Hai giờ sáng, tại khu vực cảng biển phía Đông thành phố — trung tâm logistics sầm uất nhất của tập đoàn Thẩm Thị — không khí tĩnh lặng một cách bất thường. Những chiếc cần cẩu khổng lồ cao hàng chục mét vốn dĩ phải hoạt động hết công suất vào giờ này giờ đây đứng im lìm như những bộ khung xương sắt thép của một con quái vật thời tiền sử dưới màn mưa phùn lạnh buốt. Toàn bộ khu vực kho bãi container rộng hàng ngàn héc-ta đã bị căng dây phong tỏa màu vàng của lực lượng cảnh sát kinh tế, những chiếc xe tuần tra bật đèn chớp nháy liên tục làm sáng lên một góc biển tối tăm, lạnh ngắt.
Một chiếc xe limousine màu đen thẫm, kính dán phim cách nhiệt tối màu chậm rãi dừng lại ở một con đường mòn nằm khuất sau những rặng phiến đá cách cảng khoảng năm trăm mét. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc bộ vest đen, tay cầm chiếc ô che mưa bước xuống, đứng cung kính mở cửa cho người ngồi ở hàng ghế sau. Bước xuống xe không ai khác chính là Thẩm Hàn. Hắn lúc này đã cởi bỏ chiếc áo khoác denim rách rưới ở bệnh viện, thay vào đó là một bộ complet màu xanh navy được cắt may tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ, làm tôn lên vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng và khí chất lạnh lùng, cô độc tột cùng của một bậc quân vương thực thụ.
"Thưa cậu chủ, mọi việc đã diễn ra đúng theo kế hoạch của ngài." Người đàn ông cầm ô — chính là trợ lý thân cận nhất của Thẩm Hàn, mật danh là Hắc Ưng — hạ thấp giọng báo cáo, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và sùng bái tuyệt đối dành cho chàng trai trẻ tuổi trước mặt. "Luật sư trưởng của tập đoàn đã bị giữ tại phòng thẩm vấn đặc biệt, bản di chúc gốc hiện đang nằm trong tay người của chúng ta ở Cục Cảnh sát. Thẩm Kiêu đang bị các điều tra viên quay như chong chóng ở sảnh bệnh viện, còn hệ thống truyền thông của Thẩm Dao đang ra sức dập lửa nhưng vô ích, vì chúng ta đã cho tung bản sao tài liệu mật lên các nền tảng mạng xã hội quốc tế từ mười phút trước."
"Cậu chủ, bước tiếp theo chúng ta có nên kích hoạt mạng lưới cổ đông ngầm để ép Thẩm Kiêu phải giao ra quyền điều hành công ty mẹ không?" Hắc Ưng cúi đầu hỏi.
"Chưa cần vội." Thẩm Hàn đưa tay lên khẽ vuốt ve chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình chim ưng trên ngón tay trỏ của mình, một thói quen của hắn mỗi khi chuẩn bị ra một quyết định tàn nhẫn. "Liên minh giữa Thẩm Kiêu và Thẩm Dao chỉ là một vũng bùn dối trá, một cái chạm nhẹ cũng đủ để bọn họ tự cắn xé lẫn nhau. Cứ để Thẩm Dao dập lửa truyền thông, để Thẩm Kiêu dùng hết các mối quan hệ chính trị để tại ngoại. Khi bọn họ tưởng rằng mình đã vượt qua được đại nạn và chuẩn bị mở tiệc ăn mừng, đó mới là lúc tôi xuất hiện cùng bản di chúc thật để trao cho bọn họ một đòn kết liễu chí mạng nhất."
Thẩm Hàn quay người bước lại vào trong xe limousine, cánh cửa xe đóng sập lại, cách ly hoàn toàn với thế giới đầy âm mưu và mưa gió bên ngoài. Chiếc xe limousine âm thầm lao đi trong màn đêm của cảng Đông, biến mất vào con đường quốc lộ dẫn về trung tâm thành phố. Cuộc chiến vương quyền hào môn họ Thẩm giờ đây mới thực sự bước vào giai đoạn đẫm máu nhất, nơi đứa con út bị ruồng bỏ đã chính thức lộ diện tư cách là một kẻ độc tài tối cao, đứng từ trong bóng tối điều khiển toàn bộ ván cờ sinh tử của cả huyết tộc.