời đồng loạt đổ dồn về phía họ. Màn kịch bôi nhọ công khai được dàn dựng hoàn hảo nhằm hạ nhục Hạ Vi ngay trong chính ngày hội lớn của Thiên Khải.
Hạ Vi nhíu mày, cô thậm chí còn chưa chạm vào người ả ta một ngón tay. Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng phản bác, Trác Việt đã bước lên một bước, chắn ngang trước mặt cô.
Khuôn mặt anh bỗng chốc trở nên lạnh băng, sát khí tỏa ra ngùn ngụt khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ. Anh quét ánh mắt sắc như dao cạo về phía nữ minh tinh đang làm vẻ mặt ủy khuất, giọng nói trầm đục vang lên xuyên qua không gian tĩnh lặng, mang theo quyền lực tuyệt đối không cho phép ai cãi lại:
"Cô Hạ không cần phải xô cô, bởi vì ngay từ giây phút này, toàn bộ hợp đồng đại diện thương mại giữa cô ta và Thiên Khải chính thức bị hủy bỏ. Và nhân viên an ninh... mời người phụ nữ không có tư cách văn hóa này rời khỏi sảnh tiệc ngay lập tức."
Cả hội trường chấn động. Nữ minh tinh trợn tròn mắt, mặt cắt không còn một giọt máu.
Hạ Vi đứng phía sau lưng anh, ngẩng đầu nhìn tấm lưng rộng lớn đang che chở cho mình trước sóng gió truyền thông. Trái tim cô bỗng chốc lỡ một nhịp, một thứ cảm xúc xa lạ và ấm áp bất ngờ lan tràn qua lồng ngực. Kẻ đàn ông này, dù luôn kiêu ngạo và dùng hợp đồng để trói buộc cô, nhưng chưa bao giờ đứng nhìn cô bị kẻ khác bắt nạt.