Căn nhà gỗ chìm vào khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lửa củi cháy lách tách trong lò sưởi và tiếng bão tuyết gầm rít bên ngoài cửa sổ.
Kaiser bước tới gần bàn gỗ, ánh mắt ngắm nhìn từng vật dụng quen thuộc. Khi nhìn thấy đĩa gốm nhỏ đặt giữa bàn đựng vài viên thạch anh được lau chùi sạch sẽ, đôi mắt màu đỏ bảo thạch của vị Vua Rồng khẽ rung lên. Hắn quay lại nhìn Leon, người đang lẳng lặng rót một chén trà nóng đặt lên bàn.
"Cậu đã thực hiện được lời hứa," Leon ngồi xuống chiếc ghế đẩu đối diện, ánh mắt đỗi ôn hòa nhìn người thanh niên trước mặt. "Thống nhất Long Tộc, chấm dứt nạn săn bắt rồng trên toàn đại lục. Cậu đã trở thành một vị vua vĩ đại, Kaiser."
"Nhưng mười năm qua, ta chưa từng có một ngày nào ngừng nhớ về nơi này," Kaiser không ngồi xuống ghế. Hắn tiến lại gần Leon, chậm rãi quỳ một bên gối xuống trước mặt vị thợ săn già, đặt hai bàn tay to lớn, ấm áp lên đầu gối anh.
Không có anh, ngai vàng đó chỉ là một khối đá lạnh lẽo. Nếu anh không đi cùng ta, ta sẽ chuyển toàn bộ triều đình về căn nhà gỗ này!"
Lời đe dọa "ngược đời" của vị Vua Rồng khiến Leon bật cười thành tiếng. Anh nhìn thấy bên dưới lớp vỏ bọc uy nghiêm của một vị hoàng đế, đứa trẻ năm nào ngoạm vạt áo anh gọi "Mẹ" vẫn vẹn nguyên sự chân thành và chấp niệm mãnh liệt dành cho anh.