Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp sương mỏng, trải những vệt nắng vàng ươm lên bờ mái căn nhà gỗ cổ kính.
Cơn bão tuyết cuồng nộ kéo dài nhiều ngày qua cuối cùng đã rút lui hoàn toàn, trả lại cho Thung Lũng Sương Mù một bầu không khí quang đãng, tĩnh mịch và thanh bình đến lạ thường.
Leon đứng trước hiên nhà, lặng lẽ quấn lại chiếc khăn lông cừu xám quanh cổ. Anh ngoảnh đầu nhìn vào bên trong.
Căn phòng khách nhỏ bé — nơi từng ghi dấu biết bao kỷ niệm từ những ngày đầu anh chật vật pha sữa ma pháp, đào đá quặng về dỗ dành một chú rồng nhỏ cho đến những đêm trăng đỏ đẫm máu — giờ đây đã được dọn dẹp ngăn nắp.
Trên chiếc bàn gỗ giữa phòng, đĩa gốm nhỏ vẫn đựng nguyên những viên thạch anh sáng bóng.
Anh chậm rãi khép cánh cửa gỗ dày dặn lại, tra chiếc chìa khóa sắt đã hoen gỉ vào ổ và xoay một vòng thật nhẹ nhàng. Tiếng *lạch cạch* vang lên trong buổi sớm mai như một lời chào tạm biệt chính thức gửi đến hai mươi năm sống ẩn dật, cô độc của tay săn rồng lừng danh một thời.
"Anh thực sự sẽ không hối hận chứ?"
Một giọng nói trầm ấm, đong đầy sự quan tâm cất lên ngay bên cạnh. Kaiser đã đứng đó từ lúc nào. Vị Vua Rồng hôm nay khoác trên mình bộ hoàng bào thêu chỉ vàng sang trọng, vai khoác chiếc áo lông thú đen quý phái.
Tuy nhiên, sự uy nghiêm lạnh lẽo mà hắn thường dùng để đối mặt với hàng ngàn thần dân trên Băng Phong hoàn toàn biến mất khi đứng trước mặt Leon.
Trong đôi mắt màu đỏ bảo thạch trong trẻo ấy, chỉ còn lại sự hồi hộp, khao khát cùng nỗi sợ mơ hồ rằng giấc mộng gặp lại người nuôi dưỡng này sẽ tan biến như sương mờ.
Leon quay lại nhìn người thanh niên cao lớn hơn mình hẳn một cái đầu. Anh khẽ mỉm cười, vươn tay chỉnh lại nếp gấp trên cổ áo cho Kaiser — một hành động vô thức mà anh vẫn thường làm từ mười năm trước:
"Nơi nào có cậu, nơi đó mới là nhà của ta. Ta đã ở lại thung lũng này mười năm để chờ cậu trở về, giờ cậu muốn đi, ta hối hận điều gì chứ?"
Làn sóng áp lực dạt ra bốn phía, và từ trong quầng sáng chói lọi ấy, vóc dáng con người của Kaiser biến đổi thành hình dạng thật sự.
Một con Rồng Hoàng Gia khổng lồ, vĩ đại xuất hiện giữa thung lũng.
Toàn thân nó phủ một lớp vảy màu vàng kim lấp lánh như dát hàng ngàn viên kim cương dưới ánh mặt trời. Đôi cánh rồng rộng lớn xòe ra che kín cả một vùng trời, hai chiếc sừng pha lê tỏa ra ánh hào quang quý phái.
Dù mang kích thước đồ sộ có thể đè bẹp cả một ngọn núi, con rồng vẫn hạ thấp chiếc đầu uy nghiêm xuống tận mặt đất, ngoan ngoãn phủ phục trước mặt Leon.
Leon không một chút sợ hãi. Anh bước tới, vuốt nhẹ lên phần vảy mũi ấm áp của con rồng, rồi dứt khoát nhảy lên, ngồi vững vàng trên dải vảy mềm mại ngay sau cặp sừng vĩ đại.
"Đi thôi, Kaiser! Cho ta xem vương quốc mà cậu đã xây dựng!" Leon cất giọng hào hừng.
*GẦM!*
Một tiếng rồng gầm kiêu hãnh và vang dội xé tan bầu trời mùa đông, chấn động khắp cõi Aethelgard. Con rồng vàng khổng lồ đập mạnh đôi cánh ma thuật, tạo ra một luồng gió cuốn bay tuyết trắng rồi lao vút thẳng lên không trung.
Căn nhà gỗ nhỏ và Thung Lũng Sương Mù dần thu nhỏ lại dưới chân họ. Leon nắm chặt lấy chiếc sừng rồng, gió lốc tạt qua mặt nhưng anh không thấy lạnh, bởi hơi ấm từ thân thể Kaiser đã tạo thành một màng chắn ma pháp bao bọc lấy anh.
Rồng vàng rẽ mây mà đi, băng qua những dãy núi chập chùng, hướng thẳng về phía Vương Quốc Ngàn Mây trên đỉnh Băng Phong — nơi mặt trời rực rỡ đang tỏa sáng rực rỡ nhất.
Kẻ săn rồng khét tiếng năm nào cuối cùng đã khép lại quá khứ đẫm máu để bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Anh không còn là một gã thợ săn cô độc kiếm sống trên lưỡi kiếm, mà đã trở thành người nắm giữ trái tim của vị Vua Rồng quyền uy nhất lịch sử, cùng nhau viết nên một huyền thoại bình yên và vĩnh cửu.