Minh Anh không ngủ suốt đêm.
Chiếc bật lửa bạc vẫn nằm trên bàn làm việc.
Bên cạnh là tập hồ sơ về Trần Khải.
Ngoài cửa sổ, trời gần sáng.
Những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời.
Nhưng trong đầu cô lúc này chỉ có một câu hỏi.
Nếu Khải không phải người đứng sau những chuyện vừa xảy ra...
Vậy ai mới là kẻ thật sự điều khiển tất cả?
---
Ba ngày sau.
Câu trả lời đến theo cách không ai ngờ tới.
Một phong bì nặc danh được gửi thẳng tới văn phòng chuyên án.
Bên trong chỉ có một chiếc thẻ nhớ.
Kèm một dòng chữ ngắn.
"Dành cho Minh Anh."
Các chuyên gia kỹ thuật nhanh chóng kiểm tra.
Khi dữ liệu được mở ra, cả phòng họp chìm trong im lặng.
Đó là một đoạn video.
Người xuất hiện trong video khiến tất cả sững sờ.
Không phải Trần Khải.
Mà là Phạm Đức Thành.
Một doanh nhân nổi tiếng.
Chủ tịch tập đoàn tài chính hàng đầu cả nước.
Người thường xuyên xuất hiện trên truyền hình với hình ảnh doanh nhân thành đạt.
Nhà từ thiện.
Nhà đầu tư.
Người truyền cảm hứng.
Trong đoạn ghi hình, ông ta đang gặp những người từng xuất hiện trong danh sách điều tra.
Các cuộc trao đổi tiền bạc.
Những giao dịch ngầm.
Các hoạt động rửa tiền kéo dài suốt nhiều năm.
Thậm chí còn có cả bằng chứng liên quan tới vụ lừa đảo khiến gia đình Khải tan nát mười năm trước.
Mọi thứ đều rõ ràng.
Không thể chối cãi.
Cả căn phòng gần như chết lặng.
Đại tá Hoàng nhìn màn hình rất lâu.
Rồi khẽ nói:
"Cuối cùng cũng lộ mặt."
---
Một chiến dịch bắt giữ đặc biệt được lập tức triển khai.
Lần này không còn là một vụ lừa đảo đơn thuần.
Mà là cả một mạng lưới tội phạm tài chính quy mô lớn.
Hàng chục tổ công tác được huy động.
Lệnh khám xét được ký ngay trong đêm.
Nhưng đúng lúc mọi thứ chuẩn bị diễn ra.
Một tin tức bất ngờ xuất hiện.
Phạm Đức Thành đã biến mất.
---
Tất cả đều hiểu điều đó có nghĩa gì.
Trong nội bộ có người tiết lộ thông tin.
Ai đó đã báo cho ông ta biết.
Một lần nữa.
Cuộc săn lại bắt đầu.
---
Hai ngày sau.
Một cuộc gọi khẩn được chuyển tới đơn vị.
Một nhân chứng phát hiện xe của Phạm Đức Thành tại khu nghỉ dưỡng bỏ hoang trên vùng núi phía Bắc thành phố.
Toàn bộ lực lượng lập tức lên đường.
Minh Anh ngồi trong xe.
Lòng nóng như lửa đốt.
Không hiểu vì sao.
Cô có linh cảm Trần Khải cũng đang ở đó.
---
Đêm xuống.
Mưa bắt đầu rơi.
Khu nghỉ dưỡng nằm giữa rừng thông hiện ra trong màn sương dày đặc.
Những dãy nhà cũ kỹ bỏ hoang nhiều năm khiến khung cảnh càng thêm lạnh lẽo.
Lực lượng cảnh sát chia thành nhiều mũi.
Âm thầm tiếp cận.
Khi Minh Anh bước vào khu nhà trung tâm, tim cô gần như ngừng đập.
Bởi người đầu tiên cô nhìn thấy không phải Phạm Đức Thành.
Mà là Trần Khải.
Anh đứng giữa căn phòng rộng lớn.
Áo khoác đã ướt đẫm nước mưa.
Trước mặt anh là người đàn ông quyền lực nhất trong vụ án.
Phạm Đức Thành.
---
"Cuối cùng mày cũng tới."
Thành bật cười.
Nụ cười lạnh lẽo.
"Ta biết kiểu gì mày cũng tới."
Khải không nói gì.
Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.
"Mười năm."
Thành tiếp tục.
"Chỉ vì chuyện của bố mẹ mày mà theo đuổi đến tận bây giờ."
Khải khẽ cười.
Lần đầu tiên trong nhiều tháng.
Minh Anh nhìn thấy nụ cười không còn bình thản nữa.
Mà chứa đầy đau đớn.
"Không."
Anh nói.
"Không phải vì tôi."
"Vậy vì ai?"
Khải nhìn thẳng vào mắt ông ta.
"Vì hàng trăm gia đình khác."
"Những người bị ông hủy hoại."
---
Tiếng còi cảnh sát bất ngờ vang lên bên ngoài.
Phạm Đức Thành biến sắc.
Ông ta hiểu mọi chuyện đã kết thúc.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy.
Ông ta bất ngờ rút súng.
Tất cả diễn ra quá nhanh.
Minh Anh chưa kịp phản ứng.
Tiếng nổ vang lên.
Đoàng!
---
Mọi thứ như chậm lại.
Khói súng lan trong không khí.
Minh Anh mở to mắt.
Người ngã xuống không phải cô.
Mà là Trần Khải.
Anh đã lao tới chắn trước mặt cô đúng vào giây cuối cùng.
Viên đạn găm vào vai.
Máu nhanh chóng thấm đỏ áo.
"Khải!"
Minh Anh hét lên.
Lần đầu tiên cô gọi tên anh như vậy.
---
Các tổ công tác đồng loạt xông vào.
Phạm Đức Thành bị khống chế.
Mọi chuyện kết thúc.
Nhưng Minh Anh gần như không còn quan tâm.
Cô quỳ xuống bên cạnh Khải.
Hai tay run rẩy.
Máu nhuộm đỏ cả lòng bàn tay.
Người đàn ông ấy lại cười.
Trong tình cảnh này vẫn còn cười được.
"Đau không?"
Cô nghẹn giọng.
Khải khẽ nhăn mặt.
"Lần này thì đau thật."
Minh Anh bật khóc.
Không biết từ lúc nào.
Nước mắt đã chảy đầy trên má.
---
Xe cứu thương lao đi trong màn mưa.
Ánh đèn xanh đỏ phản chiếu trên mặt đường ướt.
Minh Anh ngồi bên cạnh cáng cứu thương.
Nắm chặt tay Khải.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau.
Không còn là cảnh sát và nghi phạm.
Không còn là người truy đuổi và kẻ bỏ trốn.
Chỉ còn hai con người.
Nhìn thấy nhau thật rõ.
---
Ba tháng sau.
Phiên tòa diễn ra.
Toàn bộ mạng lưới tài chính ngầm bị triệt phá.
Phạm Đức Thành cùng nhiều đồng phạm nhận án phạt thích đáng.
Còn Trần Khải...
Vẫn phải chịu trách nhiệm cho những hành vi vi phạm pháp luật của mình.
Dù anh đã góp phần phá vụ án.
Dù anh là nạn nhân.
Luật pháp vẫn là luật pháp.
Khải bị tuyên án ba năm tù.
Ngày tuyên án.
Anh chỉ lặng lẽ gật đầu.
Không phản đối.
Không biện minh.
---
Ba năm sau.
Một buổi sáng mùa thu.
Cổng trại giam mở ra.
Trần Khải bước ra ngoài.
Bầu trời trong xanh.
Ánh nắng dịu dàng.
Anh đứng yên vài giây.
Hít một hơi thật sâu.
Không khí tự do.
Thứ tưởng chừng rất bình thường.
Nhưng với anh lại quý giá vô cùng.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên phía trước.
"Ra rồi à?"
Khải ngẩng đầu.
Minh Anh đang đứng đó.
Mái tóc dài hơn trước.
Nụ cười cũng dịu dàng hơn trước.
Ba năm.
Cô vẫn đến.
---
Khải bật cười.
"Lần này em định bắt tôi nữa không?"
Minh Anh bước tới.
Nhìn thẳng vào mắt anh.
"Không."
"Vậy à?"
"Nhưng tôi vẫn phải giám sát anh."
Khải nhướng mày.
"Bao lâu?"
Minh Anh mỉm cười.
Nụ cười đẹp hơn bất cứ thứ gì anh từng nhìn thấy.
"Có lẽ là cả đời."
Lần đầu tiên.
Trần Khải không tìm cách bỏ chạy.
Anh chỉ đứng đó.
Giữa nắng thu.
Nhìn người con gái đã thay đổi cuộc đời mình.
Và mỉm cười.
Bởi sau rất nhiều năm sống trong thù hận.
Cuối cùng anh cũng tìm được một nơi để trở về.