Thành phố bước vào đêm định mệnh bằng một cuộc tổng tấn công số chưa từng có trong lịch sử. Đúng 2 giờ sáng, khi toàn bộ hệ thống EmoBank Tower đang vận hành ở mức công suất tối đa để chuẩn bị kích hoạt *Project Mirror* trên diện rộng, một loại virus sinh học mang tên "Nhịp Đập Nguyên Bản" bất ngờ bùng nổ từ khu phế thải phía Nam.
Khải đã làm được. Anh không giải mã ổ cứng bằng cách thông thường; anh dùng chính tần số đau đớn của một nửa mạng sống còn lại trong huyết quản mình làm chất xúc tác, ép buộc toàn bộ dữ liệu cảm xúc bị đánh cắp phải tự động đồng bộ ngược lên mạng lưới đám mây.
Hàng triệu màn hình ảo khắp các tòa nhà chọc trời đồng loạt nhiễu sóng, chuyển sang màu đỏ tía rực rỡ. Những gói dữ liệu hạnh phúc, đau buồn, phẫn nộ và yêu thương của hàng triệu con người bị giam cầm bấy lâu nay như những dòng thác lũ vỡ đê, đổ thẳng xuống không gian số, đánh sập hoàn toàn tường lửa tối cao của EmoBank. Thành phố bừng tỉnh. Người ta bắt đầu khóc, bắt đầu ôm lấy nhau, bắt đầu gào thét khi nhận lại phần linh hồn đã mất.
Giữa cơn hỗn loạn toàn cầu ấy, cửa căn hộ của An Ninh bị phá tung.
Khải lao vào trong phòng, quần áo anh rách tươm, bả vai thấm đẫm máu do vết đạn của robot an ninh truy đuổi. Trên tay anh là chiếc máy truyền dẫn sinh học gốc — thứ duy nhất còn sót lại sau cuộc càn quét.
An Ninh vẫn ngồi im bên bàn làm việc. Cô quay người lại, đôi mắt trống rỗng nhìn anh, không có sự chào đón, không có sự kinh hoàng trước vết thương của anh. Cô nhìn anh như nhìn một vật thể lạ xâm nhập vào không gian sống.
"Đối tượng Khải," An Ninh lên tiếng, giọng nói đều đều như một lập trình có sẵn. "Hành vi của anh đã kích hoạt hệ thống định vị của EmoBank. Robot an ninh sẽ đến đây trong vòng 45 giây nữa. Theo logic sinh tồn, tôi yêu cầu anh rời đi."
"Khải... Em nhớ ra rồi..."
Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe an ninh rít lên inh ỏi, ánh đèn quét của robot đã tiến vào sân tòa nhà. Nhưng bên trong căn phòng nhỏ, không khí không còn lạnh lẽo nữa. Dưới ánh sáng đỏ tía của hệ thống mạng lưới đang sụp đổ, bóng của An Ninh và Khải quyện lại một chỗ trên vách tường, vuông vắn, vẹn nguyên và ấm áp lạ thường.
Họ nắm chặt tay nhau, sẵn sàng đối mặt với thế giới mới. Kẻ đánh cắp nhịp tim cuối cùng đã hoàn thành phi vụ lớn nhất cuộc đời mình: trả lại linh hồn cho người con gái anh yêu, khâu lành lời hứa ngàn năm dưới ánh mặt trời rực rỡ của thực tại.