Căn phòng thẩm vấn số bảy của Cục Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế nằm sâu dưới tầng hầm, hoàn toàn biệt lập với thế giới bên ngoài bởi những bức tường cách âm dày bằng bê tông xám xịt. Ánh sáng duy nhất trong phòng đến từ một chiếc đèn tuýp thả trần, hắt luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo, tàn nhẫn thẳng xuống chiếc bàn sắt đóng chặt vị trí giữa phòng.
Thẩm Kiêu ngồi đối diện với hai điều tra viên cao cấp, gương mặt hắn sau sáu tiếng đồng hồ chịu áp lực thẩm vấn liên tục đã lộ rõ vẻ mệt mỏi, râu quai nón lún phún mọc làm tăng thêm vẻ dữ tợn và thâm trầm. Bộ vest đen đắt giá đã bị nới lỏng cà vạt, nhưng khí chất ngạo nghễ, độc đoán của một trưởng tử nhà hào môn vẫn không hề tiêu giảm.
"Thẩm tổng, tôi khuyên ngài nên hợp tác." Viên điều tra viên chính lật mở một tập hồ sơ dày cộm, tiếng giấy sột soạt vang lên đầy áp lực. "Toàn bộ chứng từ gốc về các chuyến tàu lậu cập cảng Đông từ tháng ba đến nay đều có chữ ký điện tử mã hóa bằng tài khoản cá nhân của ngài.
Luật sư trưởng của ngài đã khai nhận việc cầm bản di chúc ra nước ngoài là để tẩu tán tài sản theo lệnh của ngài. Ngài nghĩ liên minh truyền thông của em gái ngài có thể che bầu trời được bao lâu?"
Thẩm Kiêu khẽ ngửa đầu ra sau ghế, nở một nụ cười lạnh lùng, giọng nói khàn đặc nhưng đầy thách thức: "Các anh chỉ có chữ ký điện tử, thứ đó hoàn toàn có thể bị hacker giả mạo. Luật sư trưởng của tôi có quyền tự do đi lại, việc ông ta cầm tài liệu gì là quyền cá nhân.
Cho đến khi các anh tìm thấy bản di chúc gốc có chữ ký tay và con dấu sống của cha tôi, Thẩm Đoan, thì tất cả những lời buộc tội này đều vô giá trị. Luật sư của tôi đang làm thủ tục bảo lãnh, mười phút nữa tôi sẽ rời khỏi đây."
Đúng lúc đó, cánh cửa sắt của phòng thẩm vấn vang lên một tiếng "cạch" nặng nề rồi mở ra. Nhưng người bước vào không phải là luật sư bào chữa của Thẩm Kiêu, mà là một vị phó cục trưởng, đi kèm phía sau là một bóng người cao ráo trong bộ complet màu xanh navy tinh xảo. Thẩm Kiêu nheo mắt nhìn qua luồng ánh sáng mờ ảo, và khi nhận ra gương mặt thanh tú, lạnh lùng của Thẩm Hàn, đồng tử của hắn lập tức co rút lại vì kinh ngạc.
"Thẩm Hàn? Sao mày lại vào được đây?!" Thẩm Kiêu đứng bật dậy, chiếc ghế sắt nện xuống sàn nhà phát ra tiếng động chói tai.
Thẩm Hàn thong thả bước đến bên bàn thẩm vấn, hắn không thèm nhìn Thẩm Kiêu lấy một cái, mà cúi đầu chào vị phó cục trưởng đầy lịch sự. Hắc Ưng bước lên từ phía sau, đặt một chiếc cặp táp bằng da cá sấu lên bàn, mở khóa và rút ra một tập tài liệu bọc trong túi nylon bảo quản chuyên dụng của cảnh sát.
"Anh cả, tôi đến đây không phải để thăm anh." Thẩm Hàn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, chiếc nhẫn bạc hình chim ưng lấp lánh dưới ánh đèn tuýp. Giọng nói của hắn trầm ấm, đều đặn đến đáng sợ.
"Tôi đến để giao nộp một thứ cho cơ quan điều tra. Đây là bản di chúc thứ hai, hay nói chính xác hơn, là bản di chúc thật duy nhất được bố ký và đóng dấu bảo mật tại văn phòng luật sư quốc tế ba ngày trước khi ông ấy rơi vào hôn mê."
Thẩm Kiêu như bị sét đánh ngang tai, hắn lao về phía trước định giật lấy tập tài liệu nhưng đã bị hai viên cảnh sát giữ chặt lại. "Mày nói láo! Bản di chúc gốc đang ở trong tay luật sư trưởng, tao đã kiểm tra số seri bảo mật!"
"Bản di chúc mà luật sư trưởng của anh cầm chỉ là một cái bẫy bằng giấy do chính bố làm ra để thử lòng tham của anh mà thôi, anh cả." Thẩm Hàn khẽ nhếch môi, đôi mắt sáng như sao đêm nhìn thẳng vào linh hồn đang hoảng loạn của Thẩm Kiêu.
"Bố biết anh lén lút cấu kết với thế lực bên ngoài để buôn lậu qua cảng Đông từ hai năm trước. Trong bản di chúc thật này, bố đã truất quyền thừa kế hoàn toàn của anh và chị hai. Toàn bộ sáu mươi phần trăm cổ phần công ty mẹ Thẩm Thị cùng quyền điều hành tối cao đã được chuyển nhượng sang tên tôi — Thẩm Hàn."
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự xa hoa ở trung tâm thành phố, Thẩm Dao đang điên cuồng đập phá đồ đạc trong phòng khách. Trên màn hình tivi lớn, các kênh tin tức tài chính quốc tế đang đồng loạt đưa tin về bản sao tài liệu phạm pháp của Thẩm Kiêu, kèm theo đó là thông tin mật về khoản nợ khổng lồ của chồng cô ta tại Ma Cao khiến giá cổ phiếu của mảng bán lẻ do cô ta quản lý cắm đầu lao dốc không phanh.
Liên minh dối trá giữa cô ta và Thẩm Kiêu chưa đầy sáu tiếng đồng hồ đã hoàn toàn vỡ vụn trước khi kịp phản đòn. Cô ta nhận ra, kẻ đứng sau giật dây không phải là một đối thủ thương trường nào xa lạ, mà chính là đứa em út phế vật mà cô ta từng khinh rẻ.