Bầu không khí bên trong phòng hồi sức cấp cứu đặc biệt của bệnh viện tư nhân Thẩm Thị sau tin dữ giống như một hầm băng bị đông cứng. Tiếng còi xe cảnh sát dưới chân đồi vẫn rít lên từng hồi đều đặn, ánh đèn đỏ xanh quét qua khung cửa kính sát đất hắt lên gương mặt tái mét của Thẩm Kiêu những vệt sáng quỷ dị.
Hắn đứng bất động, một tay bám chặt vào thành giường bệnh của lão chủ tịch Thẩm Đoan đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên như những con giun đất bò loang lổ. Việc luật sư trưởng bị bắt ngay tại sân bay cùng bản di chúc gốc là một đòn chí mạng đánh thẳng vào đại cục mà hắn đã dày công sắp đặt suốt năm năm qua. Không có di chúc, cương vị quyền chủ tịch của hắn tại Thẩm Thị chỉ là cái danh vô thực, không thể danh chính ngôn ngữ cai trị các công ty con.
Thẩm Dao đứng bên cạnh, sau vài giây bàng hoàng ban đầu, đôi mắt sắc sảo của cô ta bỗng lóe lên một tia sáng tàn nhẫn của kẻ nhìn thấy cơ hội trong đại nạn. Cô ta chậm rãi bước lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn với người anh cả đang bên bờ vực nổi điên, bờ môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy châm biếm.
Đối với Thẩm Dao, việc Thẩm Kiêu ngã ngựa chính là món quà lớn nhất mà ông trời ban tặng cho cô ta vào đêm nay. Mảng truyền thông và hệ thống bán lẻ do cô ta nắm giữ hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi đòn điều tra kinh tế của cảnh sát, cô ta hoàn toàn có đủ tư cách để đứng ra thu dọn tàn cuộc.
"Anh cả, xem ra chiếc ghế chủ tịch của Thẩm Thị không dễ ngồi như anh nghĩ." Thẩm Dao khoanh hai tay trước ngực, giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng hàng ngàn mũi kim độc chọc thẳng vào lòng tự trọng của Thẩm Kiêu. "Hối lộ quan chức, vận chuyển hàng lậu qua cảng phía Đông...
Những cáo buộc này một khi bị truyền thông của em tung ra vào sáng ngày mai, giá cổ phiếu của các công ty con dưới quyền anh sẽ bốc hơi ít nhất ba mươi phần trăm chỉ trong vòng một giờ mở cửa sàn giao dịch. Đến lúc đó, hội đồng cổ đông chắc chắn sẽ bỏ phiếu bãi nhiệm chức vụ của anh ngay lập tức để bảo vệ lợi ích của tập đoàn."
"Cô im miệng cho tôi!" Thẩm Kiêu quay phắt đầu lại, đôi mắt phượng đỏ ngầu sát khí găm thẳng vào em gái mình. Hắn tiến lên một bước, áp sát Thẩm Dao với khí thế áp đảo của một kẻ quen thói độc tài. "Dao Dao, cô đừng tưởng tôi không biết những chiêu trò bẩn thỉu phía sau lưng cô.
Khoản nợ sòng bạc của chồng cô ở Ma Cao, nếu không có tôi ký lệnh dùng quỹ đen của tập đoàn để bảo lãnh tạm thời, gã ta đã bị chặt ngón tay từ tuần trước rồi. Chúng ta ngồi chung một chiếc thuyền, nếu tôi chìm, cái mảng truyền thông xa xỉ đó của cô cũng sẽ bị kéo xuống đáy sông theo tôi thôi!"
Giữa cuộc rượt đuổi ngôn từ nghẹt thở của hai người con lớn, Thẩm Hàn vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế sofa da ở góc tối. Tiếng dao gọt táo của hắn đã dừng lại. Hắn thong thả dùng đầu ngón tay gẩy gẩy vạt vỏ táo dài ngoằn ngoèo trên sàn nhà, đôi mắt sáng như sao đêm thản nhiên nhìn ngắm màn kịch gia đình tàn nhẫn trước mặt giống như một vị khách vãng lai đang thưởng thức một vở tuồng chèo rẻ tiền.
Sự tồn tại của hắn trong căn phòng này mờ nhạt đến mức nếu không nhìn thấy chiếc áo khoác denim rách rưới kia, người ta sẽ quên mất hắn cũng mang dòng máu họ Thẩm.
"Thẩm tổng, xe của Cục Cảnh sát điều tra đang tiến vào sảnh chính của bệnh viện. Bọn họ muốn gặp ngài để phối hợp điều tra về các hoạt động của cảng Đông." Người thư ký thân cận của Thẩm Kiêu từ bên ngoài chạy xộc vào một lần nữa, giọng nói hoảng hốt rách toạc cả không gian tĩnh mịch.
Thẩm Kiêu cắn chặt răng, hàm răng nghiến chặt nghe ken két. Hắn biết mình không thể trốn tránh, nhưng nếu bước ra khỏi cánh cửa này vào lúc này, hắn sẽ hoàn toàn mất đi thế chủ động trong việc kiểm soát di chúc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thẩm Kiêu quay sang nhìn Thẩm Dao, ánh mắt hắn từ hung bạo chuyển sang một sự tính toán đầy thực dụng của một con cáo già trên thương trường. Hắn biết, lúc này chỉ có liên minh với Thẩm Dao mới giúp hắn giữ được vương quyền trước áp lực từ phía cảnh sát và các cổ đông bên ngoài.
"Dao Dao, một thỏa thuận hợp tác tạm thời." Thẩm Kiêu hạ thấp giọng, thanh âm khàn đặc đầy vẻ thỏa hiệp. "Em dùng toàn bộ tài nguyên truyền thông của em để dập tắt các bài báo tiêu cực về cảng Đông trong vòng hai mươi bốn giờ tới, đánh lạc hướng dư luận sang một vụ bê bối giải trí khác. Đổi lại, sau khi tôi lấy được bản di chúc gốc từ tay luật sư trưởng thông qua các mối quan hệ ngầm, tôi sẽ ký chuyển nhượng toàn bộ mảng bất động sản nghỉ dưỡng phía Nam cho em. Em có hai mươi giây để quyết định trước khi tôi bước xuống sảnh chính gặp cảnh sát."
Thẩm Dao khẽ mím môi, đôi mắt sắc sảo đảo liên tục để cân nhắc thiệt hơn. Sự cám dỗ từ mảng bất động sản phía Nam — con gà đẻ trứng vàng của tập đoàn Thẩm Thị — là quá lớn để cô ta có thể từ chối. Cô ta biết Thẩm Kiêu đang lợi dụng mình, nhưng trên thương trường hào môn này, không có đồng minh vĩnh viễn, chỉ có lợi ích tối cao được viết bằng máu và sự dối trá.
"Thành giao, anh cả." Thẩm Dao vươn bàn tay thon dài, móng tay sơn đỏ thẫm ra trước mặt Thẩm Kiêu. "Nhưng nhớ kỹ, nếu anh nuốt lời, em sẽ là người đầu tiên đẩy anh vào phòng giam của cảnh sát."
Hai bàn tay mang chung dòng máu họ Thẩm nắm chặt lấy nhau, tạo nên một liên minh máu đầy tà ác ngay bên cạnh giường bệnh của người cha đang hấp hối. Thẩm Kiêu chỉnh lại cổ áo vest chỉnh chu, lấy lại vẻ điềm tĩnh, ngạo nghễ thường ngày rồi sải bước rời khỏi phòng cấp cứu để xuống đối mặt với lực lượng cảnh sát. Thẩm Dao lập tức lấy điện thoại ra, điên cuồng gọi điện cho các tổng biên tập của những tờ báo lớn để thực hiện giao dịch của mình.
Không một ai chú ý rằng, ở góc phòng, Thẩm Hàn đã đứng dậy từ lúc nào. Hắn ném quả táo đã gọt dở vào sọt rác, phủi phủi hai bàn tay, ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Thẩm Kiêu và Thẩm Dao đầy vẻ khinh bỉ. Liên minh của họ rất đẹp, nhưng họ không biết rằng, người ký lệnh phong tỏa cảng Đông và kẻ đứng sau cung cấp toàn bộ tài liệu phạm pháp của Thẩm Kiêu cho cảnh sát kinh tế vào chiều nay, chính là đứa em út phế vật mà họ luôn ruồng rẫy.