
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Không gian phòng hồi sức cấp cứu đặc biệt của bệnh viện tư nhân Thẩm Thị nằm biệt lập trên đỉnh ngọn đồi phía Tây thành phố tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng giọt dung dịch y tế nhỏ đều đặn bên trong ống truyền: bép, bép. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa quyện với mùi trầm hương đắt giá phảng phất từ chiếc lư đồng cổ đặt ở góc phòng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nửa như sự sống đang được níu giữ bằng những rọng máy móc triệu đô, nửa như mùi của sự chết chóc đang cận kề.
Trên chiếc giường bệnh king-size bọc nệm tơ tằm trắng muốt, lão chủ tịch Thẩm Đoan đang nằm bất động. Gương mặt từng một thời làm mưa làm gió trên thương trường, khiến bao đối thủ phải khuynh gia bại sản, giờ đây gầy rộc, làn da xám xịt như tro tàn, chi chít những vết đồi mồi của tuổi tác. Đôi mắt già nua, đục ngầu của lão thỉnh thoảng khẽ giật mạnh mỗi khi những nhịp tim hiển thị trên màn hình máy đo điện tâm đồ dao động bất thường.
Đứng xung quanh chiếc giường bệnh, ngăn cách bởi một tấm kính cường lực một chiều dày mười phân, là những người thừa kế mang dòng máu họ Thẩm. Họ mặc những bộ trang phục dạ phục màu đen thẫm sang trọng, nhưng ánh mắt nhìn vào thân ảnh già nua đang hấp hối kia không hề có một chút xót thương hay lo lắng của tình thâm cốt nhục. Đối với bọn họ, cái chết của Thẩm Đoan chỉ là một tín hiệu, một tiếng súng khơi mào cho cuộc đi săn vương quyền mà tất cả đã chuẩn bị từ hàng thập kỷ qua.
Thẩm Kiêu — đứa con trai trưởng của dòng họ Thẩm, người đang tạm thời điều hành hội đồng quản trị của Thẩm Thị — đứng ở vị trí trung tâm, hai tay đan chặt phía sau lưng, bờ vai rộng lớn vững chãi ẩn sau lớp áo vest thủ công đắt giá. Gương mặt hắn góc cạnh, mang đậm nét độc đoán và tàn nhẫn giống hệt cha mình năm xưa. Thẩm Kiêu khẽ đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt sắc lẹm như dao quét qua hai người em đang đứng cách đó không xa. Hắn thừa biết, bản di chúc gốc của Thẩm Đoan hiện đang được cất giữ trong két sắt bảo mật tối cao của ngân hàng Thụy Sĩ, và nội dung của nó chính là chiếc chìa khóa quyết định số phận của cả đế chế này.
"Anh cả, bố đã hôn mê ba ngày rồi, luật sư trưởng của tập đoàn vẫn chưa xuất hiện. Liệu có phải anh đã dùng quyền lực của mình để 'trì hoãn' việc công bố di chúc hay không?" Thẩm Dao — cô con gái thứ hai của nhà họ Thẩm — chậm rãi bước lên một bước, tiếng giày cao gót nhọn hoắt nện xuống sàn gạch men phát ra những âm thanh cộc, cộc khô khốc đầy khiêu khích.
Thẩm Dao tối nay diện một chiếc váy dạ hội ôm sát màu đen, vạt váy xẻ cao để lộ đôi chân thon dài quyến rũ. Gương mặt cô được trang điểm sắc sảo, bờ môi đỏ thẫm mỉm cười nhưng đáy mắt lại lạnh lùng, chứa đựng những âm mưu thâm độc không hề thua kém người anh trai trưởng của mình. Cô nắm trong tay toàn bộ mảng truyền thông và hệ thống bán lẻ của tập đoàn, là kẻ đứng sau những chiến dịch bôi nhọ giá cổ phiếu của các công ty con thuộc quyền quản lý của Thẩm Kiêu trong suốt sáu tháng qua.
Thẩm Kiêu khẽ quay đầu lại, nửa khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối của phòng bệnh, tạo nên một cảm giác áp bách tâm linh vô cùng nặng nề. Hắn cười khẩy, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền vang lên phá vỡ sự im lặng: "Dao Dao, em quá nôn nóng rồi đấy. Bố vẫn còn thở, máy trợ tim vẫn đang chạy. Việc em nhắc đến di chúc vào thời điểm này không phải là quá bất hiếu sao? Hay là, số nợ mười hai triệu đô từ các sòng bạc tại Ma Cao của chồng em đã đến hạn phải trả, khiến em không thể kiên nhẫn thêm được nữa?"
Sắc mặt Thẩm Dao lập tức biến đổi, nụ cười trên môi cô cứng đờ lại. Thông tin về khoản nợ của chồng cô vốn được bảo mật tuyệt đối, việc Thẩm Kiêu nắm rõ đến từng con số chứng tỏ hệ thống gián điệp của hắn đã cài cắm sâu vào tận phòng ngủ của cô. Cô nghiến răng, định lên tiếng phản pháo thì một tiếng cười khẽ, mang theo sự tự giễu và lười biếng vang lên từ góc tối của căn phòng.
Đó là Thẩm Hàn — đứa con trai út, đứa con duy nhất bị coi là "phế vật" và bị ruồng rẫy khỏi gia tộc họ Thẩm kể từ năm mười tuổi, sau cái chết bí ẩn của mẹ mình. Thẩm Hàn ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa da ở góc phòng, một chân vắt chéo thong thả. Hắn mặc một chiếc áo khoác denim rách rưới, hoàn toàn lệch tông với sự sang trọng, giả tạo của buổi tiệc tối thượng lưu xung quanh. Gương mặt Thẩm Hàn vô cùng tuấn tú, thanh tú nhưng mang một vẻ bất cần đời, đôi mắt sáng như sao đêm ẩn sau mái tóc dài lòa xòa trước trán. Hắn đang thong thả gọt một quả táo, tiếng dao sắc bén gọt qua lớp vỏ sột soạt nghe vô cùng rợn người.
"Hai vị người anh người chị kính mến của tôi, nếu muốn cắn xé nhau thì xin mời ra ngoài sảnh lớn. Ở đây là phòng bệnh, tiếng ồn của các người sẽ làm ảnh hưởng đến nhịp tim của bố đấy." Thẩm Hàn không ngẩng đầu, ngón tay hắn khéo léo điều khiển lưỡi dao, vạt vỏ táo dài ngoằn ngoèo rơi xuống đất. "Dù sao thì, trong bản di chúc đó, tôi cũng chỉ là một kẻ đứng ngoài cuộc, không được chia một cắc nào. Các người cứ việc tranh giành, tôi chỉ đến đây để xem kịch hay mà thôi."
Thẩm Kiêu liếc nhìn đứa em út với ánh mắt đầy khinh bỉ. Đối với hắn, Thẩm Hàn chỉ là một kẻ tầm thường, một vết nhơ của gia tộc không đáng để bận tâm. Hắn quay người lại, nhìn chằm chằm vào tấm kính cường lực nhìn vào phòng bệnh. Đúng mười hai giờ đêm, tiếng còi xe cảnh sát đột ngột vang dội từ phía dưới chân đồi bệnh viện, đèn nhấp nháy đỏ xanh xuyên qua cửa kính sát đất hắt lên tường phòng cấp cứu.
Cánh cửa phòng hồi sức bất ngờ bị đẩy mạnh ra, thư ký trưởng của Thẩm Kiêu hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét không còn một giọt máu, ghé sát vào tai hắn thì thầm với giọng run rẩy: "Lục tổng... à không, Thẩm tổng! Cục Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế vừa ký lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản của công ty đóng tàu Thẩm Thị phía Đông. Bọn họ cáo buộc chúng ta hối lộ quan chức và vận chuyển hàng lậu. Luật sư trưởng... ông ta đã bị bắt giữ ngay tại sân bay khi đang cầm bản di chúc gốc!"
Thông tin như một quả bom hạng nặng nổ tung giữa căn phòng. Thẩm Kiêu sững sờ, gọng kính trên mắt suýt chút nữa rơi xuống, bàn tay hắn nắm chặt lấy thành giường bệnh đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Hắn quay phắt sang nhìn Thẩm Dao, thấy cô ta cũng đang dùng ánh mắt kinh ngạc không kém để nhìn mình. Cuộc chiến hào môn vừa mới bắt đầu, phát súng đầu tiên đã nổ ra, nhưng kẻ ra tay không phải là Thẩm Kiêu hay Thẩm Dao, mà là một thế lực bí ẩn giấu mặt đứng từ trong bóng tối, một kẻ đã nắm rõ mọi đường đi nước bước của dòng họ Lục... à không, dòng họ Thẩm từ mười bảy năm trước.
Từ góc tối của căn phòng, Thẩm Hàn chậm rãi đưa miếng táo vừa gọt vào miệng, nhai một cách thong thả. Trên khóe môi cậu nở một nụ cười quỷ mị, lạnh lùng tột cùng. Trò chơi huyết tộc phản phệ, chính thức khai cuộc.