Một trong những vị giám đốc gật đầu, ánh mắt gã dửng dưng như đang nhìn một sản phẩm lỗi vừa được sửa chữa: "Tốt. Kẻ đồng lõa của cô ta — gã Emotion Hacker tên Khải — đã trốn thoát cùng với bản sao dữ liệu. Nhưng không sao, không có mã khóa sinh học gốc từ não bộ của cô gái này, gã không bao giờ có thể giải mã được lượng cảm xúc đã đánh cắp để phát tán ra diện rộng. Cô ta hiện tại là chiếc chìa khóa duy nhất."
Bên trong phòng giam, An Ninh từ từ mở mắt.
Thế giới trong mắt cô lúc này đã mất sạch mọi màu sắc tinh thần. Cơn mưa axit ngoài kia, nỗi sợ hãi tột cùng khi đối mặt với họng súng robot, hay cả hơi ấm từ bàn tay của Khải đêm qua... tất cả đã biến thành những dòng dữ liệu khô khốc, những tệp tin đã bị xóa vĩnh viễn khỏi bộ nhớ đệm của hệ thần kinh. Cô nhìn chiếc màn hình hiển thị con số `0% Emotion` mà không có lấy một sự bàng hoàng hay tiếc nuối. L lồng ngực cô phẳng lặng, không một tiếng động vang vọng, không một nhịp đập lỗi.
Cửa phòng giam trượt mở. Vị giám đốc bước vào, đứng trước mặt cô, đưa tay điều chỉnh chiếc mũ chụp trên đầu cô gái: "An Ninh. Cô có biết mình vừa phạm phải tội danh gì không?"
An Ninh ngước mắt nhìn gã. Giọng nói của cô phát ra đều đều, vô hồn và chuẩn xác như một cái máy: "Theo điều luật quản lý tài sản sinh học năm 2045, tôi đã có hành vi phá hoại tài sản dữ liệu thuộc quyền sở hữu của EmoBank. Tỷ lệ thiệt hại ước tính trị giá 500.000 xu công nghệ."
"Rất tốt, sự lý trí của cô làm tôi hài lòng đấy," gã giám đốc cười thỏa mãn. "Gã hacker đồng lõa của cô đang giữ ổ cứng cảm xúc của cô. Gã sẽ tìm cách liên lạc hoặc tiếp cận cô để kích hoạt nó. Nhiệm vụ của cô bây giờ là phối hợp với chúng tôi, làm mồi nhử để dẫn dụ gã vào bẫy. Đổi lại, EmoBank sẽ tiếp tục gia hạn viện phí cho mẹ cô thêm năm năm."
"Yêu cầu được chấp nhận dựa trên phân tích lợi ích tối ưu," An Ninh đáp lời ngay lập tức, không một giây ngập ngừng. "Việc duy trì sự sống cho người phụ thuộc là ưu tiên hàng đầu trong cây mục tiêu của tôi. Việc tiêu diệt mối đe dọa từ gã hacker hoàn toàn phù hợp với logic sinh tồn."
Gã giám đốc quay sang nhìn đồng nghiệp qua lớp kính, ra hiệu thả tự do cho cô. Đối với chúng, một kẻ đã bị trích xuất $100\%$ cảm xúc là sinh vật đáng tin cậy nhất thế gian, bởi vì một cái máy thì không bao giờ biết phản bội hay biết yêu thương.
An Ninh được đưa trở lại căn hộ thuê của mình ở khu ổ chuột phía Nam dưới sự giám sát ngầm của hàng loạt camera an ninh của tòa tháp trung tâm. Cô ngồi xuống bàn làm việc, tiếp tục gõ những dòng lệnh kiểm thử một cách máy móc. Không gian xung quanh tối tăm và lạnh lẽo, nhưng cô không cần bật đèn, cũng không cần sưởi ấm. Cô chỉ là một cái xác biết đi, một cỗ máy sinh học đang chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo từ hệ thống.
Tuy nhiên, EmoBank đã sai ở một điểm. Chúng có thể dùng thuật toán để xóa sạch những hạt nano cảm xúc trong máu cô, nhưng chúng không thể xóa bỏ được vết sẹo sinh học sâu hoắm mà mười lăm năm trước cô đã tự nguyện khắc vào tủy sống của mình để gánh chịu đau đớn thay cho Khải. Mảnh dữ liệu mang tên "Lời hứa tuổi thơ" ấy không nằm trong bộ nhớ não bộ; nó nằm ở tầng sâu nhất của hệ thống nơ-ron tự trị — nơi mà các thiết bị trích xuất công nghệ chưa từng chạm tới được.
Trên bàn làm việc của An Ninh, chiếc máy tính bỗng nhiên lóe lên một tia nhiễu màn hình màu đỏ tía quen thuộc. Một dòng chữ chạy ngược xuất hiện trên màn hình đen:
*“Tài khoản 0904, tôi đang đến đón cô. Đừng quên nhịp tim của chúng ta.”*
An Ninh nhìn dòng chữ ấy. Đôi mắt cô chết lặng, không một gợn sóng, cơ mặt không một chút thay đổi. Nhưng ở sâu trong lồng ngực cô, dòng điện sinh học nhân tạo bỗng nhiên dao động nhẹ một phần nghìn giây, tạo ra một vệt nhiễu nhỏ trên hệ thống theo dõi từ xa của EmoBank mà không một ai hay biết.
---