Sau ngày đầu tiên thắng lớn ở chợ huyện, danh tiếng về "Túi Hương Thần Diệu" của Thẩm Dao bắt đầu âm thầm lan truyền trong giới phu nhân quý tộc ở huyện lỵ. Thẩm Dao không vội vã mở rộng quy mô, nàng dùng số tiền kiếm được để sửa sang lại gian nhà tranh cho bà ngoại, mua thêm quần áo ấm và thức ăn bổ dưỡng để bồi bổ cơ thể cho cụ bà Lâm thị. Sức khỏe của bà ngày một tiến triển tốt, sắc mặt hồng hào, tiếng ho cũng biến mất hoàn toàn nhờ những bài thuốc trị liệu khứu giác của cháu gái.
Với số thảo dược cao cấp mới mua về, Thẩm Dao bắt đầu chế tạo dòng sản phẩm thứ hai: Son Môi Y Học Dưỡng Nhan. Nàng dùng nước cốt của hoa hồng mọc hoang trên núi để lấy màu đỏ tự nhiên, kết hợp với sáp ong tinh luyện, dầu hạnh nhân và bột bạch chỉ nghiền siêu mịn.
Loại son môi này không chỉ có màu sắc đỏ mọng, tự nhiên như cánh hoa đào ban mai, mà còn có công dụng dưỡng ẩm tuyệt đối cho bờ môi, chữa lành các vết nứt nẻ chảy máu do thời tiết hanh khô của mùa thu và tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ của thảo mộc.
Nàng quyết định thuê một gian cửa hàng nhỏ nằm ngay trên con phố sầm uất nhất của huyện thành, đặt tên là "Bách Hương Y Quán". Ngày khai trương, Thẩm Dao không dùng pháo nổ ầm ĩ, nàng đặt bốn chiếc lư hương lớn ở bốn góc cửa hàng, liên tục đốt một loại hương liệu đặc biệt do nàng điều chế mang tên "Thanh Tâm Tán". Mùi hương này có khả năng làm dịu đi sự bực bội, mệt mỏi của người đi đường, khiến bất kỳ ai đi ngang qua cũng vô thức dừng chân bước vào quán.
Giữa lúc cửa hàng đang tấp nập các thiên kim tiểu thư và phu nhân đến xếp hàng mua son môi và túi hương, một nhóm người mặc y phục đen, khí thế lạnh lùng bỗng chốc xuất hiện, tách đám đông ra làm đôi. Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, mặc một bộ trường bào màu xanh đen đơn giản nhưng chất liệu vải lại là loại gấm tơ tằm thượng hạng của tiến cống hoàng thất.
Hắn đeo một chiếc mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt bên phải, lộ ra nửa khuôn mặt bên trái với những đường nét góc cạnh như tạc, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, tỏa ra một tầng áp lực bức người khiến nhiệt độ trong quán bỗng chốc giảm xuống điểm đóng băng.
Người đàn ông này chính là Tiêu Duệ — đương kim Nhiếp chính vương của triều đình, người nắm giữ binh quyền tối cao nhưng đang ẩn danh vi hành để điều tra một vụ án buôn lậu hương độc từ biên thùy vào kinh thành nhằm ám hại hoàng thất.
"Ai là chưởng quầy ở đây?" Giọng nói của Tiêu Duệ trầm thấp, uy nghiêm, mang theo nội lực thâm hậu khiến các phu nhân nhút nhát xung quanh sợ hãi vội vàng lùi ra ngoài cửa.
Thẩm Dao điềm tĩnh bước ra từ sau quầy thuốc. Nàng mặc một bộ váy vải thô màu xanh nhạt, mái tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, nhưng thần thái tự tin, đôi mắt trong vắt không chút gợn sóng của nàng đối diện thẳng với ánh mắt giết người của Tiêu Duệ, không hề có lấy một chút hoảng sợ, quỳ lạy như những người dân thường khác.
"Dân nữ Thẩm Dao, chính là chủ của y quán này. Không biết vị công tử này đến đây là để mua hương dưỡng nhan hay là để xem bệnh?" Thẩm Dao nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng khánh ngọc va vào nhau.
Tiêu Duệ nheo mắt nhìn nữ tử mảnh khảnh trước mặt, trong lòng khẽ dâng lên một tia kinh ngạc. Những kẻ đối diện với sát khí của hắn, ngay cả các tướng sĩ chiến trường còn phải kiêng dè, vậy mà một cô gái làng quê lại có thể đứng vững vàng, thản nhiên nói chuyện với hắn.
Hắn không nói hai lời, từ trong ống tay áo vứt ra một chiếc túi hương màu tím đậm của Thẩm Dao lên bàn gỗ, lạnh lùng gằn từng chữ: "Bách Hương Y Quán? Trẫm... ta thấy đây là một hang ổ gieo rắc độc dược thì đúng hơn.
Trong túi hương này của ngươi có chứa chất gây nghiện và độc tố mãn tính, khiến người ngửi vào lâu ngày sẽ b_ị tổn hại đại não, thần trí điên cuồng. Ngươi có tội biết không?"
"Láo xược!" Thuộc hạ thân tín của Tiêu Duệ là Ám vệ thủ lĩnh cấm vệ quân lập tức tuốt kiếm, lưỡi đao sắc lạnh chĩa thẳng vào cổ Thẩm Dao.
Cả y quán một trận kinh hoàng, bầu không khí căng thẳng đến mức ngột ngạt. Thẩm Dao nhìn lưỡi kiếm trước cổ mình, khẽ mỉm cười một cách mỉa mai. Nàng bước lên một bước, dùng ngón tay thon dài gạt nhẹ mũi kiếm ra, rồi cầm chiếc túi hương lên, đưa sát vào mũi ngửi một cái, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Duệ đầy thách thức.
"Vị công tử này, xem ra khứu giác của người và thuộc hạ của người có vấn đề lớn rồi." Thẩm Dao dõng dạc nói. "Trong túi hương này của dân nữ sử dụng bạch chỉ, xuyên khung, hoắc hương và một lượng cực nhỏ nhựa cây bồ đề tinh luyện.
Đây hoàn toàn là những vị thuốc nam có tính năng hành khí, hoạt huyết, thông khiếu. Người nói trong này có độc tố? Vậy xin hỏi công tử, ba ngày qua, vùng thái dương bên phải của người luôn b_ị những cơn đau nhói như kim châm hành hạ vào giờ Ngọ, lồng ngực luôn cảm thấy u uất, khí huyết đảo lộn, đúng không?"
Tiêu Duệ chấn động thực sự dưới lớp mặt nạ bạc. Căn bệnh đau đầu giờ Ngọ này là do hắn bị trúng nội thương khi dẹp loạn ở biên cương một năm trước, các thái y trong cung đều nói do kinh mạch bị tổn thương, chỉ có thể dùng châm cứu áp chế tạm thời. Tại sao một nữ tử nông thôn chưa từng bắt mạch cho hắn lại có thể nói chính xác thời gian và triệu chứng phát bệnh của hắn đến như vậy?
"Ngươi... làm sao ngươi biết?" Tiêu Duệ nheo mắt, sát khí quanh người bớt đi một phần, nhưng sự nghi kị lại tăng lên gấp bội. Hắn nghi ngờ nàng đã lén điều tra hành tung của hắn từ trước.
"Dân nữ không cần điều tra, mùi hương trên người công tử đã tự tố cáo tất cả." Thẩm Dao thản nhiên chỉ tay vào vạt áo của hắn. "Công tử tuy dùng hương trầm loại tốt để che giấu, nhưng khứu giác của dân nữ vẫn ngửi thấy mùi của 'Tục Đoạn Đan' — loại thuốc chuyên dùng cho người bị nội thương nặng. Thuốc này có tính nóng, khi công tử uống vào gặp thời tiết hanh khô của mùa thu sẽ làm hỏa khí bốc lên đầu, dẫn đến kinh mạch thái dương bị nghẽn, gây ra đau đầu dữ dội vào giờ Ngọ khi dương khí thịnh nhất. Chiếc túi hương này của dân nữ, thực chất chính là liều thuốc cứu mạng cho cơn đau đầu của người, chứ không phải độc dược!"
Nói rồi, Thẩm Dao lấy chiếc túi hương tím, dứt khoát rút sợi dây buộc ra, đổ toàn bộ bột hương bên trong vào một chén nước trà nóng trên bàn. Một làn khói trắng bốc lên, tỏa ra một mùi hương dịu mát, thanh khiết tột cùng, xộc thẳng vào mũi Tiêu Duệ.
Tiêu Duệ vô thức hít vào một hơi sâu. Ngay lập tức, cảm giác đau nhức, căng thẳng như dây đàn bên vùng thái dương bên phải của hắn bỗng chốc dịu đi một nửa, lồng ngực đang u uất bỗng trở nên thông thoáng, thoải mái đến mức hắn muốn thốt lên một tiếng sảng khoái. Hắn đứng ngây người nhìn chén trà, rồi nhìn nữ tử đứng trước mặt, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh một cảm giác phức tạp: nữ nhân này, hoặc là một thiên tài y học hiếm có, hoặc là một yêu nữ vô cùng nguy hiểm.