Lời tỏ tình đường đột nhưng vô cùng chân thành của Phó Cẩn Sâm đã hoàn toàn đánh gục mọi lớp phòng thủ trong lòng Tinh Hân. Đêm hôm đó, hai người chính thức xác lập mối quan hệ yêu đương.
Thế nhưng, niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì sóng gió lớn lại ập đến với công việc của hai người.
Sáng thứ Hai, khi Tinh Hân vừa đến công ty, phòng biên tập số 3 đã náo loạn. Trưởng phòng Trương mặt cắt không còn một giọt máu, lao ra kéo Tinh Hân vào phòng họp kín.
"Tinh Hân, tiêu rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi!" Trưởng phòng Trương chìa chiếc máy tính bảng ra trước mặt cô.
Trên trang chủ của Nhà xuất bản Mặc Hương — đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tinh Thần — vừa đăng tải thông cáo báo chí giới thiệu cuốn tiểu thuyết trinh thám mới nhất của tác giả ngôi sao bên họ. Điều đáng sợ là: **Cốt truyện, hệ thống nhân vật và vụ án phòng kín trong cuốn sách đó giống đến 80% so với bản thảo Chương 1 đến Chương 5 của Tử Mộc!**
Cư dân mạng và giới phê bình lập tức bùng nổ. Nhiều tài khoản sẽ seeded bắt đầu tố cáo Tử Mộc "đạo nhái" ý tưởng của tác giả nhà Mặc Hương.
"Sao lại như vậy được?" Tinh Hân bàng hoàng, tay chân lạnh ngắt. "Bản thảo này do chính tay thầy Tử Mộc viết, tôi là người duy nhất giữ file gốc!"
"Có kẻ đã tuồn file bản thảo ra ngoài!" Trưởng phòng Trương vò đầu bứt tai. "Bây giờ đối thủ đã xuất bản bản xem trước trước chúng ta. Nếu Tử Mộc không thể chứng minh mình là người viết trước, cuốn sách này coi như bỏ, uy tín của Tử Mộc và nhà xuất bản chúng ta sẽ tan thành mây khói!"
Tinh Hân lập tức xin nghỉ phép, tức tốc bắt xe trở về khu Thủy Ngạn Hoa Đình.
Tinh Hân trố mắt nhìn hắn: "Cái... cái bẫy?"
"Đúng vậy." Phó Cẩn Sâm thong thả giải thích. "Cách đây một tuần, ta phát hiện ra máy tính trong phòng làm việc ở 1802 từng bị truy cập trái phép qua mạng nội bộ. Ta đã nghi ngờ có kẻ gián điệp của nhà Mặc Hương gài vào. Cho nên, từ Chương 1 đến Chương 5 mà cô chuyển về công ty, ta đã cố tình gài vào đó ba lỗi logic vô cùng tinh vi về kiến thức pháp y và thời gian tử thi — những lỗi mà chỉ có bản thảo gốc chưa chỉnh sửa mới có."
Phó Cẩn Sâm rút chiếc điện thoại ra, mở một đoạn video ghi âm và bằng chứng dữ liệu số: "Hơn nữa, năm chương đó chỉ là 'phần mồi'. Bản thảo thực sự của cuốn sách — với cú lội ngược dòng hoàn toàn khác biệt và đỉnh cao hơn gấp nhiều lần — ta đã viết xong trọn vẹn từ đêm qua."
Tinh Hân ngơ ngác mất vài giây rồi mới vỗ mạnh vào đùi một cái: "Trời ơi! Anh... anh gài bẫy cả giới xuất bản sao?"
"Không gài bẫy thì làm sao bắt được sâu bọ?" Phó Cẩn Sâm nhếch môi đắc thắng. Hắn tiến lại gần, ôm trọn Tinh Hân vào lòng. "Tuy nhiên, có một điều nằm ngoài kịch bản của ta."
"Điều gì?" Tinh Hân tò mò ngước lên.
Phó Cẩn Sâm cúi đầu, cọ nhẹ mũi mình vào mũi cô, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng tha thiết: "Điều nằm ngoài kịch bản... là ta không ngờ mình lại yêu cô biên tập viên nhỏ bé này nhanh đến thế. Tinh Hân, chiều nay ta sẽ tham gia buổi họp báo trực tiếp để làm rõ mọi chuyện. Cô sẽ đi cùng ta chứ?"
Tinh Hân nhìn người đàn ông thông minh, bản lĩnh và đầy tự tin trước mặt, trái tim cô dấy lên một niềm tự hào mãnh liệt. Cô siết chặt lấy eo hắn, gật đầu chắc nịch: "Đương nhiên rồi! Em là biên tập viên của anh, em sẽ luôn ở bên cạnh anh!"
Chiều hôm đó, buổi họp báo do Nhà xuất bản Tinh Thần tổ chức thu hút hàng trăm báo đài và truyền thông lớn nhỏ. Đây là lần đầu tiên tác giả huyền thoại Tử Mộc chính thức lộ diện trước công chúng.
Khi Phó Cẩn Sâm trong bộ vest đen sang trọng, gương mặt tuấn tú như thần tượng bước lên bục phát biểu, toàn bộ hội trường bùng nổ những tiếng reo hò và ánh đèn máy ảnh chớp nháy liên hồi.
Bằng tư duy sắc bén và những bằng chứng công nghệ không thể chối cãi, Phó Cẩn Sâm đã vạch trần hoàn toàn hành vi ăn cắp bản thảo và bôi nhọ uy tín của Nhà xuất bản Mặc Hương. Cú lội ngược dòng ngoạn mục này không chỉ đập tan mọi nghi vấn đạo nhái mà còn khiến tên tuổi của Tử Mộc và cuốn sách mới đạt đến đỉnh cao độ HOT chưa từng có.
Ở cuối buổi họp báo, trước hàng trăm ống kính truyền thông, phóng viên đặt câu hỏi: "Thầy Tử Mộc, điều gì đã giúp anh vượt qua bế tắc sáng tạo để hoàn thành tác phẩm xuất sắc này?"
Phó Cẩn Sâm đứng trên bục cao, ánh mắt hắn băng qua đám đông, dừng lại chính xác tại vị trí của Nguyễn Tinh Hân đang đứng ở góc sân khấu.
Hắn nở một nụ cười quyến rũ vạn người mê, cất giọng trầm ấm qua micro:
"Nhờ có cô ấy — biên tập viên, hàng xóm và là nguồn cảm hứng duy nhất trong cuộc đời tôi. Không có cô ấy, sẽ không có Tử Mộc của ngày hôm nay."
Toàn bộ hội trường một lần nữa bùng nổ trong tiếng vỗ tay và những lời trầm trồ ngưỡng mộ. Nguyễn Tinh Hân đứng ở góc sân khấu, đôi mắt nhòe đi vì những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô biết rằng, bản hợp đồng đòi bản thảo năm nào đã chính thức mang lại cho cô món quà tuyệt vời nhất của định mệnh.