
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Thành phố về đêm khoác lên mình lớp áo rực rỡ của hàng triệu ngọn đèn thạch anh. Trên tầng 45 của tòa tháp Nam Thiên, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ cơ trên cổ tay khẽ nhích từng khoảng nhỏ.
Phó Cẩn Ngôn đứng tựa lưng vào tấm kính cường lực khổng lồ kéo dài từ trần xuống sàn. Tay anh cầm ly cà phê đen đã nguội ngắt, đôi mắt phượng hẹp dài phản chiếu ánh đèn neon ảo diệu của đô thị bên dưới.
Dưới quầng mắt anh là một vệt thâm mờ — dấu vết không thể giấu của chứng mất ngủ kinh niên đã kéo dài suốt năm năm qua.
Đối với thế giới bên ngoài, Phó Cẩn Ngôn là gã phù thủy của ngành kiến trúc đô thị, vị CEO trẻ tuổi sở hữu tư duy sắc bén, sự quyết đoán lạnh lùng và một đế chế kinh doanh trị giá hàng tỷ đô la.
Nhưng đối với chính mình, anh chỉ là một kẻ lưu vong trong chính cơ thể, một người đã quên mất cảm giác thả lỏng để chìm vào một giấc ngủ sâu đúng nghĩa.
Mọi liệu pháp y học, từ những vị bác sĩ tâm thần hàng đầu Thụy Sĩ đến những liều thuốc thần kinh mạnh nhất, đối với anh đều vô hiệu.
Đêm nào cũng vậy, khi nhắm mắt lại, não bộ anh vẫn hoạt động với cường độ kinh hoàng, vẽ ra vô số bản thảo, phép tính và những ký ức hỗn loạn. Cơ thể anh kiệt sức, nhưng thần trí lại tỉnh táo đến mức tàn nhẫn.
"Phó tổng, đây là toàn bộ hồ sơ của các ứng viên cho dự án khu đô thị sinh thái Xanh," Chu Doãn, trợ lý đặc biệt của anh, nhẹ nhàng bước vào phòng, đặt một xấp tài liệu dày lên bàn làm việc bằng gỗ ô liu.
Cẩn Ngôn không quay đầu lại, chỉ nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt: "Tôi đã nói rồi, tôi chỉ quan tâm đến bản thiết kế, không quan tâm đến lý lịch. Bản vẽ của ai mang lại cảm giác có 'linh hồn' nhất?"
Chu Doãn ngập ngừng một chút, rút ra một hồ sơ ở dưới cùng: "Là của Lâm An Nhiên. Một kiến trúc sư tự do mới 26 tuổi. Bản vẽ concept của cô ấy không theo lối mòn thương mại hóa thông thường mà tập trung rất nhiều vào ánh sáng tự nhiên và nhịp thở của không gian. Tuy nhiên..."
"Tuy nhiên sao?" Cẩn Ngôn xoay người lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao rọc giấy.
"Tuy nhiên, cô ấy đang gặp rắc rối lớn về tài chính. Công ty cũ của cô ấy phá sản, người đứng đầu bỏ trốn để lại một khoản nợ chung. Hiện tại, cô ấy đang bị các bên đòi nợ gây áp lực rất lớn," Chu Doãn cẩn thận báo cáo.
Cẩn Ngôn bước tới bàn, cầm bản vẽ của Lâm An Nhiên lên. Đó là một bản phác thảo bằng tay, những đường nét bút chì mềm mại nhưng vô cùng dứt khoát. Trong đó, cách cô xử lý ánh sáng cho phòng ngủ chính mang một cảm giác ấm áp kỳ lạ, như thể người vẽ ra nó hiểu rất rõ cảm giác khao khát một nơi chốn bình yên đến nhường nào. Một gợn sóng lăn tăn xao động trong đáy mắt vốn luôn phẳng lặng như hồ nước mùa đông của anh.
"Hẹn gặp cô ấy vào sáng mai," Cẩn Ngôn lạnh lùng ra lệnh, thả bản vẽ xuống bàn.
---
Lâm An Nhiên đứng trước cổng tập đoàn Nam Thiên, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực.
Cô mặc một bộ vest màu be đơn giản nhưng lịch sự, chiếc túi xách đã hơi cũ được siết chặt trong tay. Đêm qua cô lại gần như thức trắng, không phải vì mất ngủ, mà vì những cuộc điện thoại đe dọa từ bên đòi nợ.
Bố cô đổ bệnh nặng ở quê, công ty thiết kế hợp tác thì sụp đổ, toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô đã bốc hơi, cộng thêm khoản nợ liên đới lên đến ba tỷ đồng. Dự án của Nam Thiên chính là phao cứu sinh duy nhất của cô lúc này.
Nếu giành được hợp đồng thiết kế này, tiền thưởng sẽ giúp cô trang trải được một phần lớn khó khăn.
"Cô Lâm, xin mời đi đường này. Phó tổng đang chờ cô," cô thư ký lịch thiệp dẫn An Nhiên lên thang máy riêng dành cho lãnh đạo.
Bước vào phòng làm việc rộng lớn tràn ngập ánh sáng, An Nhiên ngay lập tức bị thu hút bởi người đàn ông đang đứng bên bàn họp.
Phó Cẩn Ngôn mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro xắn tay áo đến khuỷu, để lộ cẳng tay săn chắc và chiếc đồng hồ đắt giá. Khí chất của anh quá mạnh mẽ, sự lạnh lùng và cao ngạo tự nhiên tỏa ra khiến không gian xung quanh như hạ xuống vài độ C. Nhưng điều khiến An Nhiên chú ý nhất lại là đôi mắt của anh — sắc bén nhưng tràn đầy sự mệt mỏi xám xịt.
"Cô Lâm An Nhiên?" Cẩn Ngôn cất giọng, trầm thấp và hơi khàn, như một bản nhạc cello ở nốt trầm nhất.
"Chào Phó tổng, tôi là Lâm An Nhiên," cô cúi đầu chào, giữ phong thái chuyên nghiệp nhất có thể.
Cẩn Ngôn không vòng vo, anh đi thẳng vào vấn đề: "Bản vẽ của cô rất tốt. Nhưng Nam Thiên không chỉ cần một bản vẽ đẹp, chúng tôi cần một người có thể theo sát công trình này 24/7. Hơn nữa, với tình trạng nợ nần hiện tại của cô, tôi có quyền nghi ngờ tính ổn định trong công việc của cô."
An Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh, không hề có sự trốn tránh hay xấu hổ: "Phó tổng, rắc rối tài chính của tôi là sự thật, nhưng nó không ảnh hưởng đến đạo đức nghề nghiệp và năng lực của tôi.
Ngược lại, vì tôi đang cần tiền, tôi sẽ làm việc với 200% sức lực để đảm bảo dự án này hoàn hảo nhất. Sự áp lực đối với người khác là gánh nặng, nhưng đối với tôi là động lực."
Cẩn Ngôn nhìn xoáy vào mắt cô. Sự kiên cường, thẳng thắn và không chút gợn sóng gian dối trong mắt An Nhiên khiến anh hơi bất ngờ.
Trong giới kinh doanh lọc lừa này, những người giữ được đôi mắt trong trẻo như vậy rất hiếm.
Đúng lúc đó, một cơn choáng váng đột ngột ập đến với Cẩn Ngôn. Đã 72 giờ liên tục anh chưa thể chớp mắt. Hệ thần kinh căng như dây đàn của anh phản ứng mãnh liệt, khiến anh mất thắt thăng bằng, tay vồ lấy mép bàn gỗ nhưng lại trượt đi.
"Phó tổng!"
An Nhiên phản xạ theo bản năng, cô bước nhanh tới đỡ lấy cánh tay anh. Cả cơ thể cao lớn của Cẩn Ngôn ngả về phía cô. Khoảnh khắc bờ vai anh chạm vào vai An Nhiên, một mùi hương thanh mát nhẹ nhàng — giống như mùi lá trà sau mưa trộn lẫn với hương gỗ tuyết tùng xông vào khứu giác anh.
Và rồi, một điều kỳ diệu đến mức hoang đường đã xảy ra.
Ngay khoảnh khắc làn da cô chạm vào cổ tay anh, luồng sóng thần kinh đang gào xé trong não bộ Cẩn Ngôn đột nhiên dừng lại. Sự căng thẳng ngàn cân như được rút cạn trong một giây.
Đôi mi mắt vốn nặng trĩu nhưng không thể nhắm lại của anh bỗng nhiên thả lỏng hoàn toàn. Một cơn buồn ngủ mãnh liệt, êm ái như dòng nước ấm trào dâng, nuốt chửng lấy ý thức của anh.
Cẩn Ngôn gục đầu lên vai An Nhiên, hơi thở trở nên đều đặn và sâu lắng chỉ sau ba giây.
"Phó... Phó tổng?" An Nhiên cứng đờ toàn thân.
Cô đứng ngơ ngác giữa phòng làm việc rộng lớn, một tay ôm lấy bờ vai rộng lớn của vị CEO quyền lực, tay kia đỡ lấy eo anh.
Anh nhắm mắt nghiền, khuôn mặt lạnh lùng khi ngủ trở nên mềm mại một cách lạ kỳ, bờ môi hơi thả lỏng, tựa sát vào cổ cô.
Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên làn da nhạy cảm ở cổ An Nhiên, khiến cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Cứ như vậy, năm phút trôi qua. Rồi mười phút. Rồi ba mươi phút.
An Nhiên không dám di chuyển dù chỉ một milimet. Chân cô bắt đầu tê dại, nhưng mỗi lần cô khẽ dịch chuyển, người đàn ông trong lòng lại vô thức nhíu mày, siết chặt lấy eo cô như thể sợ mất đi chỗ dựa.
Cửa phòng làm việc đột ngột mở ra. Trợ lý Chu Doãn bước vào với tập hồ sơ trên tay: "Phó tổng, cuộc họp cổ đông..."
Cảnh tượng trước mắt khiến Chu Doãn hóa đá ngay tại chỗ. Tờ tài liệu trên tay ông suýt chút nữa rơi xuống sàn.
Vị sếp nổi tiếng cuồng công việc, người đã 5 năm qua chưa từng ngủ quá 2 tiếng một ngày và cực kỳ ghét sự tiếp xúc cơ thể với người khác, lúc này đang gục đầu ngủ ngon lành trên vai một cô gái mới gặp lần đầu!
An Nhiên ra dấu "suỵt" đầy khẩn thiết, khuôn mặt đỏ bừng vì ngại ngùng: "Trợ lý Chu... giúp tôi với... Phó tổng hình như bị xỉu rồi!"
---
Một tiếng sau, tại phòng nghỉ riêng của CEO.
Cẩn Ngôn mở mắt. Ánh sáng nhẹ nhàng của buổi trưa lọt qua rèm cửa. Anh ngồi dậy, vò vò mái tóc hơi rối.
Lần đầu tiên sau năm năm, anh thức dậy mà không cảm thấy cái đầu đau như búa bổ. Cơ thể anh nhẹ nhõm, các cơ bắp được thư giãn hoàn toàn. Anh nhìn đồng hồ — anh đã ngủ một giấc sâu kéo dài trọn vẹn một tiếng rưỡi!
Trợ lý Chu Doãn đứng bên cạnh, ánh mắt đong đầy sự kinh ngạc lẫn sùng bái: "Phó tổng... ngài vừa mới ngủ. Thật sự đã ngủ rồi!"
Cẩn Ngôn nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang Lâm An Nhiên đang ngồi ở sofa góc phòng, tay vẫn đang xoa xoa bờ vai tê dại vì phải làm "gối ôm" cho anh suốt một giờ đồng hồ.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Cẩn Ngôn trầm giọng hỏi.
Chu Doãn nhanh chóng giải thích: "Khi ngài ngất đi vì kiệt sức, cô Lâm đã đỡ lấy ngài. Và... ngài đã ngủ thiếp đi ngay trên người cô ấy. Khi tôi định đỡ ngài sang sofa, chỉ cần cô Lâm buông tay ra là ngài lại giật mình tỉnh giác và nhịp tim tăng nhanh. Chỉ khi cô ấy ở sát bên cạnh, ngài mới có thể ngủ sâu."
Một sự tĩnh lặng bao trùm gian phòng. Cẩn Ngôn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía An Nhiên. Chiều cao vượt trội và khí chất áp đảo của anh khiến An Nhiên vô thức lùi sâu hơn vào chiếc ghế sofa.
"Cô Lâm," Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như muốn mổ xẻ hiện tượng khoa học kỳ lạ này. "Cô có dùng loại nước hoa nào đặc biệt không?"
"Tôi... tôi không dùng nước hoa. Chỉ là xà phòng tắm hương trà xanh thông thường thôi," An Nhiên chớp mắt, đáp lại bằng giọng ngơ ngác.
Cẩn Ngôn cúi người xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn chưa đầy một gang tay. An Nhiên có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi dài của anh và cảm nhận được sự hô hấp dồn dập của chính mình. Anh ghé sát vào cổ cô, khẽ hít một hơi nhẹ. Đúng là mùi hương đó. Không phải mùi hóa chất, mà là mùi hương tự nhiên, ấm áp và thanh mát phát ra từ chính cơ thể cô.
Cẩn Ngôn đứng thẳng người dậy, quay sang Chu Doãn: "Lập tức chuẩn bị một bản hợp đồng mới."
"Hợp đồng gì ạ?" Chu Doãn và An Nhiên đồng thanh hỏi.
Cẩn Ngôn nhìn An Nhiên, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán của một nhà kinh doanh tài ba: "Một bản hợp đồng Gia sư quản lý cuộc sống 24/7. Nhiệm vụ của cô Lâm không chỉ là thiết kế dự án Xanh, mà là sống cùng tôi tại biệt thự, đảm bảo tôi có thể ngủ đủ 6 tiếng mỗi ngày. Yêu cầu: Luôn xuất hiện trong bán kính 3 mét xung quanh tôi khi tôi cần ngủ."
An Nhiên trợn tròn mắt, đứng phắt dậy: "Phó tổng, ngài đang trêu tôi đấy à? Tôi là một kiến trúc sư, không phải là gối ôm hay người hầu của ngài!"
"Số tiền thù lao cho hợp đồng này," Cẩn Ngôn thản nhiên ngắt lời cô, giơ ra ba ngón tay. "Ba tỷ đồng. Trả trước một nửa ngay sau khi ký hợp đồng. Khoản nợ của cô sẽ được thanh toán hoàn toàn trong hôm nay. Ngoài ra, sau khi dự án Xanh hoàn thành, cô sẽ trở thành Giám đốc thiết kế của Nam Thiên."
Lời nói của Cẩn Ngôn giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí An Nhiên. Ba tỷ đồng! Đúng bằng số tiền nợ đang đè nặng lên vai cô, có thể cứu lấy sự nghiệp của cô và giúp bố cô có tiền chữa bệnh.
"Cô Lâm," Cẩn Ngôn bước thêm một bước, giọng nói mang theo sự ma mị đầy dụ dỗ nhưng cũng rất chân thành. "Tôi không có sở thích biến thái, cũng không có ý định xâm phạm quyền riêng tư của cô. Đây thuần túy là một giao dịch thương mại chữa bệnh. Cô có năng lực, tôi có tiền. Cô giúp tôi lấy lại giấc ngủ, tôi giúp cô lấy lại cuộc đời tự do. Cô thấy thế nào?"
An Nhiên nhìn bản hợp đồng mà Chu Doãn vừa nhanh chóng in ra. Những điều khoản được ghi rất rõ ràng: Không có bất kỳ hành vi tiếp xúc thân xác nào vượt quá ranh giới cho phép nếu không có sự đồng ý của cô; cô sẽ có không gian sống riêng biệt trong biệt thự; thù lao cực kỳ hậu hĩnh.
Nhìn lại số điện thoại vừa báo tin nhắn đòi nợ trên màn hình, An Nhiên nghiến răng, ngẩng đầu nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt:
"Được! Tôi đồng ý ký. Nhưng Phó tổng, ngài phải hứa một điều."
"Điều gì?"
"Trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, ngài là chủ nhân của hợp đồng, nhưng tôi không phải là nô lệ của ngài. Chúng ta là đối tác bình đẳng!"
Cẩn Ngôn nhếch môi, tạo thành một nụ cười cực kỳ hiếm hoi nhưng quyến rũ đến chết người: "Thỏa thuận."