"Hoàng... Hoàng ơi! Con đâu rồi?" Mai hoảng hốt lay gọi chồng.
Hoàng giật mình tỉnh dậy. Cả hai vợ chồng lập tức bật dậy, bật công tắc đèn phòng ngủ nhưng đèn chỉ chớp lên vài cái rồi vụt tắt hoàn toàn. Gian nhà chìm trong ánh trăng mờ đục xuyên qua tấm rèm cửa sổ.
Từ ngoài phòng khách — nơi ban ngày Hoàng vừa đào bốn hũ tro cốt lên — vang lên những tiếng thì thầm nhỏ xíu, kèm theo tiếng *lạch cạch* của đồ chơi nhựa chạm vào sàn nhà.
Hoàng vội lấy chiếc đèn pin trên bàn, cùng Mai bước nhẹ ra phòng khách.
Ánh sáng đèn pin chiếu rọi vào trung tâm gian phòng. Bức tranh trước mắt khiến Mai suýt nữa ngất xỉu vì kinh hoàng.
Bé Bơ đang ngồi thu gối ngay chính giữa gian phòng khách trống trải. Xung quanh đứa trẻ, bốn góc tường — đúng bốn vị trí từng chôn bốn hũ tro cốt — là bốn bóng đen cao lớn, đậm đặc hơn cả bóng tối đêm đen. Bốn bóng đen đó mặc những bộ áo dài gấm đen kiểu cổ, tư thế ngồi xếp bằng nghiêm trang hướng về phía bé Bơ.
Nhưng trên vai của cả bốn thực thể ấy... là một khoảng không trống rỗng. Họ hoàn toàn không có đầu.
Bé Bơ hồn nhiên nhặt từng chiếc ôtô đồ chơi, từng con búp bê nhựa, xoay người đặt về phía từng góc phòng, cất giọng nói lanh lảnh trong đêm tĩnh mịch:
"Chú này thích xe màu đỏ đúng không? Con cho chú mượn nè... Còn chú này không có miệng ăn kẹo, để con bóc vỏ ra cho chú nha... Các chú đừng khóc nữa, bố con vứt hũ của các chú đi rồi nhưng con sẽ làm nhà mới cho các chú mà..."
"BƠ!" Mai gào lên thảm thiết, lao đến chộp lấy con gái kéo ghì vào lòng.
Ngay khi Mai chạm vào bé Bơ, bốn bóng đen ở bốn góc tường đồng loạt cử động. Dù không có đầu, nhưng từ phần cổ bị cắt đứt phẳng lỳ của bốn thực thể ấy bỗng vang lên những tiếng rên rỉ ùng ục, như tiếng người đang bị dội nước vào họng:
*"Trả... trả lại... đầu... cho... chúng... tôi..."*
*"Trả... lại... ấn... phong..."*
Một luồng gió xoáy cực mạnh bộc phát từ giữa phòng, hất văng chiếc đèn pin trên tay Hoàng rơi xuống sàn vỡ tan. Gian phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng khóc thét chói tai của bé Bơ và tiếng đập cửa rầm rầm như có hàng trăm bàn tay vô hình đang cào xé vào tường gạch.
Hoàng hoảng loạn ôm chặt lấy vợ con, mò mẫm trong bóng tối lao ra phía cửa chính. Anh giật mạnh tay cầm, nhưng cánh cửa lim nặng nề dường như đã bị hàn chặt vào khung.
Bên ngoài cửa sổ, dưới ánh trăng nhợt nhạt, bốn cái bóng không đầu đã đứng tự bao giờ, mặt áp sát vào mặt kính sổ lá sách, những bàn tay gầy giuộc, đen đúa với các móng tay dài ngoằng đang cuồng nhiệt gõ vào mặt kính: *Cạch! Cạch! Cạch!*
Đó mới chỉ là sự khởi đầu cho khoản nợ máu và tâm linh mà Hoàng vô tình giải phóng khỏi lòng đất lạnh.
Tiếng đập kính Cạch! Cạch! Cạch! dồn dập vang lên xé tan màn đêm, rung lắc cuồng nhiệt như muốn đập nát những ô cửa lá sách gỗ cổ kính. Mai ôm chặt lấy bé Bơ trong lòng, cơ thể run lên từng hồi, giọt nước mắt sợ hãi lăn dài trên gò má tái nhạt. Bé Bơ trong tay chị bắt đầu sốt cao, đôi mắt đứa trẻ lờ đẫn, miệng liên tục lảm nhảm những câu từ đứt quãng: "Bốn chú không có đầu... bốn chú đang bò vào cổ con... lạnh quá bố ơi..."
Hoàng siết chặt hai nắm tay, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đứng trước cảnh tượng vượt xa mọi hiểu biết khoa học lẫn tư duy kỹ thuật của mình, sự kiêu ngạo duy vật trong anh hoàn toàn sụp đổ. Anh lao đến bên bàn làm việc ở góc phòng, mò mẫm chiếc bật lửa cùng cây nến còn sót lại sau đợt sửa nhà.
Xè... Bụp!
Ánh lửa cam nhỏ ngoi ngóp thắp lên giữa bóng tối đặc quánh. Dưới ánh nến chập chờn, Hoàng kinh hãi nhìn thấy trên bốn mảng tường phòng khách — đúng bốn góc vuông mà chiều nay anh vừa đào bốn hũ tro cốt lên — đang rỉ ra một chất dịch màu nâu đen quánh đặc, tỏa ra mùi tanh nồng của máu mục.
Chất dịch đó bò dọc theo chân tường, từ từ bò về phía trung tâm gian phòng nơi gia đình anh đang đứng, đóng thành những đường viền hình vuông khép kín.
"Hoàng ơi! Cửa sổ... nhìn cửa sổ kìa!" Mai gào lên, ngón tay run rẩy chỉ ra phía ngoài.
Dưới ánh trăng rằm nhợt nhạt xuyên qua tán cây dạ hương, bốn thực thể cao lớn khoác áo dài đen không đầu không còn đập cửa nữa.
Bọn họ bắt đầu bò quằn quại trên mặt đất, các khớp xương chân tay gãy gập ngược ra sau một cách dị thường. Bốn bóng đen bò chậm rãi xung quanh căn biệt thự, mỗi bước di chuyển đều để lại trên thảm cỏ một vệt cháy đen thui.
Tiếng rên rỉ ùng ục từ những chiếc cổ bị cắt phẳng đứt đoạn vang lên dồn dập, luồn qua từng kẽ hở ngôi nhà, dội thẳng vào màng nhĩ:
"Trả... đầu... cho... chúng... tôi..."
"Xé... bùa... giải... oán... lấy... mạng... thế... thân..."
Đột nhiên, chiếc đồng hồ quả lắc ở gian chính lại tự động đánh từng tiếng Boong... Boong... Boong... đến đúng tiếng thứ bốn thì dừng lại. Ngay lập tức, bốn bức tường gạch của căn nhà rung chuyển dữ dội.
Lớp sơn mới quét bong tróc ra từng mảng lớn, rơi xuống sàn gạch rào rào. Nguồn điện tầng trệt bất ngờ chập cháy, tạo nên những tia lửa điện xanh lét bắn ra tung tóe từ các ổ cắm.
Hoàng biết mình không thể ở lại ngôi nhà này thêm một phút nào nữa. Anh chộp lấy chiếc xà-beng thi công còn sót lại dưới đất, lao đến cửa sau dẫn ra khoảng sân phụ — nơi cánh cửa gỗ nhỏ chỉ gài bằng một then sắt đơn sơ. Anh dồn toàn bộ sức lực, cắm đầu xà-beng vào khe cửa rồi đòn bẩy mạnh một tiếng RẮC!
Then cửa gãy đôi. Hoàng kéo vội Mai và bé Bơ lao ra ngoài cơn mưa tầm tã. Ngay khi họ vừa bước chân ra khỏi ranh giới khu đất, tiếng rên rỉ u uất trong ngôi nhà lập tức ngưng bặt. Căn biệt thự cổ lại chìm vào sự im lặng tờ mờ, đứng lầm lì dưới mưa như một chiếc quan tài khổng lồ bằng bê tông.
Sáng hôm sau, tại một ngôi chùa cổ nằm ven nội thành.
Mặt trời chưa mọc hoàn toàn, sương mù vẫn giăng kín mái chùa cong vút. Bé Bơ sau một đêm sốt cao mê man đã tạm thời ổn định nhịp thở nhưng khuôn mặt vẫn tái ngắt, hai tay ôm chặt lấy cổ như sợ ai đó giật mất.
Hoàng ngồi quỳ trên chiếu cọt trước mặt Đại đức Thích Minh Trí — vị sư trụ trì đã ngoài tám mươi tuổi, người nổi tiếng Am tường về thuật phong thủy và giải trừ nghiệp oán vùng ven ô.
Sau khi nghe Hoàng thuật lại toàn bộ sự việc từ việc mua nhà giá rẻ, phát hiện bốn hũ tro cốt có dán bùa mực tàu đỏ cho đến hành động xé bùa đem trút tro xuống sông, Thầy Minh Trí thở dài một tiếng thẫn thờ. Bàn tay gầy guộc của vị sư già ngừng gõ mõ, đôi mắt trầm uẩn nhìn ra khoảng sân chùa ngập nước mưa:
"Thiện nam... Con đã phạm vào một sai lầm vô cùng nghiêm trọng. Con nghĩ con xé bỏ sự mê tín, nhưng thực chất con đã tự tay đứt đứt sợi dây chuyền duy nhất đang khóa giữ một vụ thảm án gần một thế kỷ trước."
Hoàng run rẩy chắp tay: "Thưa Thầy... Bốn hũ tro cốt đó... rốt cuộc là của ai? Tại sao lại bị chôn dưới sàn nhà con?"
Thầy Minh Trí chậm rãi đứng dậy, tiến về phía tủ sách gỗ cũ kỹ, lấy ra một cuốn sổ tay bọc da đen đã ố vàng theo năm tháng. Thầy lật từng trang giấy giòn rụm, chỉ vào một sơ đồ vẽ tay ngôi biệt thự cổ từ năm 1938:
"Ngôi nhà con vừa mua, nguyên thủy thuộc về một quan lại giàu có thời Pháp thuộc tên là Tổng đốc Đỗ Duy Hùng. Năm 1935, ông ta nghe theo lời một thầy pháp người Tàu, tin rằng nếu chôn sống bốn người nam sinh cùng giờ, cùng ngày, cùng tháng, cùng năm ở bốn góc nhà, rồi chặt đầu họ để làm 'Cọc Tiền Tài', thì dòng họ Đỗ sẽ giàu sang phú quý qua muôn đời."
Mai nghe đến đây thì bịt chặt miệng, nước mắt trào ra vì sự tàn bạo dã man.
Thầy Minh Trí tiếp tục, giọng nói mang theo nỗi xót xa thăm thẳm: "Bốn người thanh niên trẻ tuổi năm đó bị lừa vào nhà làm gia nhân rồi bị hạ sát một cách thảm khốc. Để họ không thể tìm đường về đầu thai hay báo thù, thầy pháp Tàu đã cắt đứt đầu của họ, đem giấu bốn cái đầu ở một nơi bí mật, còn phần thân đem thiêu thành tro, cho vào bốn hũ gốm chôn ở bốn góc nhà. Bốn lá bùa niêm phong dán bằng mực tàu pha máu đen trên miệng hũ mà con vừa xé... chính là 'Tứ Phương Phù Trấn'. Nó vừa để đè nén cơn phẫn uất cuồng loạn của bốn oan hồn không đầu, vừa trói buộc họ phải bảo vệ tài lộc cho ngôi nhà."
Hoàng chết lặng, hai tai ù đi như có tiếng sóng vỗ. Anh nhớ lại hình ảnh những hũ tro cốt nâu thẫm mình đã vô tình trút xuống dòng sông cạn: "Vậy... vậy bây giờ con đem tro trút xuống sông rồi... làm sao để thu hồi lại? Làm sao để họ siêu thoát?"
"Tro cốt đã hòa vào dòng nước chảy, không thể thu lại được nữa," Thầy Minh Trí lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào Hoàng. "Con đã phá hủy bùa niêm phong, lại làm phân tán tàn hột cuối cùng của họ.
Hiện tại, thế trận phong thủy của căn nhà đã chuyển từ 'Tứ Phương Phù Trấn' sang 'Tứ Hướng Tuyệt Mệnh'. Bốn oan hồn đó đã thoát khỏi sự khống chế. Bọn họ không còn thân xác, không còn cội nguồn, và vì không có đầu, họ đang đi tìm những người sống trong căn nhà đó để... xé đầu thế mạng!"
"Thầy ơi! Cứu con tôi với!" Mai lao đến sụp quỳ dưới chân Thầy Minh Trí, khóc nức nở. "Bé Bơ còn quá nhỏ! Nó không biết gì cả! Đêm qua nó bảo các chú đang bò vào cổ nó..."
Thầy Minh Trí đỡ Mai đứng dậy, thở dài lắc đầu: "Nhân quả do con người gây ra, chỉ có con người mới giải tỏa được.
Bốn oan hồn đó không muốn hại đứa trẻ, bằng chứng là đêm qua họ đã trò chuyện với nó. Người họ muốn lấy mạng... chính là người đã tự tay xé lá bùa niêm phong!"
Vị sư già quay sang nhìn Hoàng: "Thiện nam, nếu con muốn cứu gia đình mình, con phải trong vòng ba ngày — trước khi kỳ trăng tròn kết thúc — tìm lại được bốn cái đầu của họ đang bị chôn giấu đâu đó trong căn biệt thự.
Chỉ khi phần đầu và phần hồn của họ được quy tụ, làm lễ sám hối cầu siêu thì cơn hận thù gần một thế kỷ mới có thể nguôi ngoai. Bằng không... khi tiếng chuông đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm thứ ba, bốn thực thể đó sẽ lấy đầu của cả ba người trong nhà con để hoàn tất thế trận 'Tứ Hướng Tuyệt Mệnh'."
Trở về từ ngôi chùa, Hoàng gửi Mai và bé Bơ ở tạm một khách sạn gần trung tâm. Một mình anh, cầm theo chiếc đèn pin công suất lớn, chiếc búa đục gạch và cuốn tài liệu lịch sử do Thầy Minh Trí cung cấp, quay trở lại căn biệt thự cổ.
Bầu trời giữa trưa nhưng không gian bên trong căn nhà vẫn u tối, lạnh lẽo như một hang đá âm u. Mùi vôi mốc pha lẫn mùi huyết trần nồng nặc hơn ban đêm. Hoàng bước qua khoảng sân rộng, tiếng đế giày bảo hộ chạm vào nền gạch vang lên từng hồi Lộp bộp cô quạnh.
Anh bắt đầu cuộc truy vết tâm linh và kiến trúc theo những gợi ý trong sơ đồ cổ. Theo tư duy của người dựng thế trận phong thủy đen thời Pháp thuộc, bốn hũ tro đại diện cho "Thân", còn bốn chiếc đầu đại diện cho "Thủ". Thân chôn dưới đất (Tâm Âm), thì Thủ phải được cất giấu ở nơi cao nhất hoặc trung tâm nhất của căn nhà (Tâm Dương) để tạo thành trục "Âm Dương Khóa Hồn".
Nơi cao nhất của căn biệt thự chính là căn phòng kho nhỏ nằm trên tầng áp mái — một không gian rộng chưa đầy mười mét vuông, bị bỏ hoang nhiều thập kỷ với những cánh cửa gỗ vòm bị đinh đóng chặt.
Hoàng trèo lên chiếc cầu thang gỗ xoắn ốc kêu két két theo từng bước chân. Càng lên cao, không khí càng trở nên đặc quánh và khó thở. Khi bước tới trước cánh cửa phòng áp mái, anh nhận ra trên khung cửa gỗ có khắc chìm bốn ký tự chữ Hán cổ đã bị rêu phong phủ kín.
Hoàng giơ búa, dồn sức đập mạnh vào ổ khóa hoen gỉ.
RẮC! BẬT!
Cánh cửa áp mái mở ra. Một luồng bụi mù mạt cùng mùi tàn hương cổ xưa xộc thẳng vào mũi anh.
Khác với sự hoang tàn của các gian phòng bên dưới, gian phòng áp mái này hoàn toàn không có cửa sổ. Giữa phòng đặt một chiếc bàn thờ bằng gỗ mảng đen tuyền, xung quanh dán đầy những dải vải đay màu trắng — màu vải tang thời xưa.
Trên bàn thờ, bốn chiếc hộp gỗ hình vuông có kích thước bằng một đầu người đang nằm xếp thành hàng ngang. Mỗi chiếc hộp đều được khóa bằng một khóa đồng hình lưỡi liềm.
Hoàng bước lại gần, hai tay run rẩy chạm vào chiếc hộp gỗ thứ nhất. Lớp bụi dày trên nắp hộp bị phủi đi, lộ ra bốn chữ khắc sâu vào thân gỗ: Mệnh Định Tứ Phương.
Bất ngờ, từ bên trong bốn chiếc hộp gỗ... vang lên những tiếng Cộc! Cộc! Cộc! như có thứ gì đó bên trong đang dùng trán đập mạnh vào thành hộp!
"Các người... các người ở trong này sao?" Hoàng thốt lên, giọng lạc đi.
Gió từ đâu bỗng nhiên thổi tung cánh cửa áp mái. Từ phía dưới tầng trệt, tiếng bước chân kéo lê sột soạt dồn dập vang lên.
Bốn bóng đen không đầu đang bò ngược lên chiếc cầu thang xoắn ốc! Tiếng xương khớp gãy gập Rắc... rắc... ngày càng tiến lại gần gian phòng áp mái. Cùng lúc đó, chiếc đồng hồ quả lắc ở tầng trệt lại cất tiếng đánh: Boong... Boong... Boong... — Tiếng đánh của đêm thứ hai!
Thời gian của Hoàng không còn nhiều. Anh không tìm thấy chìa khóa mở bốn chiếc hộp đồng. Trong sự đường cùng, Hoàng quyết định ôm cả bốn chiếc hộp gỗ nặng trịch vào lòng, dùng hết sức bình sinh lao ra khỏi phòng áp mái, chạy xộc xuống cầu thang.
Ngay tại khúc ngoặt tầng hai, một bóng đen cao lớn không đầu đã đứng sừng sững chặn ngang lối đi. Phần cổ đứt đoạn của thực thể ấy giơ cao hai bàn tay gầy guộc với móng tay đen trút thẳng vào ngực Hoàng!
"Tránh ra!" Hoàng gào lên, anh không lùi lại mà dùng chính góc cạnh của chiếc hộp gỗ đập mạnh vào thực thể đó.
Một luồng điện lạnh ngắt xộc thẳng vào cơ thể Hoàng khiến toàn thân anh tê dại, ngã văng xuống những bậc thang gỗ. Anh lăn nhiều vòng xuống tận sảnh tầng trệt, bốn chiếc hộp gỗ văng tung tóe trên sàn gạch. Một trong bốn chiếc hộp bị chấn động mạnh, nắp hộp bật tung ra.
Từ trong chiếc hộp gỗ vỡ... một chiếc đầu người đã khô quắt, làn da đen sẫm như da thuộc, tóc dài xõa bưởi ôm trọn lấy hộp lâu lăn ra sàn nhà. Đôi mắt của chiếc đầu lâu đó vẫn còn nguyên màng đục, đang mở to trố mắt nhìn thẳng vào mắt Hoàng!
Từ trong khuôn miệng khô khốc của chiếc đầu lâu ấy, một âm thanh vang lên, không phải tiếng rên rỉ giận giữ, mà là một lời thì thầm đau đớn găm thẳng vào tâm trí anh:
"Giúp... chúng... tôi... giải... thoát... Chúng... tôi... lạnh... lắm..."
Hoàng sững người. Nhìn kỹ khuôn mặt khô quắt của chiếc đầu lâu, anh nhận ra đó chỉ là một thanh niên mới chừng mười tám, hai mươi tuổi — nạn nhân tội nghiệp của sự tham lam và tàn bạo của con người thời trước. Họ không phải là những con ma ác độc muốn hại người, họ chỉ là những oan hồn bị giam cầm, bị hành hạ suốt gần một thế kỷ trong sự cô đơn và đau đớn.
Sự sợ hãi trong lòng Hoàng bỗng nhiên biến mất, nhường chỗ cho một niềm xót xa và hối hận sâu sắc. Anh quỳ gối trên sàn nhà, dùng hai tay cẩn thận ôm lấy chiếc đầu lâu khô quắt ấy vào lòng, rồi gom ba chiếc hộp gỗ còn lại.
"Tôi xin lỗi..." Hoàng bật khóc, giọt nước mắt hối hận rơi xuống chiếc đầu lâu khô ráp. "Tôi đã sai khi coi thường các anh... Tôi hứa sẽ đưa các anh về lại với đất mẹ, giúp các anh tìm lại sự bình yên!"
Ngay khi giọt nước mắt của Hoàng chạm vào chiếc đầu lâu, ba bóng đen không đầu đang lao xuống từ cầu thang đột ngột khựng lại. Những bàn tay gầy guộc giơ ra không trung khẽ run rẩy, rồi chậm rãi hạ xuống.
Đêm thứ ba — đêm trăng tròn nhất trong tháng.
Khác với sự hỗn loạn của những đêm trước, gian phòng khách căn biệt thự cổ lúc này được thắp sáng bởi hàng trăm ngọn nến màu vàng dịu nhẹ. Mùi hương trầm thơm ngát tỏa khắp không gian, xua tan hoàn toàn mùi vôi mốc và mùi tanh hôi độc hại.
Thầy Minh Trí cùng bốn vị đại đức khác đang ngồi xếp bằng ở trung tâm gian phòng, cất tiếng tụng kinh Bát Nhã trầm hùng, vang vọng.
Ở phía trước bàn thờ tạm, bốn chiếc đầu lâu đã được lau rửa sạch sẽ, đặt cẩn thận trên bốn tấm vải lụa vàng. Phía dưới mỗi chiếc đầu lâu là một hình nhân bằng rơm được bện khéo léo, khoác những bộ áo đợt mới trắng tinh — đại diện cho thân xác mới mà gia đình Hoàng chuẩn bị để thay thế cho phần tro cốt đã mất.
Hoàng, Mai và bé Bơ quỳ ở phía sau, chắp tay thành kính. Hoàng trực tiếp dâng hương, dập đầu ba cái trước bốn hình nhân rơm:
"Uẩn oan gần một thế kỷ qua, hôm nay gia đình con xin thay mặt cho những người đi trước, dâng lời sám hối chân thành nhất. Mong các vị đại xá cho sự vô minh của con, nhận lấy thân xác mới này mà buông bỏ mọi hận thù, theo tiếng kinh Phật mà tìm đường về cõi bình an."
Tiếng chuông chùa nhỏ Keng... Keng... vang lên hòa cùng tiếng tụng kinh dồn dập.
Trong làn khói hương nghi ngút, một kỳ tích tâm linh đã xảy ra. Bốn bóng đen không đầu từ bốn góc tường chậm rãi tiến lại gần bàn thờ. Lần này, họ không còn bò quằn quại hay rên rỉ đau đớn.
Bóng hình của họ dần trở nên minh bạch, hiện rõ là bốn người thanh niên trẻ tuổi mặc áo dài trắng thanh khiết. Từ phần cổ của họ, ánh sáng vàng dịu nhẹ tỏa ra, kết nối hoàn hảo với bốn chiếc đầu lâu trên bàn thờ.
Bốn thanh niên quay lại nhìn gia đình Hoàng. Họ không còn vẻ hoang dại, mà gương mặt hiện lên nụ cười thanh thản, nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn năm. Cả bốn người cùng chắp tay cúi đầu chào Thầy Minh Trí và gia đình Hoàng, rồi biến mất dần vào làn khói hương bay thẳng lên không trung.
Ngay khoảnh khắc ấy, chiếc đồng hồ quả lắc ở gian chính phát ra một tiếng Rắc nhẹ rồi dừng hẳn kim giây ở số mười hai. Luồng không khí băng giá, nặng nề trong căn nhà hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho làn gió đêm thu ấm áp luồn qua ô cửa sổ.
Bé Bơ nhẹ nhàng buông tay khỏi cổ mẹ, tươi cười chỉ tay lên trần nhà: "Mẹ ơi, các chú đi chơi rồi. Các chú bảo cảm ơn bố vì đã làm nhà mới cho các chú."
Mai ôm chầm lấy con gái, khóc trong sự nhẹ nhõm tột cùng. Hoàng đứng dậy, ngước nhìn căn biệt thự cổ lần cuối. Anh quyết định sẽ không đập phá hay xây mới ngôi nhà này theo phong cách hiện đại nữa, mà sẽ giữ nguyên kiến trúc ban đầu, biến nơi đây thành một gian thờ tự và trung tâm từ thiện — nơi lưu giữ sự tưởng nhớ và lòng tôn trọng đối với những giá trị tâm linh và lịch sử.
Ngôi nhà cổ từ đó không còn tiếng đập cửa đêm khuya, không còn những bóng đen bò trên tường gạch. Ranh giới giữa cõi âm và cõi dương cuối cùng cũng tìm lại được sự cân bằng vốn có, dưới ánh trăng dịu dàng chiếu sáng khắp khoảng sân rợp bóng cây dạ hương.