
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Tiếng sấm vang rền trong tâm thức của Thẩm Dao dần tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng chim chóc líu lo trên rặng tre và mùi ẩm mốc xen lẫn hương đất sau mưa. Khi nàng cố mở đôi mắt nặng trĩu của mình ra, đập vào mắt không phải là những ống nghiệm thủy tinh hay ánh đèn led trắng của phòng thí nghiệm hiện đại, mà là một trần nhà lợp bằng rơm rạ mục nát, vài tia nắng vàng hanh hao lọt qua khe hở chiếu thẳng xuống nền đất nện công vênh.
"Khục... khục..."
Một tràng ho khan xé lòng từ phía góc phòng truyền đến. Thẩm Dao giật mình bật dậy, đầu nàng đau như búa bổ khi ký ức của cơ thể này bắt đầu dung hợp. Nàng đã trùng sinh vào thân xác của một cô gái mười sáu tuổi trùng tên trùng họ tại một ngôi làng nghèo khó ven kinh thành.
Nguyên chủ là một cô nhi tội nghiệp, cha mẹ đều mất sớm trong một trận lụt lớn, chỉ còn lại một người bà ngoại ngoài sáu mươi tuổi, đôi mắt đã lòa vì khóc thương con, quanh năm suốt tháng sống phụ thuộc vào việc hái lượm thảo dược thô sơ mang ra chợ huyện đổi gạo. Hôm qua, nguyên chủ vì quá kiệt sức khi lội suối hái thuốc dưới trời mưa lạnh nên đã nhiễm phong hàn rồi lặng lẽ ra đi trong đêm.
"Dao Nhi... Dao Nhi của bà... con tỉnh rồi sao?"
Một bàn tay gầy gộc, chằng chịt những vết chai sần và đầy vết xước do gai cào run rẩy vươn ra trong không trung. Bà ngoại của nàng, cụ bà Lâm thị, đang lầm lũi chống một cây gậy tre rách nát bò từ chiếc giường đất bên kia sang. Đôi mắt bà mờ đục, không có tiêu cự, nhưng khuôn mặt đầy nếp nhăn thời gian lại tràn ngập sự lo lắng, sợ hãi tột cùng khi thấy cháu gái nằm im quá lâu.
Thẩm Dao nhìn cụ bà trước mắt, một dòng cảm xúc ấm áp và xót xa từ sâu trong linh hồn nguyên chủ trào dâng, khiến nước mắt nàng tự nhiên lăn dài. Kiếp trước, nàng là một kẻ cô độc, quanh năm chỉ biết làm bạn với những chai lọ hương liệu lạnh ngắt, chưa từng biết thế nào là tình thân gia đình.
Giờ đây, nhìn người bà mù lòa gầy gộc này, nàng thầm tự nhủ với lòng mình rằng ông trời đã cho nàng một cơ hội sống lại, nàng tuyệt đối phải dùng đôi bàn tay này để nuôi sống bà, cho bà một cuộc sống hiển vinh nhất.
"Bà ngoại, con đây, con không sao cả." Thẩm Dao lao đến ôm lấy thân hình nhỏ thỏm của Lâm thị. Mùi hương trên người bà rất đặc trưng, đó là mùi của ngải cứu khô, mùi khói củi rơm rạ và mùi của sự tảo tần.
Nàng khẽ đỡ bà ngồi xuống phản gỗ, ánh mắt liếc nhìn chiếc hũ gạo trong góc nhà đã trống rỗng từ bao giờ. Trên chiếc bàn mây gãy chân chỉ còn sót lại một rổ nhỏ đựng vài nhánh xuyên khung, sài hồ và bạch chỉ vừa mới hái, đều là những loại thảo dược rẻ tiền, chất lượng kém bị dập nát do dầm mưa.
Là một hương sư thiên tài của thế kỷ hai mươi mốt, người có khứu giác nhạy cảm gấp trăm lần người bình thường và am hiểu sâu sắc về dược tính của các loài thực vật, Thẩm Dao biết rõ những nhánh cỏ dại này nếu chỉ đem sắc nước uống như người cổ đại vẫn làm thì chỉ có thể thu được một phần mười công hiệu, lại cực kỳ đắng và khó uống.
"Bà ngoại, người nghỉ ngơi đi, hôm nay để con lo liệu." Thẩm Dao dứt khoát đứng dậy. Nàng mang số thảo dược ít ỏi kia ra giếng nước sau nhà rửa sạch. Thay vì mang đi sắc thuốc, nàng dùng một chiếc chày đá giã nát chúng, ép lấy nước cốt đậm đặc, sau đó trộn cùng một ít sáp ong rừng sấy khô mà nguyên chủ nhặt được trước đó trên núi.
Nàng nhẹ nhàng đun nóng hỗn hợp trên bếp củi, dùng một chiếc ống tre nhỏ tự chế để chưng cất hãm lấy phần tinh dầu tinh túy nhất.
Chỉ sau một canh giờ, gian nhà tranh rách nát vốn nồng nặc mùi ẩm mốc bỗng chốc được bao phủ bởi một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ vô cùng. Đó không phải là mùi thuốc bắc nồng nặc khiến người ta buồn nôn, mà là một làn hương mang theo sự tươi mát của núi rừng, thoang thoảng vị ngọt ngào của bạch chỉ và cái ấm áp, thông thoáng của xuyên khung. Lâm thị ngồi trên giường, khứu giác vốn bị nghẹt do phong hàn bỗng chốc trở nên thông suốt, tinh thần bà tỉnh táo hẳn ra, cơn ho khan cũng dịu đi rõ rệt.
"Dao Nhi... đây là mùi hương gì vậy? Sao bà ngửi vào lại thấy lồng ngực nhẹ nhõm thế này?" Lâm thị kinh ngạc hỏi.
"Đây là Hương Cứu Giải Cảm do con tự chế." Thẩm Dao mỉm cười. Nàng đổ hỗn hợp sáp hương đã đông đặc vào trong những chiếc túi vải xô nhỏ có sẵn trong nhà. Khi mang theo túi hương này bên mình, hơi ấm cơ thể sẽ kích thích các phân tử tinh dầu bay hơi chậm, thẩm thấu qua đường hô hấp vào thẳng kinh lạc, giúp phát tán phong hàn, định thần và giảm đau đầu hiệu quả mà không cần uống một giọt thuốc đắng nào.
Thẩm Dao biết, cơ hội đổi đời của hai bà cháu chính là đây. Nàng gom hết năm chiếc túi hương tự chế vào giỏ, nói khéo với bà ngoại rồi rảo bước đi bộ năm cây số đường đất ra chợ huyện.
Chợ huyện hôm nay đông đúc người qua kẻ lại, tiếng rao bán vang lên rộn rã. Thẩm Dao chọn một góc nhỏ sạch sẽ dưới gốc cây đa cổ thụ, lấy một chiếc khăn vải sạch trải ra, đặt năm chiếc túi hương lên trên. Nàng không rao bán ầm ĩ như những tiểu thương khác, mà lặng lẽ lấy một ít sáp hương còn thừa đốt lên trong một chiếc đĩa gốm nhỏ. Làn khói hương thanh khiết nhanh chóng lan tỏa theo chiều gió, lướt qua mũi của những người qua đường.
Giữa cái chợ huyện đầy mùi cá tôm, mùi mồ hôi và bụi bặm, làn hương quý phái, thanh tao của Thẩm Dao nổi bật lên như một dòng suối mát. Ngay lập tức, một chiếc xe ngựa xa hoa, chạm khắc tinh xảo dừng lại ngay trước sạp hàng nhỏ của nàng. Rèm xe vén lên, một vị phu nhân mặc gấm vóc lụa là, khuôn mặt mệt mỏi đầy vẻ u sầu bước xuống, theo sau là hai tì nữ hầu hạ.
"Mùi hương này là từ đâu ra? Sao ta ngửi vào lại thấy chứng đau đầu kinh niên suốt mấy ngày qua bỗng chốc tiêu tán?" Vị phu nhân lên tiếng hỏi, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Dao.
Thẩm Dao điềm tĩnh đứng dậy, cúi đầu chào một cách chuẩn mực: "Thưa phu nhân, đây là Túi Hương Thần Diệu do dân nữ tự tay điều chế. Nó không chỉ đơn thuần là hương thơm, mà là sự kết hợp giữa đông y trị liệu và thuật định thần.
Phu nhân sắc mặt nhợt nhạt, dưới mắt có quầng thâm, chắc chắn là do lo nghĩ quá độ dẫn đến khí huyết ứ trệ, đêm ngủ hay mơ màng, giật mình tỉnh giấc. Nếu mang túi hương này bên mình, trong vòng ba ngày, giấc ngủ của phu nhân sẽ an lành, tinh thần sảng khoái."
Vị phu nhân chấn động thực sự, những lời cô gái nghèo này nói hoàn toàn chính xác với tình trạng bệnh tật của bà ta, dù bà ta chưa hề hé môi nửa lời. Bà ta lập tức mua hết cả năm chiếc túi hương với giá một lượng bạc một chiếc một số tiền khổng lồ đối với một người dân nghèo ở làng quê.
Cầm năm lượng bạc trong tay, Thẩm Dao mỉm cười hạnh phúc. Nàng nhanh chóng mua gạo ngon, thịt heo béo và một số loại thảo dược quý hiếm hơn ở tiệm thuốc như nhân sâm hoang dã, hoa cúc xu xi và bột ngọc trai để chuẩn bị cho kế hoạch kinh doanh lớn tiếp theo. Đôi tay trắng của nàng, từ hôm nay, sẽ tự mình viết lại thiên mệnh cho hai bà cháu.