Từ ngày nhận chiếc USB của Trần Khải, Minh Anh gần như không có đêm nào ngủ trọn giấc.
Chiếc USB nằm trong ngăn kéo bàn làm việc.
Mỗi lần nhìn thấy nó, cô lại nhớ tới ánh mắt của Khải trong căn nhà ven sông hôm ấy.
Không biện minh.
Không van xin.
Cũng không trốn tránh.
Chỉ có một sự mệt mỏi rất sâu.
Giống như một người đã đi quá xa trên con đường của mình.
Quá xa để quay đầu.
Nhưng cũng quá xa để tiếp tục bước đi mà không tổn thương.
---
Kết quả giám định dữ liệu khiến cả đội điều tra chấn động.
Toàn bộ tài liệu trong USB đều là thật.
Những giao dịch ngầm.
Các công ty bình phong.
Hoạt động rửa tiền.
Trốn thuế.
Lừa đảo đầu tư.
Mọi thứ đều được ghi lại chi tiết.
Nhiều doanh nhân nổi tiếng xuất hiện trong danh sách.
Trong đó có những người từng là "nạn nhân" của Trần Khải.
Phòng họp hôm ấy kéo dài hơn bốn giờ.
Đại tá Hoàng nhìn tập tài liệu dày cộp trước mặt.
Sắc mặt nghiêm nghị.
"Nếu số chứng cứ này được xác thực hoàn toàn..."
Ông ngừng lại.
"Chúng ta có thể triệt phá cả một mạng lưới tài chính ngầm tồn tại hơn mười năm."
Không ai nói gì.
Bởi ai cũng hiểu giá trị của những tài liệu đó.
Cuối cùng, đại tá Hoàng quay sang Minh Anh.
"Khải lấy được chúng bằng cách nào?"
Minh Anh im lặng.
Cô không thể trả lời.
Bởi chính cô cũng không biết.
Hoặc có lẽ cô biết.
Nhưng không muốn nói.
---
Một tuần sau.
Chiến dịch bắt giữ đồng loạt được triển khai.
Hơn mười đối tượng bị triệu tập điều tra.
Ba công ty lớn bị khám xét.
Truyền thông bắt đầu đưa tin.
Thị trường tài chính chao đảo.
Nhiều bí mật bị phơi bày.
Đó là chiến công lớn nhất của đơn vị trong nhiều năm.
Mọi người đều vui mừng.
Ngoại trừ Minh Anh.
Cô hiểu rõ.
Phía sau thành công ấy là một người.
Trần Khải.
Nhưng cái tên ấy không xuất hiện trong bất kỳ bản báo cáo nào.
---
Tối hôm đó.
Minh Anh nhận được một cuộc gọi.
Số lạ.
Khi cô nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.
"Xem tin tức chưa?"
Khải cười khẽ.
Minh Anh lập tức đứng bật dậy.
"Anh đang ở đâu?"
"Không quan trọng."
"Anh biết tôi đang truy tìm anh."
"Biết."
"Vậy tại sao còn gọi?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó Khải nói rất nhỏ.
"Cảm ơn."
Minh Anh sững người.
"Cảm ơn vì điều gì?"
"Vì đã tin tôi."
Cô chưa kịp nói thêm gì thì cuộc gọi kết thúc.
Tín hiệu mất ngay lập tức.
Không thể truy vết.
Giống hệt mọi lần.
---
Những ngày tiếp theo.
Mọi chuyện dường như bắt đầu đi đúng hướng.
Cho đến khi biến cố xảy ra.
Một buổi sáng.
Toàn bộ hệ thống dữ liệu chuyên án đột ngột bị xâm nhập.
Những tài liệu quan trọng biến mất.
Nhiều chứng cứ bị xóa sạch.
Không chỉ vậy.
Một lượng lớn tiền từ các tài khoản phong tỏa cũng không còn dấu vết.
Cả đơn vị rơi vào hỗn loạn.
Các chuyên gia an ninh mạng được huy động.
Nhưng kết luận cuối cùng chỉ có một.
Người thực hiện có trình độ cực kỳ cao.
Và đã chuẩn bị từ rất lâu.
Trong phòng họp khẩn.
Một điều tra viên đập mạnh tay xuống bàn.
"Là Khải."
"Tôi dám chắc là hắn."
Nhiều người lập tức đồng tình.
Bởi chỉ có anh mới đủ khả năng làm điều đó.
Minh Anh ngồi lặng.
Trong lòng bỗng lạnh đi.
Không hiểu sao.
Cô không muốn tin.
---
Hai ngày sau.
Tin tức tiếp tục nổ ra như bom.
Một doanh nhân trong danh sách điều tra bất ngờ tử vong.
Nguyên nhân ban đầu được xác định là tự sát.
Một người khác biến mất khỏi nơi cư trú.
Một số tài khoản ở nước ngoài bị rút sạch tiền.
Tất cả xảy ra liên tiếp.
Giống như có ai đó đang dọn sạch hiện trường trước khi cảnh sát kịp hành động.
Và một lần nữa.
Mọi mũi nhọn đều hướng về Trần Khải.
---
Buổi tối.
Minh Anh trở lại căn nhà ven sông.
Nơi hai người từng gặp nhau.
Căn nhà vẫn bỏ hoang.
Gió thổi qua những ô cửa vỡ.
Phát ra âm thanh lạnh lẽo.
Cô đứng giữa căn phòng tối.
Bất giác cảm thấy nghẹn lại.
Suốt thời gian qua.
Cô đã cố giữ mình là một cảnh sát.
Nhưng ở đâu đó trong lòng.
Cô đã bắt đầu tin Khải.
Tin rằng anh khác với những gì hồ sơ mô tả.
Tin rằng anh vẫn còn giới hạn của riêng mình.
Vậy mà bây giờ.
Mọi thứ đang chứng minh điều ngược lại.
---
Đúng lúc ấy.
Một vật gì đó phản chiếu ánh sáng dưới nền nhà.
Minh Anh cúi xuống.
Là một chiếc bật lửa bạc.
Cô nhận ra ngay.
Nó thuộc về Khải.
Ngày đầu gặp nhau ở quán cà phê, anh đã dùng chính chiếc bật lửa này.
Bên dưới nắp bật lửa có khắc một dòng chữ nhỏ.
Minh Anh cau mày.
Rồi mở ra.
Bên trong là một mảnh giấy cực nhỏ được giấu kín.
Chỉ có một dòng duy nhất.
"Đừng tin những gì em nhìn thấy."
Tim cô đập mạnh.
---
Ngay đêm đó.
Một nguồn tin mật được gửi tới đơn vị.
Trần Khải xuất hiện tại khu công nghiệp cũ phía Tây thành phố.
Lực lượng lập tức lên đường.
Khi Minh Anh tới nơi, đồng hồ đã gần nửa đêm.
Nhà xưởng bỏ hoang chìm trong bóng tối.
Tiếng bước chân vang vọng khắp nơi.
Cuộc truy bắt diễn ra căng thẳng.
Cuối cùng.
Ở tầng hai của một kho hàng cũ.
Minh Anh nhìn thấy anh.
Trần Khải đứng bên cửa sổ.
Ánh trăng hắt lên gương mặt bình thản.
Không có vẻ gì giống một kẻ đang bị truy nã.
"Đứng yên."
Minh Anh giơ súng.
Giọng run nhẹ.
"Anh không còn đường thoát đâu."
Khải nhìn cô.
Rất lâu.
Ánh mắt ấy khiến cô thấy khó thở.
"Em cũng nghĩ như vậy sao?"
Anh hỏi.
"Những gì đang xảy ra..."
"Không phải anh làm?"
Khải bật cười.
Nụ cười buồn hơn bất cứ lần nào trước đó.
"Điều đó còn quan trọng không?"
Minh Anh siết chặt khẩu súng.
"Trả lời tôi."
"Không."
Khải nói.
"Lần này thật sự không phải tôi."
Cô nhìn anh.
Muốn tin.
Nhưng mọi bằng chứng đều chống lại anh.
---
Bên dưới tòa nhà.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập.
Viện binh đã tới.
Khải cũng nghe thấy.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Rồi quay lại nhìn Minh Anh lần cuối.
"Xin lỗi."
Anh khẽ nói.
"Có lẽ từ đầu tôi không nên kéo em vào chuyện này."
Một cảm giác bất an bất ngờ xuất hiện trong lòng cô.
"Khải..."
Nhưng đã quá muộn.
Người đàn ông ấy lùi lại một bước.
Rồi thêm một bước nữa.
Biến mất sau mép tường phía sau nhà xưởng.
Minh Anh lao tới.
Nhưng bên ngoài chỉ còn khoảng không tối đen.
Không một bóng người.
Không một âm thanh.
Giống như anh chưa từng xuất hiện.
---
Đêm đó.
Minh Anh ngồi một mình trong xe.
Ngoài trời mưa rất lớn.
Nước mưa trượt dài trên kính chắn gió.
Làm mờ ánh đèn thành phố.
Cô mở bàn tay ra.
Chiếc bật lửa bạc vẫn nằm đó.
Lạnh ngắt.
Dòng chữ nhỏ bên trong như đang đâm vào mắt cô.
"Đừng tin những gì em nhìn thấy."
Lần đầu tiên kể từ khi nhận chuyên án.
Minh Anh cảm thấy sợ.
Không phải sợ Trần Khải.
Mà sợ rằng có một sự thật lớn hơn đang bị che giấu.
Và người đàn ông mà cả thành phố đang truy đuổi...
Có thể không phải kẻ phản bội duy nhất.